Pular para o conteúdo
Publicidade

I CÁC VUA 8

SYNOD

1 Bấy giờ, Sa-lô-môn vời đến mình, tại Giê-ru-sa-lem, các trưởng lão Y-sơ-ra-ên, hết thảy các quan trưởng của chi phái, những trưởng tộc của Y-sơ-ra-ên, đặng rước hòm giao ước của Đức Giê-hô-va từ thành của Đa-vít, tức Si-ôn. 2 Trong lúc lễ, nhằm tháng Ê-tha-ninh, tháng bảy, hết thảy người nam của Y-sơ-ra-ên đều nhóm lại cùng vua Sa-lô-môn. 3 Khi các trưởng lão Y-sơ-ra-ên đã đến, thì những thầy tế lễ lấy hòm của Đức Giê-hô-va, 4 dời đi luôn với Đền tạm các khí dụng thánh trong Đền tạm. Những thầy tế lễ người Lê-vi khiêng các đồ đó lên. 5 Vua Sa-lô-môn cả hội chúng Y-sơ-ra-ên đã hiệp với người, đứng trước hòm, giết chiên làm của lễ rất nhiều, không thế đếm được. 6 Những thầy tế lễ đem hòm giao ước của Đức Giê-hô-va đến nơi , trong nơi chí thánh, dưới cánh chê-ru-bin. 7 các chê-ru-bin giương cánh ra trên nơi để hòm, che thân trên hòm các đòn khiêng. 8 Các đòn khiêng dài, đến nỗi người ta, từ nơi thánh trước nơi chí thánh, thể thấy được, nhưng ngoài thì chẳng thấy. Các đòn ấy đó cho đến ngày nay. 9 Trong hòm chỉ hai bảng đá Môi-se đã để, tại núi Hô-rếp, khi Đức Giê-hô-va lập giao ước với dân Y-sơ-ra-ên, lúc họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 10 Xảy khi những thầy tế lễ đã ra khỏi nơi thành, bèn mây đầy dẫy nhà của Đức Giê-hô-va, 11 đến nỗi những thầy tế lễ mây ấy không thể đứng đó hầu việc được, sự vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy dẫy đền của Đức Giê-hô-va. 12 Bấy giờ, Sa-lô-môn nguyện rằng: Đức Giê-hô-va phán rằng Ngài ngự trong nơi tối tăm mờ mịt. 13 Hỡi Đức Chúa Trời! tôi đã cất xong một cái đền dùng làm nơi ngự của Ngài, tức một nơi Ngài đời đời. 14 Đoạn, vua xây mặt lại, chúc phước cho hội chúng Y-sơ-ra-ên. Cả hội chúng Y-sơ-ra-ên đều đứng. 15 Người nói rằng: Đáng ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, từ miệng Ngài phán hứa với Đa-vít, cha ta, bởi tay Ngài đã làm ứng nghiệm lời ấy; Ngài phán rằng: 16 Từ ngày ta đã đem Y-sơ-ra-ên ta ra khỏi Ê-díp-tô, ta không chọn thành nào trong các chi phái Y-sơ-ra-ên đặng cất tại đó một cái nhà cho danh ta ngự; nhưng ta đã chọn Đa-vít để người trị dân Y-sơ-ra-ên ta. 17 Vả, Đa-vít, cha ta, ý cất một cái đền cho danh Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. 18 Nhưng Đức Giê-hô-va phán với Đa-vít, cha ta, rằng: Khi ngươi ý xây đền cho danh ta, thì lấy làm thậm phải; 19 song ngươi sẽ chẳng cất đền ấy đâu, bèn con trai ngươi, do lòng ngươi sanh ra, sẽ cất đền cho danh ta. 20 Vậy, Đức Giê-hô-va đã làm ứng nghiệm lời Ngài phán; ta kế vị Đa-vít, cha ta, ngồi trên ngôi Y-sơ-ra-ên, y như Đức Giê-hô-va đã hứa, ta đã cất đền này cho danh Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. 