Pular para o conteúdo
Publicidade

Lamentações 3

ACF

1 Ta người đã thấy khốn khổ bởi gậy thạnh nộ của Ngài. 2 Ngài đã dắt ta khiến ta bước đi trong tối tăm, chẳng bước đi trong sáng láng. 3 Chắc Ngài trở tay cả ngày nghịch cùng ta nhiều lần. 4 Ngài đã làm hao mòn thịt da, đã bẻ gãy xương ta, 5 Đã xây đắp nghịch cùng ta, vây ta bằng mật đắng sự nhọc nhằn, 6 Khiến ta trong nơi tối tăm, như người đã chết từ lâu đời. 7 Ngài đã bao bọc ta bằng tường, không cho ra; lại làm cho nặng xiềng ta. 8 Khi ta kêu la xin cứu, Ngài bịt tai chẳng nghe lời cầu nguyện; 9 Lấy những đá đẽo lấp lối ta; Ngài đã làm cho đường nẻo ta quanh quẹo. 10 Ngài đối với ta như gấu rình rập, như tử nơi kín đáo; 11 Khiến ta lạc đường vồ ta, cho ta phải sầu não. 12 Ngài đã giương cung chọn ta làm tròng cho tên Ngài. 13 Ngài đã khiến tên trong bao Ngài vào trái cật ta: 14 Ta làm trò cười cho cả dân ta, họ lấy ta làm bài hát cả ngày. 15 Ngài đã cho ta đầy dẫy sự đắng cay, cho ta no bằng ngải cứu. 16 Ngài đã lấy sỏi bẻ răng ta; vùi ta vào trong tro. 17 Ngài khiến hồn ta xa sự bình an, ta đã quên phước lành. 18 Ta rằng: Hết sức mạnh ta, dứt lòng trông đợi Đức Giê-hô-va. 19 Hãy nhớ đến sự hoạn nạn khốn khổ ta, ngải cứu mật đắng. 20 Hồn ta còn nhớ đến, hao mòn trong ta. 21 Ta nhớ lại sự đó, thì sự trông mong: 22 Aáy nhờ sự nhân từ Đức Giê-hô-va chúng ta chưa tuyệt. sự thương xót của Ngài chẳng dứt. 23 Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài lớn lắm. 24 Hồn ta nói: Đức Giê-hô-va nghiệp ta, nên ta để lòng trông cậy nơi Ngài. 25 Đức Giê-hô-va ban sự nhân từ cho những kẻ trông đợi Ngài, cho linh hồn tìm cầu Ngài. 26 Thật tốt cho người trông mong yên lặng đợi chờ sự cứu rỗi của Đức Giê-hô-va. 27 Thật tốt cho người mang ách lúc trẻ thơ. 28 Phải, phải ngồi một mình làm thinh, Ngài đã gán ách trên mình. 29 khá để miệng trong bụi đất! hoặc giả sẽ sự trông mong. 30 khá đưa ra cho kẻ vả, khá chịu đầy nhuốc nhơ. 31 Chúa chẳng hề bỏ cho đến đời đời. 32 Dầu Ngài đã làm cho lo buồn, còn sẽ thương xót theo sự dật của lòng nhân từ Ngài; 33 ấy chẳng phải bổn tâm Ngài làm cho con cái loài người cực khổ buồn rầu. 34 Khi người ta giày đạp mọi kẻ trong đất, 35 Khi uốn cong đoán của người trước mặt Đấng Rất Cao, 36 Khi điên đảo ai trong sự xét đoán, thì Chúa chẳng ưng chịu. 37 Nếu chẳng phải Chúa truyền lịnh, ai hay nói ra sự ấy được thành? 38 chẳng phải từ miệng Đấng Rất Cao ra tai họa phước lành? 39 Cớ sao người đang sống phàn nàn chịu hình phạt về tội lỗi mình? 40 Chúng ta hãy xét thử đường mình, trở về cùng Đức Giê-hô-va. 41 Chúng ta hãy giơ lòng tay lên đến Đức Chúa Trời trên trời. 42 Chúng tôi đã phạm phép, đã bạn nghịch; Ngài đã chẳng dung thứ! 43 Ngài lấy giận che mình đuổi theo chúng tôi, giết lát chúng tôi, chẳng thương xót. 44 Ngài ẩn mình trong mây, đến nỗi chẳng lời cầu nguyện nào thấu qua được. 45 Ngài làm chúng tôi ra của bỏ, ra đồ rác rến trong dân sự. 46 Mọi kẻ nghịch thù hả miệng rộng nghịch cùng chúng tôi. 47 Chúng tôi đã mắc sự sợ hãi, hầm hố, hủy diệt, hại. 48 Mắt tôi chảy dòng nước, gái dân tôi mắc diệt vong. 49 Mắt tôi tuôn nước mắt, không thôi cũng không ngớt, 50 Cho đến chừng nào Đức Giê-hô-va đoái xem, từ trên trời ngó xuống. 51 Mắt tôi làm khổ linh hồn tôi, mọi con gái của thành tôi. 52 Những kẻ cớ thù nghịch tôi đã đuổi tôi như đuổi chim. 53 Họ muốn giết tôi nơi ngục tối, ném đá trên tôi. 54 Nước lên ngập đầu tôi, tôi nói: Ta phải chết mất! 55 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi từ nơi ngục tối rất sâu kêu cầu danh Ngài. 56 Ngài chúng con đã nghe tiếng tôi, xin đừng bịt tai khỏi hơi thở lời kêu van tôi. 57 Ngày tôi cầu Ngài, Ngài đã đến gần tôi, đã phán cùng tôi: Chớ sợ hãi chi! 58 Hỡi Chúa, Ngài đã đối nại việc hồn tôi, Đấng chuộc mạng tôi. 59 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã thấy người ta hiếp đáp tôi: xin đoán xét việc tôi! 60 Chúng báo thù, lập mưu hại tôi, thì Ngài đã thấy hết. 61 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã nghe chúng sỉ nhục, bày mọi mưu chước nghịch cùng tôi. 62 Những môi miếng của kẻ dấy nghịch cùng tôi mưu kế lập ra hại tôi cả ngày. 63 Xin Ngài xem sự ngồi xuống đứng dậy của chúng ; tôi bài hát của chúng . 64 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ báo trả chúng tùy theo việc tay chúng làm. 65 Ngài sẽ ban lòng cứng cỏi cho chúng , sự rủa sả giáng trên chúng . 66 Ngài sẽ lấy cơn giận đuổi theo, hủy hoại chúng khỏi dưới trời của Đức Giê-hô-va.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Castigo, arrependimento e promessa

