1 Keep in mind, O Lord, what has come to us: take note and see our shame.

2 Our heritage is given up to men of strange lands, our houses to those who are not our countrymen.

3 We are children without fathers, our mothers are like widows.

4 We give money for a drink of water, we get our wood for a price.

5 Our attackers are on our necks: overcome with weariness, we have no rest.

6 We have given our hands to the Egyptians and to the Assyrians so that we might have enough bread.

7 Our fathers were sinners and are dead; and the weight of their evil-doing is on us.

8 Servants are ruling over us, and there is no one to make us free from their hands.

9 We put our lives in danger to get our bread, because of the sword of the waste land.

10 Our skin is heated like an oven because of our burning heat from need of food.

11 They took by force the women in Zion, the virgins in the towns of Judah.

12 Their hands put princes to death by hanging: the faces of old men were not honoured.

13 The young men were crushing the grain, and the boys were falling under the wood.

14 The old men are no longer seated in the doorway, and the music of the young men has come to an end.

15 The joy of our hearts is ended; our dancing is changed into sorrow.

16 The crown has been taken from our head: sorrow is ours, for we are sinners.

17 Because of this our hearts are feeble; for these things our eyes are dark;

18 Because of the mountain of Zion which is a waste; jackals go over it.

19 You, O Lord, are seated as King for ever; the seat of your power is eternal.

20 Why have we gone from your memory for ever? why have you been turned away from us for so long?

21 Make us come back to you, O Lord, and let us be turned; make our days new again as in the past.

22 But you have quite given us up; you are full of wrath against us.

1 Hỡi Đức Giê-hô-va, xin nhớ sự đã giáng trên chúng tôi; Hãy đoái xem sự sỉ nhục chúng tôi!

2 Sản nghiệp chúng tôi đã sang tay dân ngoại, Nhà cửa thuộc về người giống khác.

3 Chúng tôi mất cha, phải mồ côi, Mẹ chúng tôi trở nên góa bụa.

4 Chúng tôi uống nước phải trả tiền, Phải mua mới có củi.

5 Kẻ đuổi theo kịp chúng tôi, chận cổ chúng tôi; Chúng tôi đã mỏi mệt rồi, chẳng được nghỉ!

6 Chúng tôi giang tay hướng về những người Ê-díp-tô Và A-si-ri, đặng có bánh ăn no nê.

7 Tổ phụ chúng tôi đã phạm tội, nay không còn nữa. Chúng tôi đã mang lấy sự gian ác họ.

8 Kẻ đầy tớ cai trị chúng tôi, Chẳng ai cứu chúng tôi khỏi tay họ.

9 Chúng tôi liều mạng mới có bánh mà ăn, Vì cớ mũi gươm nơi đồng vắng.

10 Da chúng tôi nóng như lò lửa, Vì cơn đói thiêu đốt chúng tôi!

11 Chúng nó đã làm nhục đờn bà tại Si-ôn, Và gái đồng trinh trong các thành Giu-đa.

12 Tay chúng nó đã treo các quan trưởng lên, Chẳng kính trọng mặt các người già cả.

13 Kẻ trai tráng đã phải mang cối, Trẻ con vấp ngã dưới gánh củi.

14 Các người già cả không còn ngồi nơi cửa thành, Bọn trai trẻ không còn chơi đờn hát.

15 Lòng chúng tôi hết cả sự vui; Cuộc nhảy múa đổi ra tang chế.

16 Mão triều thiên rơi khỏi đầu chúng tôi, Khốn cho chúng tôi, vì chúng tôi phạm tội!

17 Vì vậy lòng chúng tôi mòn mỏi, Mắt chúng tôi mờ tối,

18 Vì núi Si-ôn đã trở nên hoang vu, Chồn cáo đi lại trên đó.

19 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài còn đời đời, Ngôi Ngài còn từ đời nầy sang đời kia!

20 Sao Ngài quên chúng tôi mãi mãi, Lìa bỏ chúng tôi lâu vậy?

21 Hỡi Đức Giê-hô-va, hãy xây chúng tôi trở về Ngài thì chúng tôi sự trở về Làm những ngày chúng tôi lại mới như thuở xưa!

22 Nhưng Ngài lại bỏ hết chúng tôi, Ngài giận chúng tôi quá lắm.