21 Tại đó, ta đã dọn một chỗ để hòm; trong hòm sự giao ước của Đức Giê-hô-va, tức giao ước Ngài đã lập với tổ phụ chúng ta, khi Ngài đem họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 22 Kế đó, Sa-lô-môn đứng trước bàn thờ của Đức Giê-hô-va, đối mặt cả hội chúng Y-sơ-ra-ên, bèn giơ tay lên trời, rằng: 23 Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên! hoặc trên trời cao kia, hoặc dưới đất thấp này, chẳng một thần nào giống như Chúa. Chúa giữ sự giao ước lòng nhân từ với kẻ tôi tớ Chúa, kẻ nào hết lòng đi trước mặt Chúa. 24 Đối cùng tôi tớ Chúa, Đa-vít, cha tôi, Chúa giữ lời Ngài đã hứa với người. Thật, hễ điều chi miệng Chúa phán, thì tay Chúa đã làm hoàn thành, y như chúng tôi thấy ngày nay. 25 Vậy, hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên ôi! ngày nay xin làm trọn lời Chúa đã hứa cùng tôi tớ Chúa, Đa-vít, cha tôi, rằng: Nếu con cháu ngươi cẩn thận các đường lối mình, đi trước mặt ta, y như ngươi đã đi, thì trước mặt ta sẽ chẳng hề thiếu một kẻ hậu tự ngươi đặng ngồi trên ngôi nước Y-sơ-ra-ên đâu. 26 Hỡi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên! xin hãy làm cho ứng nghiệm lời Chúa đã hứa cùng kẻ tôi tớ Chúa, Đa-vít, cha tôi. 27 Nhưng quả thật rằng Đức Chúa Trời ngự trên đất này chăng? Kìa, trời, dầu đến đỗi trời của các từng trời chẳng thể chứa Ngài được thay, phương chi cái đền này tôi đã cất! 28 Dầu vậy, hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi! xin hãy đoái đến lời cầu nguyện sự nài xin của kẻ tôi tớ Chúa. đặng nghe tiếng kêu cầu khẩn nguyện kẻ tôi tớ Chúa cầu trước mặt Chúa ngày nay. 29 Nguyện mắt của Chúa ngày đêm đoái xem nhà nầy, chỗ Chúa đã phán rằng: Danh ta sẽ ngự tại đó, đặng nghe lời cầu nguyện của tôi tớ Chúa hướng nơi này cầu. 30 Phàm điều tôi tớ Chúa dân Y-sơ-ra-ên của Chúa sẽ hướng về nơi này khẩn cầu, xin Chúa hãy dủ nghe; phải, nơi ngự của Chúa, tại trên các từng trời, xin Chúa dủ nghe, nhậm lời, tha thứ cho. 31 Khi ai phạm tội cùng kẻ lân cận mình, người ta bắt ai đó phải thề, nếu người đến thề trước bàn thờ của Chúa, tại trong đền này, 32 thì xin Chúa trên trời hãy nghe, đối đãi xét đoán tôi tớ Chúa, lên án cho kẻ dữ, khiến đường lối đổ lại trên đầu , xưng công bình cho người công bình, thưởng người tùy theo sự công bình của người. 33 Khi dân Y-sơ-ra-ên của Chúa, cớ phạm tội với Chúa, bị kẻ thù nghịch đánh được; nếu chúng trở lại với Chúa, nhận biết danh Ngài cầu nguyện nài xin với Chúa trong đền này, 34 thì xin Chúa trên trời hãy dủ nghe, tha tội cho dân Y-sơ-ra-ên của Chúa, khiến họ trở về đất Chúa đã ban cho tổ phụ họ. 35 Nếu các từng trời bị đóng chặt, không mưa, bởi chúng đã phạm tội với Chúa, nếu chúng hướng về nơi này cầu nguyện, nhận biết danh Chúa, xây bỏ tội lỗi mình, sau khi Chúa đã đoán phạt họ, 36 thì xin Chúa trên trời hãy dủ nghe, tha tội cho các tôi tớ Chúa, cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài. Xin hãy chỉ cho họ con đường thiện họ phải đi, giáng mưa trên đất của Chúa đã ban cho dân Ngài làm sản nghiệp. 37 Khi trong xứ xảy đói kém, ôn dịch, hạn hán, ten sét, cào cào, châu chấu, hoặc quân thù nghịch vây các thành của địa phận họ, hay tai vạ chi, tật bịnh ; 38 nếu một người hoặc cả dân Y-sơ-ra-ên của Chúa, ai nấy đã nhận biết tai họa của lòng mình, giơ tay ra hướng về đền này, cầu nguyện, khẩn xin luận điều , 39 thì xin Chúa trên trời, nơi Chúa ngự, dủ nghe, tha thứ cho, đối đãi, báo ứng mỗi người tùy theo công việc họ, Chúa thông biết lòng của họ (thật chỉ một mình Chúa biết lòng của con cái loài người), 40 để khiến