1 The priests and the captain of the temple guard and the Sadducees came up to Peter and John while they were speaking to the people.2 They were greatly disturbed because the apostles were teaching the people, proclaiming in Jesus the resurrection of the dead.3 They seized Peter and John and, because it was evening, they put them in jail until the next day.4 But many who heard the message believed; so the number of men who believed grew to about five thousand.5 The next day the rulers, the elders and the teachers of the law met in Jerusalem.6 Annas the high priest was there, and so were Caiaphas, John, Alexander and others of the high priest's family.7 They had Peter and John brought before them and began to question them: "By what power or what name did you do this?"8 Then Peter, filled with the Holy Spirit, said to them: "Rulers and elders of the people!9 If we are being called to account today for an act of kindness shown to a man who was lame and are being asked how he was healed,10 then know this, you and all the people of Israel: It is by the name of Jesus Christ of Nazareth, whom you crucified but whom God raised from the dead, that this man stands before you healed.11 Jesus is "'the stone you builders rejected, which has become the cornerstone.' [^1]12 Salvation is found in no one else, for there is no other name under heaven given to mankind by which we must be saved."13 When they saw the courage of Peter and John and realized that they were unschooled, ordinary men, they were astonished and they took note that these men had been with Jesus.14 But since they could see the man who had been healed standing there with them, there was nothing they could say.15 So they ordered them to withdraw from the Sanhedrin and then conferred together.16 "What are we going to do with these men?" they asked. "Everyone living in Jerusalem knows they have performed a notable sign, and we cannot deny it.17 But to stop this thing from spreading any further among the people, we must warn them to speak no longer to anyone in this name."18 Then they called them in again and commanded them not to speak or teach at all in the name of Jesus.19 But Peter and John replied, "Which is right in God's eyes: to listen to you, or to him? You be the judges!20 As for us, we cannot help speaking about what we have seen and heard."21 After further threats they let them go. They could not decide how to punish them, because all the people were praising God for what had happened.22 For the man who was miraculously healed was over forty years old.23 On their release, Peter and John went back to their own people and reported all that the chief priests and the elders had said to them.24 When they heard this, they raised their voices together in prayer to God. "Sovereign Lord," they said, "you made the heavens and the earth and the sea, and everything in them.25 You spoke by the Holy Spirit through the mouth of your servant, our father David: "'Why do the nations rage and the peoples plot in vain?26 The kings of the earth rise up and the rulers band together against the Lord and against his anointed one. "' [^3]27 Indeed Herod and Pontius Pilate met together with the Gentiles and the people of Israel in this city to conspire against your holy servant Jesus, whom you anointed.28 They did what your power and will had decided beforehand should happen.29 Now, Lord, consider their threats and enable your servants to speak your word with great boldness.30 Stretch out your hand to heal and perform signs and wonders through the name of your holy servant Jesus."31 After they prayed, the place where they were meeting was shaken. And they were all filled with the Holy Spirit and spoke the word of God boldly.32 All the believers were one in heart and mind. No one claimed that any of their possessions was their own, but they shared everything they had.33 With great power the apostles continued to testify to the resurrection of the Lord Jesus. And God's grace was so powerfully at work in them all34 that there were no needy persons among them. For from time to time those who owned land or houses sold them, brought the money from the sales35 and put it at the apostles' feet, and it was distributed to anyone who had need.36 Joseph, a Levite from Cyprus, whom the apostles called Barnabas (which means "son of encouragement"),37 sold a field he owned and brought the money and put it at the apostles' feet.