1 Eu sou aquele homem

que viu a aflição

pela vara do seu furor.

2 Ele me guiou e me fez andar

em trevas e não na luz.

3 Deveras fez virar e revirar

a sua mão contra mim

o dia todo.

4 Fez envelhecer

a minha carne

e a minha pele,

quebrou os meus ossos.

5 Edificou contra mim,

e me cercou de fel e trabalho.

6 Assentou-me em lugares tenebrosos,

como os que estavam mortos

muito.

7 Cercou-me de uma sebe,

e não posso sair;

agravou os meus grilhões.

8 Ainda quando clamo e grito,

ele exclui

a minha oração.

9 Fechou os meus caminhos

com pedras lavradas,

fez tortuosas as minhas veredas.

10 Fez-se-me como

urso de emboscada,

um leão em esconderijos.

11 Desviou os meus caminhos

e fez-me em pedaços;

deixou-me assolado.

12 Armou o seu arco,

e me pôs como alvo

à flecha.

13 Fez entrar nas minhas entranhas

as flechas da sua aljava.

14 Fui feito um objeto de escárnio

para todo o meu povo,

e a sua canção todo o dia.

15 Fartou-me de amarguras,

embriagou-me de absinto.

16 Quebrou com cascalho

os meus dentes,

abaixou-me na cinza.

17 E afastaste da paz a minha alma;

esqueci-me do bem.

18 Então disse eu:

pereceu a minha força,

como também a minha esperança

no Senhor.