họ kính sợ Chúa trọn đời họ sống trên đất Chúa đã ban cho tổ phụ chúng tôi. 41 Vả lại, về khách lạ, người chẳng thuộc về dân Y-sơ-ra-ên của Chúa, nhưng danh Ngài từ xứ xa đến 42 (người ngoại bang sẽ nghe nói về danh lớn của Chúa, về cánh tay quyền năng giơ thẳng ra của Chúa), khi người đến cầu nguyện trong nhà này, 43 xin Chúa trên trời, nơi Chúa ngự, dủ nghe làm theo mọi điều người khách lạ sẽ cầu xin Chúa để cho muôn dân của thế gian nhận biết danh Chúa, kính sợ Chúa, y như dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, cho biết rằng danh Chúa xưng ra trên đền này tôi đã xây cất. 44 Khi dân của Chúa đi chiến trận cùng quân thù nghịch mình, theo con đường Chúa đã sai đi, nếu họ cầu khẩn Đức Giê-hô-va xây mặt hướng về thành Chúa đã chọn, về đền tôi đã cất cho danh Ngài, 45 thì xin Chúa trên trời, hãy dủ nghe các lời cầu nguyện nài xin của chúng, binh vực quyền lợi cho họ. 46 Khi chúng phạm tội cùng Chúa (không người nào chẳng phạm tội) Chúa nổi giận, phó chúng cho kẻ thù nghịch; khi họ bị bắt làm phu đến xứ của kẻ thù nghịch, hoặc xa hoặc gần, 47 bằng trong xứ họ bị , họ nghĩ lại, ăn năn, nài xin Chúa rằng: "Chúng tôi phạm tội, làm điều gian ác, xử cách dữ tợn;" 48 nhược bằng tại trong xứ thù nghịch đã dẫn họ đến làm phu , họ hết lòng hết ý trở lại cùng Chúa, cầu nguyện cùng Ngài, mặt hướng về xứ Chúa đã ban cho tổ phụ họ, về thành Chúa đã chọn, về đền tôi đã xây cất cho danh Chúa, 49 thì xin Chúa trên trời, tức nơi Chúa ngự, hãy dủ nghe lời cầu nguyện nài xin của họ, binh vực quyền lợi cho họ; 50 tha cho dân Chúa tội lỗi các sự trái mạng họ đã phạm cùng Ngài; xin Chúa khiến những kẻ bắt họ làm phu lòng thương xót họ, 51 dân Y-sơ-ra-ên vốn dân sự Chúa, nghiệp của Chúa, Chúa đã đem ra khỏi Ê-díp-tô, tức khỏi giữa sắt. 52 Nguyện Chúa đoái xem kẻ tôi tớ Chúa dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, dủ nghe lời cầu nguyện nài xin của họ, mỗi lần họ kêu cầu cùng Chúa. 53 Hỡi Chúa Giê-hô-va ôi! Chúa đã phân cách họ khỏi các dân tộc trên đất, để họ làm nghiệp Chúa, y như Chúa đã phán bởi miệng Môi-se, tôi tớ Chúa, khi Chúa đem tổ phụ chúng tôi ra khỏi Ê-díp-tô. 54 Khi Sa-lô-môn đã cầu với Đức Giê-hô-va những lời khẩn nguyện nài xin này xong, bèn đứng dậy trước bàn thờ Đức Giê-hô-va, khỏi nơi người đã quì, tay giơ lên trời. 55 Người đứng chúc phước lớn tiếng cho cả hội chúng Y-sơ-ra-ên, rằng: 56 Đáng khen ngợi Đức Giê-hô-va, Đấng đã ban sự bình yên cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, tùy theo các lời Ngài đã hứa! Về các lời tốt lành Ngài đã cậy miệng Môi-se, kẻ tôi tớ Ngài, phán ra, chẳng một lời nào không ứng nghiệm. 57 Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi với chúng tôi, như Ngài đã cùng tổ phụ chúng tôi, chớ lìa, chớ bỏ chúng tôi; 58 nguyện Ngài giục lòng chúng tôi hướng về Ngài, hầu chúng tôi đi trong mọi đường lối Ngài, giữ những điều răn, luật pháp, mạng lịnh của Ngài đã truyền cho tổ phụ chúng tôi. 59 Ước Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta ngày đêm dủ lòng nhớ đến các lời ta đã nài xin trước mặt Ngài, hầu cho tùy việc cần ngày nào theo ngày nấy, Đức Giê-hô-va