1 "Quando Israel era menino, eu o amei,
e do Egito chamei meu filho.
2 Mas, quanto mais o chamava,
mais ele se afastava de mim;
oferecia sacrifícios às imagens de Baal
e queimava incenso aos ídolos.
3 Ensinei Israel a andar,
conduzindo-o pela mão.
Mas ele não se deu conta
de que era eu quem dele cuidava.
4 Guiei Israel
com meus laços de amor.
Tirei o jugo de seu pescoço
e eu mesmo me inclinei para alimentá-lo.
5 "Mas, porque meu povo não quer voltar para mim,
voltará para o Egito
e será obrigado a viver na Assíria.
6 A guerra devastará suas cidades,
e os inimigos derrubarão suas portas.
Destruirão os israelitas,
por causa de suas tramas.
7 Pois meu povo está decidido a me abandonar;
eles me chamam Altíssimo,
mas não me honram de verdade.
8 "Como eu poderia desistir de você, Israel?
Como poderia deixá-lo?
Como poderia destruí-lo como Admá
ou arrasá-lo como Zeboim?
Meu coração está dilacerado,
e minha compaixão transborda.
9 Não enviarei minha ira furiosa,
não destruirei Israel,
pois sou Deus, e não um simples mortal.
Sou o Santo que vive entre vocês,
e não virei com minha ira.
10 Pois, um dia, meu povo me seguirá;
eu, o Senhor, rugirei como leão,
e, quando eu rugir,
meu povo retornará, tremendo, desde o oeste.
11 Como um bando de aves, virão do Egito;
tremendo como pombas, voltarão da Assíria.
Eu os trarei de volta para casa",
diz o Senhor.
12 Israel me cerca de mentiras e traições,
mas Judá ainda obedece a Deus
e é fiel ao Santo.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Khi Y-sơ-ra-ên còn thơ ấy, ta yêu dấu nó; ta gọi con trai ta ra khỏi Ê-díp-tô.2 Các tiên tri càng gọi nó chừng nào, nó càng trốn tránh chừng nấy. Chúng nó đã dâng của lễ cho các tượng Ba-anh, và đốt hương cho tượng chạm.3 Dầu vậy, ta đã dạy Ep-ra-im bước đi, lấy cánh tay mà nâng đỡ nó. Song chúng nó chẳng hiểu biết rằng ta đã chữa lành cho.4 Ta đã dùng dây nhơn tình, dùng xích yêu thương kéo chúng nó đến. Ta đã như những kẻ cởi ách khỏi hàm chúng nó, và để đồ ăn trước mặt chúng nó.5 Chúng nó sẽ không trở về trong đất Ê-díp-tô nữa, nhưng người A-si-ri sẽ làm vua chúng nó, vì chúng nó chẳng khứng trở lại với ta.6 Gươm sẽ rơi trên các thành chúng nó, hủy phá then cửa chúng nó, nuốt hết chúng nó, vì cớ mưu chước chúng nó.7 Thật, dân ta quyết ý trái bỏ ta. Người ta khuyên chúng nó đến cùng Đấng cao; song trong chúng nó chẳng một người nào dấy lên.8 Hỡi Ep-ra-im, thể nào ta bỏ được ngươi? Hỡi Y-sơ-ra-ên, thể nào ta lìa được ngươi? Thể nào ta sẽ đãi ngươi được như At-ma, hay là làm cho ngươi như Sê-bô-im? Lòng ta rung động trong ta; lòng thương xót của ta cả đều nóng nảy.9 Ta cầm sự nóng giận lại, và sẽ chẳng lại hủy diệt Ep-ra-im. Vì ta là Đức Chúa Trời, không phải là người; ta là Đấng Thánh ở giữa ngươi, chẳng lấy cơn giận đến cùng ngươi.10 Chúng nó sẽ theo sau Đức Giê-hô-va, Ngài gầm thét như sư tử; Ngài sẽ gầm thét, các con cái sẽ từ phương tây run rẩy mà đến.11 Chúng nó sẽ run rẩy mà đến từ Ê-díp-tô như chim bay, và từ đất A-si-ri như bò câu; và ta sẽ khiến chúng nó ở trong các nhà chúng nó, Đức Giê-hô-va phán vậy.12 (12 -1) Ep-ra-im lấy sự nói dối bao bọc ta, còn nhà Y-sơ-ra-ên thì lấy sự lừa phỉnh; Giu-đa cai trị với Đức Chúa Trời, và có lòng trung tín với Đấng Thánh.