19 Lembra-te

da minha aflição

e do meu pranto,

do absinto e do fel.

20 Minha alma certamente

disto se lembra,

e se abate dentro de mim.

21 Disto me recordarei na minha mente;

por isso esperarei.

22 As misericórdias do Senhor

são a causa

de não sermos consumidos,

porque as suas misericórdias

não têm fim;

23 Novas são cada manhã;

grande é a tua fidelidade.

24 A minha porção é o Senhor,

diz a minha alma;

portanto esperarei nele.

25 Bom é o Senhor

para os que esperam por ele,

para a alma que o busca.

26 Bom é ter esperança,

e aguardar em silêncio

a salvação do Senhor.

27 Bom é para o homem

suportar o jugo na sua mocidade.

28 Assente-se solitário

e fique em silêncio;

porquanto Deus

o pôs sobre ele.

29 Ponha a sua boca no ;

talvez ainda haja esperança.

30 a sua face ao que o fere;

farte-se de afronta.

31 Pois o Senhor não rejeitará

para sempre.

32 Pois, ainda que entristeça a alguém,

usará de compaixão,

segundo a grandeza

das suas misericórdias.

33 Porque não aflige

nem entristece de bom grado

aos filhos dos homens.

34 Pisar debaixo dos seus pés

a todos os presos da terra,

35 Perverter o direito do homem

perante a face do Altíssimo,

36 Subverter ao homem no seu pleito,

não o veria o Senhor?

37 Quem é aquele que diz,

e assim acontece,

quando o Senhor

o não mande?

38 Porventura da boca do Altíssimo

não sai

tanto o mal como o bem?

39 De que se queixa, pois, o homem vivente?

Queixe-se cada um

dos seus pecados.

40 Esquadrinhemos os nossos caminhos,

e provemo-los,

e voltemos para o Senhor.

41 Levantemos os nossos corações

com as mãos para Deus nos céus,

dizendo:

42 Nós transgredimos,

e fomos rebeldes;

por isso tu não perdoaste.

43 Cobriste-te de ira,

e nos perseguiste;

mataste, não perdoaste.

44 Cobriste-te de nuvens,

para que não passe

a nossa oração.

45 Como escória e refugo nos puseste

no meio dos povos.

46 Todos os nossos inimigos

abriram contra nós a sua boca.

47 Temor e laço vieram sobre nós,

assolação e destruição.

48 Torrentes de água

derramaram os meus olhos,

por causa da destruição

da filha do meu povo.

49 Os meus olhos choram,

e não cessam, porque não descanso,

50 Até que o Senhor atente

e veja desde os céus.

51 Os meus olhos entristecem

a minha alma,

por causa de todas as filhas

da minha cidade.

52 Como ave me caçam

os que, sem causa,

são meus inimigos.

53 Cortaram-me a vida na masmorra,

e lançaram pedras sobre mim.

54 Águas correram

sobre a minha cabeça;

eu disse: Estou cortado.

55 Invoquei o teu nome, Senhor,

desde a mais profunda masmorra.

56 Ouviste a minha voz;

não escondas o teu ouvido

ao meu suspiro,

ao meu clamor.

57 Tu te aproximaste

no dia em que te invoquei;

disseste: Não temas.

58 Pleiteaste, Senhor,

as causas da minha alma;

remiste a minha vida.

59 Viste, Senhor, a injustiça

que me fizeram;

julga a minha causa.

60 Viste toda a sua vingança,

todos os seus pensamentos contra mim.

61 Ouviste a sua afronta, Senhor,

todos os seus pensamentos contra mim,

62 Os lábios dos que se levantam

contra mim

e os seus desígnios

me são contrários todo o dia.

63 Observa-os ao assentarem-se

e ao levantarem-se;

eu sou a sua música.

64 Tu lhes darás recompensa, Senhor,

conforme a obra das suas mãos.

65 Tu lhes darás ânsia de coração,

maldição tua sobre eles.

66 Na tua ira os perseguirás,

e os destruirás de debaixo

dos céus do Senhor.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também

Lamentações
Ver todos os capítulos de Lamentações