binh vực quyền lợi của tôi tớ Ngài của dân Y-sơ-ra-ên; 60 hầu cho muôn dân của thế gian biết rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời, chớ chẳng ai khác. 61 Vậy, các ngươi khá lấy lòng trọn lành đối với Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, để đi theo luật lệ Ngài giữ gìn điều răn của Ngài, y như các ngươi đã làm ngày nay. 62 Vua cả Y-sơ-ra-ên đều dâng các của lễ tại trước mặt Đức Giê-hô-va. 63 Sa-lô-môn dâng của lễ thù ân cho Đức Giê-hô-va, hai muôn hai ngàn con đực mười hai muôn con chiên. Vua cả dân Y-sơ-ra-ên đều dự lễ khánh thành đền của Đức Giê-hô-va như vậy. 64 Trong ngày đó, vua biệt riêng ra nơi chính giữa của hành lang trước đền thờ của Đức Giê-hô-va, tại đó người dâng các của lễ thiêu, của lễ chay, mỡ về của lễ thù ân; bởi bàn thờ bằng đồng để trước đền của Đức Giê-hô-va nhỏ quá, đựng các của lễ thiêu, của lễ chay, mỡ về của lễ thù ân không đặng. 65 Trong lúc đó, Sa-lô-môn cả dân Y-sơ-ra-ên, một hội chúng rất lớn, từ miền Ha-mát cho đến khe Ê-díp-tô, hiệp tại trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, giữ lễ trong bảy ngày, lại bảy ngày khác nữa, cộng mười bốn ngày. 66 Ngày thứ tám, vua cho dân sự về; dân chúc phước cho vua, đi trở về trại mình, lấy làm mừng rỡ vui lòng về mọi sự tốt lành Đức Giê-hô-va đã làm cho Đa-vít, kẻ tôi tớ Ngài, cho Y-sơ-ra-ên, dân sự của Ngài.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Глава 8. [1]2 Пар 5:2. Тогда созвал Соломон старейшин Израилевых и всех начальников колен, глав поколений сынов Израилевых, к царю Соломону в Иерусалим, чтобы перенести ковчег завета Господня из города Давидова, то есть Сиона. 2 [2]Лев 23:34.Втор 16:13.2 Пар 7:9. И собрались к царю Соломону на праздник все Израильтяне в месяце Афаниме, который есть седьмой месяц. 3 [3]Чис 4:15. И пришли все старейшины Израилевы; и подняли священники ковчег, 4 [4]2 Пар 5:5. и понесли ковчег Господень и скинию собрания и все священные вещи, которые были в скинии; и несли их священники и левиты. 5 [5]2 Пар 5:6. А царь Соломон и с ним все общество Израилево, собравшееся к нему, шли пред ковчегом, принося жертвы из мелкого и крупного скота, которых невозможно исчислить и определить, по множеству их. 6 [6]2 Пар 5:7.Исх 25:18. И внесли священники ковчег завета Господня на место его, в давир храма, во Святое Святых, под крылья херувимов. 7 Ибо херувимы простирали крылья над местом ковчега, и покрывали херувимы сверху ковчег и шесты его. 8 И выдвинулись шесты так, что головки шестов видны были из святилища пред давиром, но не выказывались наружу; они там и до сего дня. 9 [9]Втор 10:5.Евр 9:4. В ковчеге ничего не было, кроме двух каменных скрижалей, которые положил туда Моисей на Хориве, когда Господь заключил завет с сынами Израилевыми, по исшествии их из земли Египетской. 10 [10]Исх 40:34. Когда священники вышли из святилища, облако наполнило дом Господень; 11 [11]Исх 16:10. и не могли священники стоять на служении, по причине облака, ибо слава Господня наполнила храм Господень. 