1 Phi -e-rơ và Giăng đương nói với dân chúng, thì các thầy tế lễ, quan coi đền thờ, và người Sa-đu-sê thoạt đến,2 tức mình vì hai người dạy dân chúng và rao truyền, nhơn Đức Chúa Jêsus, sự từ kẻ chết sống lại.3 Họ bắt hai người giam vào ngục cho đến bữa sau, vì bấy giờ đã tối rồi.4 Dầu vậy, có nhiều người đã nghe đạo thì tin, số tín đồ lên đến độ năm ngàn.5 Bữa sau, các quan, các trưởng lão, các thầy thông giáo nhóm tại thành Giê-ru-sa-lem,6 với An-ne, là thầy cả thượng phẩm, Cai phe, Giăng, A-léc-xan-đơ và hết thảy mọi người thuộc về họ thầy cả thượng phẩm.7 Họ bắt Phi -e-rơ và Giăng đến hầu trước mặt mình, và hỏi rằng: Bởi quyền phép nào hay là nhơn danh ai mà các ngươi làm điều nầy?8 Bấy giờ Phi -e-rơ, đầy dẫy Đức Thánh Linh, nói rằng: Hỡi các quan và các trưởng lão,9 nếu ngày nay chúng tôi bị tra hỏi vì đã làm phước cho một người tàn tật, lại hỏi chúng tôi thể nào người đó được lành,10 thì hết thảy các ông, và cả dân Y-sơ-ra-ên đều khá biết, ấy là nhơn danh Đức Chúa Jêsus Christ ở Na-xa-rét, Đấng mà các ông đã đóng đinh trên thập tự giá, và Đức Chúa Trời đã khiến từ kẻ chết sống lại, ấy là nhờ Ngài mà người nầy được lành mạnh hiện đứng trước mặt các ông.11 Jêsus nầy là hòn đá bị các ông xây nhà bỏ ra, rồi trở nên hòn đá góc nhà.12 Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.13 Khi chúng thấy sự dạn dĩ của Phi -e-rơ và Giăng, biết rõ rằng ấy là người dốt nát không học, thì đều lấy làm lạ; lại nhận biết hai người từng ở với Đức Chúa Jêsus.14 Nhưng vì thấy người được chữa lành đứng bên hai người, nên chúng không có lời gì để bẻ bác được hết.15 Chúng biểu hai người ra khỏi tòa công luận rồi, bèn bàn luận cùng nhau,16 rằng: Chúng ta xử với hai người nầy làm sao? Vì cả dân thành Giê-ru-sa-lem đều biết rõ thật họ đã làm ra một phép lạ sờ sờ; chúng ta chối không nổi.17 Dầu vậy, hầu cho việc khỏi đồn ra trong dân nữa, chúng ta nên lấy lời ngăm dọa, cầm họ, từ rày về sau, chớ lấy danh đó dạy dỗ không cứ là ai.18 Họ bèn đòi hai người vào, rồi cấm tiệt, chẳng cho nhơn danh Đức Chúa Jêsus mà nói hay là dạy.19 Nhưng Phi -e-rơ và Giăng trả lời rằng: Chính các ông hãy suy xét, trước mặt Đức Chúa Trời có nên vâng lời các ông hơn là vâng lời Đức Chúa Trời chăng?20 Vì, về phần chúng tôi, không có thể chẳng nói về những điều mình đã thấy và nghe.21 Vậy, họ lại ngăm dọa hai người nữa, rồi tha ra, không tìm phương bắt tội, vì cớ dân chúng, bởi ai nầy đều ngợi khen Đức Chúa Trời về việc đã xảy ra.22 Vả, người đã nhờ phép lạ cho được chữa bịnh đó, là người đã hơn bốn mươi tuổi.23 Khi chúng đã tha ra, hai người đến cùng anh em mình, thuật lại mọi điều các thầy tế lễ cả và các trưởng lão đã nói.24 Mọi người nghe đoạn, thì một lòng cất tiếng lên cầu Đức Chúa Trời rằng: Lạy Chúa, là Đấng dựng nên trời, đất, biển, cùng muôn vật trong đó,25 và đã dùng Đức Thánh Linh, phải bởi miệng tổ phụ chúng tôi, tức là đầy tớ Ngài, là vua Đa-vít, rằng: Vì sao các dân nổi giận, Lại vì sao các nước lập mưu vô ích?26 Các vua trên mặt đất dấy lên, Các quan hiệp lại, Mà nghịch cùng Chúa và Đấng chịu xức dầu của Ngài.27 Vả, Hê-rốt và Bô-xơ Phi-lát, với các dân ngoại, cùng dân Y-sơ-ra-ên thật đã nhóm họp tại thành nầy đặng nghịch cùng Đầy tớ thánh Ngài là Đức Chúa Jêsus mà Ngài đã xức dầu cho,28 để làm mọi việc tay Ngài và ý Ngài đã định rồi.29 Nầy, xin Chúa xem xét sự họ ngăm dọa, và ban cho các đầy tớ Ngài rao giảng đạo Ngài một cách dạn dĩ,30 giơ tay Ngài ra, để nhớ danh Đầy tớ thánh của Ngài là Đức Chúa Jêsus, mà làm những phép chữa lành bịnh, phép lạ và dấu kỳ.31 Khi đã cầu nguyện, thì nơi nhóm lại rúng động; ai nấy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ.32 Vả, người tin theo đông lắm, cứ một lòng một ý cùng nhau. Chẳng ai kể của mình là của riêng; nhưng kể mọi vật là của chung cho nhau.33 Các sứ đồ lại lấy quyền phép rất lớn mà làm chứng về sự sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ; và hết thảy đều được phước lớn.34 Vì trong tín đồ không ai thiếu thốn cả, bởi những người có ruộng hay nhà, đều bán đi, bán được bao nhiêu tiền cũng đem đến35 đặt dưới chơn các sứ đồ; rồi tùy theo sự cần dùng của mỗi người mà phát cho.36 Vậy có Giô-sép mà các sứ đồ đặt tên là Ba-na-ba, nghĩa là con trai của sự yên ủi, về họ Lê-vi, quê hương tại Chíp-rơ,37 có một đám ruộng, bán đi, đem tiền đặt nơi chơn các sứ đồ.