12 [12]2 Пар 6:1. Тогда сказал Соломон: Господь сказал, что Он благоволит обитать во мгле; 13 я построил храм в жилище Тебе, место, чтобы пребывать Тебе во веки. 14 [14]2 Пар 6:3. И обратился царь лицем своим, и благословил все собрание Израильтян все собрание Израильтян стояло, 15 и сказал: благословен Господь Бог Израилев, Который сказал Своими устами Давиду, отцу моему, и ныне исполнил рукою Своею! Он говорил: 16 [16]4 Цар 21:4.2 Пар 6:5–6. «с того дня, как Я вывел народ Мой Израиля из Египта, Я не избрал города ни в одном из колен Израилевых, чтобы построен был дом, в котором пребывало бы имя Мое; [но избрал Иерусалим для пребывания в нем имени Моего] и избрал Давида, чтобы быть ему над народом Моим Израилем». 17 [17]2 Цар 7:2. У Давида, отца моего, было на сердце построить храм имени Господа Бога Израилева; 18 но Господь сказал Давиду, отцу моему: «у тебя есть на сердце построить храм имени Моему; хорошо, что это у тебя лежит на сердце; 19 [19]2 Цар 7:5. однако не ты построишь храм, а сын твой, исшедший из чресл твоих, он построит храм имени Моему». 20 [20]2 Цар 7:12. И исполнил Господь слово Свое, которое изрек. Я вступил на место отца моего Давида и сел на престоле Израилевом, как сказал Господь, и построил храм имени Господа Бога Израилева; 21 и приготовил там место для ковчега, в котором завет Господа, заключенный Им с отцами нашими, когда Он вывел их из земли Египетской.

22 [22]2 Пар 6:12.2 Мак 2:8. И стал Соломон пред жертвенником Господним впереди всего собрания Израильтян, и воздвиг руки свои к небу, 23 и сказал: Господи Боже Израилев! нет подобного Тебе Бога на небесах вверху и на земле внизу; Ты хранишь завет и милость к рабам Твоим, ходящим пред Тобою всем сердцем своим. 24 [24]2 Пар 6:15. Ты исполнил рабу Твоему Давиду, отцу моему, что говорил ему; что изрек Ты устами Твоими, то в сей день совершил рукою Твоею. 25 [25]2 Цар 7:12,16. И ныне, Господи Боже Израилев, исполни рабу Твоему Давиду, отцу моему, то, что говорил Ты ему, сказав: «не прекратится у тебя пред лицем Моим сидящий на престоле Израилевом, если только сыновья твои будут держаться пути своего, ходя предо Мною так, как ты ходил предо Мною». 26 [26]2 Цар 7:28. И ныне, Боже Израилев, да будет верно слово Твое, которое Ты изрек рабу Твоему Давиду, отцу моему! 27 [27]2 Пар 6:18.Ис 66:1.Иер 23:24. Поистине, Богу ли жить на земле? Небо и небо небес не вмещают Тебя, тем менее сей храм, который я построил [имени Твоему]; 28 но призри на молитву раба Твоего и на прошение его, Господи Боже мой; услышь воззвание и молитву, которою раб Твой умоляет Тебя ныне. 29 [29]Втор 12:11.3 Цар 9:3.4 Цар 21:4. Да будут очи Твои отверсты на храм сей день и ночь, на сие место, о котором Ты сказал: «Мое имя будет там»; услышь молитву, которою будет молиться раб Твой на месте сем. 30 [30]3 Езд 7:38. Услышь моление раба Твоего и народа Твоего Израиля, когда они будут молиться на месте сем; услышь на месте обитания Твоего, на небесах, услышь и помилуй. 31 [31]2 Пар 6:22. Когда кто согрешит против ближнего своего, и потребует от него клятвы, чтобы он поклялся, и для клятвы придут пред жертвенник Твой в храм сей, 32 [32]2 Пар 6:23.Втор 25:1.Иез 9:10. тогда Ты услышь с неба и произведи суд над рабами Твоими, обвини виновного, возложив поступок его на голову его, и оправдай правого, воздав ему по правде его. 33 [33]2 Пар 6:24.Дан 9:7. Когда народ Твой Израиль будет поражен неприятелем за то, что согрешил пред Тобою, и когда они обратятся к Тебе, и исповедают имя Твое, и будут просить и умолять Тебя в сем храме, 34 тогда Ты услышь с неба и прости грех народа Твоего Израиля, и возврати их в землю, которую Ты дал отцам их. 35 [35]Втор 11:17.2 Пар 6:26. Когда заключится небо и не будет дождя за то, что они согрешат пред Тобою, и когда помолятся на месте сем и исповедают имя Твое и обратятся от греха своего, ибо Ты смирил их, 36 [36]2 Пар 6:27.Пс 85:11.Притч 9:6. тогда услышь с неба и прости грех рабов Твоих и народа Твоего Израиля, указав им добрый путь, по которому идти, и пошли дождь на землю Твою, которую Ты дал народу Твоему в наследие. 37 [37]Лев 26:16. Будет ли на земле голод, будет ли моровая язва, будет ли палящий ветер, ржавчина, саранча, червь, неприятель ли будет теснить его в земле его, будет ли какое бедствие, какая болезнь, 38 при всякой молитве, при всяком прошении, какое будет от какого-либо человека во всем народе Твоем Израиле, когда они почувствуют бедствие в сердце своем и прострут руки свои к храму сему, 39 [39]1 Цар 16:7.2 Пар 6:30.Пс 7:10. Ты услышь с неба, с места обитания Твоего, и помилуй; соделай и воздай каждому по путям его, как Ты усмотришь сердце его, ибо Ты один знаешь сердце всех сынов человеческих: 40 чтобы они боялись Тебя во все дни, доколе живут на земле, которую Ты дал отцам нашим. 41 [41]2 Пар 6:32.Деян 8:27.Втор 3:24. Если и иноплеменник, который не от Твоего народа Израиля, придет из земли далекой ради имени Твоего, 42 ибо и они услышат о Твоем имени великом и о Твоей руке сильной и о Твоей мышце простертой, и придет он и помолится у храма сего, 43 [43]Ис 56:7.Мф 21:13. услышь с неба, с места обитания Твоего, и сделай все, о чем будет взывать к Тебе иноплеменник, чтобы все народы земли знали имя Твое, чтобы боялись Тебя, как народ Твой Израиль, чтобы знали, что именем Твоим называется храм сей, который я построил. 44 [44]2 Пар 6:34.Дан 6:10. Когда выйдет народ Твой на войну против врага своего путем, которым Ты пошлешь его, и будет молиться Господу, обратившись к городу, который Ты избрал, и к храму, который я построил имени Твоему, 45 [45]2 Пар 6:35. тогда услышь с неба молитву их и прошение их и сделай, что потребно для них. 46 [46]Еккл 7:20.1 Ин 1:8.Притч 20:9.3 Езд 8:35. Когда они согрешат пред Тобою, ибо нет человека, который не грешил бы, и Ты прогневаешься на них и предашь их врагам, и пленившие их отведут их в неприятельскую землю, далекую или близкую; 47 и когда они в земле, в которой будут находиться в плену, войдут в себя и обратятся и будут молиться Тебе в земле пленивших их, говоря: «мы согрешили, сделали беззаконие, мы виновны»; 48 [48]Втор 30:2.2 Пар 6:37.Иез 8:16. и когда обратятся к Тебе всем сердцем своим и всею душею своею в земле врагов, которые пленили их, и будут молиться Тебе, обратившись к земле своей, которую Ты дал отцам их, к городу, который Ты избрал, и к храму, который я построил имени Твоему, 49 тогда услышь с неба, с места обитания Твоего, молитву и прошение их и сделай, что потребно для них; 50 [50]Неем 2:2.Притч 16:7.Иер 42:12. и прости народу Твоему, в чем он согрешил пред Тобою, и все проступки его, которые он сделал пред Тобою, и возбуди сострадание к ним в пленивших их, чтобы они были милостивы к ним: 51 [51]Втор 4:20. ибо они Твой народ и Твой удел, который Ты вывел из Египта, из железной печи. 52 [52]2 Пар 6:40.Пс 120:4. Да будут [уши Твои и] очи Твои отверсты на молитву раба Твоего и на молитву народа Твоего Израиля, чтобы слышать их всегда, когда они будут призывать Тебя, 53 [53]Исх 19:5. ибо Ты отделил их Себе в удел из всех народов земли, как Ты изрек чрез Моисея, раба Твоего, когда вывел отцов наших из Египта, Владыка Господи!

54 [54]2 Пар 7:1. Когда Соломон произнес все сие моление и прошение к Господу, тогда встал с колен от жертвенника Господня, руки же его были распростерты к небу. 55 И стоя благословил все собрание Израильтян, громким голосом говоря: 56 [56]Втор 12:10.Нав 21:45;23:14. благословен Господь [Бог], Который дал покой народу Своему Израилю, как говорил! не осталось неисполненным ни одного слова из всех благих слов Его, которые Он изрек чрез раба Своего Моисея; 57 [57]Пс 9:11. да будет с нами Господь Бог наш, как был Он с отцами нашими, да не оставит нас, да не покинет нас, 58 [58]Пс 118:112;140:4. наклоняя к Себе сердце наше, чтобы мы ходили по всем путям Его и соблюдали заповеди Его и уставы Его и законы Его, которые Он заповедал отцам нашим; 59 [59]Пс 147:8. и да будут слова сии, которыми я молился [ныне] пред Господом, близки к Господу Богу нашему день и ночь, дабы Он делал, что потребно для раба Своего, и что потребно для народа Своего Израиля, изо дня в день, 60 [60]Ис 41:4;43:10.Иер 3:23. чтобы все народы познали, что Господь есть Бог и нет кроме Его; 61 да будет сердце ваше вполне предано Господу Богу нашему, чтобы ходить по уставам Его и соблюдать заповеди Его, как ныне.

62 [62]2 Пар 7:4. И царь и все Израильтяне с ним принесли жертву Господу. 63 [63]2 Пар 7:5. И принес Соломон в мирную жертву, которую принес он Господу, двадцать две тысячи крупного скота и сто двадцать тысяч мелкого скота. Так освятили храм Господу царь и все сыны Израилевы. 64 [64]2 Пар 4:1;7:7. В тот же день освятил царь среднюю часть двора, который пред храмом Господним, совершив там всесожжение и хлебное приношение и вознеся тук мирных жертв, потому что медный жертвенник, который пред Господом, был мал для помещения всесожжения и хлебного приношения и тука мирных жертв. 65 [65]2 Пар 7:8.Чис 34:5,8.Лев 23:34. И сделал Соломон в это время праздник, и весь Израиль с ним, большое собрание, сошедшееся от входа в Емаф до реки Египетской пред Господом Богом нашим; [и ели, и пили, и молились пред Господом Богом нашим у построенного храма] семь дней и еще семь дней, четырнадцать дней. 66 [66]2 Пар 7:10. В восьмой день Соломон отпустил народ. И благословили царя и пошли в шатры свои, радуясь и веселясь в сердце о всем добром, что сделал Господь рабу Своему Давиду и народу Своему Израилю.

Veja também