Pular para o conteúdo
Publicidade

2 Reis 6

SYNOD

1 Các môn đồ của những tiên tri nói với Ê-li-sê rằng: Nơi chúng tôi trước mặt thầy hẹp quá cho chúng tôi. 2 Xin để chúng tôi đi đến Giô-đanh, ai nấy sẽ đốn một cây đòn tay, rồi tại đó cất một nơi cho chúng tôi. Ê-li-sê đáp: Hãy đi. 3 Một người tiếp rằng; Tôi xin thầy hãy đi cùng các tôi tớ thầy. Người đáp: 4 Ta sẽ đi. Vậy, người đi với họ. Đến Giô-đanh, họ khởi đốn cây. 5 Nhưng một người đang đốn cây, cái lưỡi rìu văng xuống nước. người la lên rằng: ù chúa tôi! than ôi! tôi mượn ! 6 Người của Đức Chúa Trời hỏi rằng: rớt đâu? Người chỉ chỗ cho. Ê-li-sê bèn chặt một khúc cây quăng xuống tại chỗ đó, làm cho lưỡi rìu nổi lên, 7 biểu người ấy rằng: Hãy lấy đi. Người ấy bèn giơ tay ra lấy . 8 Vả, vua Sy-ri giao chiến với Y-sơ-ra-ên; người thương nghị với các tôi tớ mình, rằng: Ta sẽ đóng trại ta tại nơi nọ nơi kia. 9 Người của Đức Chúa Trời bèn sai nói với vua Y-sơ-ra-ên rằng; Khá giữ lấy, chớ đi ngang qua chỗ kia, dân Sy-ri phục tại đó. 10 Vậy, vua Y-sơ-ra-ên sai người đến nơi người Đức Chúa Trời đã chỉ cho mình bảo trước; người giữ lấy mình tại đó, chẳng những một hai lần. 11 Lòng vua Sy-ri bối rối về sự ấy, bèn gọi các tôi tớ mình, nói rằng; Các ngươi không tỏ cho ta, ai trong chúng ta người giúp đỡ vua Y-sơ-ra-ên? 12 Một người trong những tôi tớ thưa rằng: Oâi vua chúa tôi! chẳng ai trong chúng tôi hết; nhưng Ê-li-sê, tiên tri trong Y-sơ-ra-ên, tỏ cho vua Y-sơ-ra-ên biết các lời vua nói trong phòng ngủ mình. 13 Vua bèn bảo rằng: Hãy đi xem người đâu, để ta sai bắt người. người đến thuật cho vua rằng: Kìa, người tại Đô-than. 14 vậy, vua sai ngựa, xe, một đạo binh rất đông đến Đô-than; họ tới nơi lúc ban đêm, vây thành. 15 Tôi tớ của người Đức Chúa Trời chổi dậy sáng sớm đi ra, thấy một đạo binh cùng ngựa xe đang vây thành. Người nói với Ê-li-sê rằng: Hỡi ôi! chúa, chúng ta sẽ làm sao? 16 Ê-li-sê đáp rằng: Chớ sợ, những người với chúng ta đông hơn những người với chúng . 17 Đoạn, Ê-li-sê cầu nguyện rằng: Đức Giê-hô-va ôi, xin mở mắt kẻ tôi tớ tôi, để thấy được. Đức Giê-hô-va mở mắt người ra, thì người thấy núi đầy những ngựa xe bằng lửa chung quanh Ê-li-sê. 18 Quân Sy-ri kéo xuống nơi Ê-li-sê; người cầu nguyện Đức Giê-hô-va rằng: Xin Chúa khiến mắt quân ấy bị đui . Đức Chúa Trời bèn khiến chúng đui , theo như lời cầu nguyện của Ê-li-sê. 19 Đoạn, Ê-li-sê nói với chúng rằng; Đây không phải đường, đây chẳng phải thành. Hãy theo ta, ta sẽ dẫn các ngươi đến người các ngươi tìm kiếm. Rồi người dẫn chúng đến Sa-ma-ri. 20 Khi chúng đã vào trong Sa-ma-ri rồi, Ê-li-sê cầu rằng: Lạy Đức Giê-hô-va, xin mở mắt cho chúng thấy. Đức Giê-hô-va bèn mở mắt họ, họ thấy mình giữa Sa-ma-ri. 21 Vua Y-sơ-ra-ên thấy chúng , thì nói với Ê-li-sê rằng: Hỡi cha! phải đánh chúng chăng? phải đánh chúng chăng. 22 Ê-li-sê đáp rằng: Chớ đánh. Những người vua dùng gươm cung bắt làm phu , vua đánh sao? Hãy dọn trước mặt chúng bánh rượu, để cho chúng ăn uống, rồi trở về cùng chủ mình. 23 Người bèn bày tiệc lớn cho chúng ; khi chúng đã ăn uống rồi, người tha cho chúng đi; chúng bèn trở về cùng chủ mình. Từ đó về sau, những toán quân Sy-ri không còn loán đến địa phận Y-sơ-ra-ên nữa. 24 Sau các điều đó, Bên-Ha-đát, vua Sy-ri, nhóm cả đạo binh mình, đi lên vây thành Sa-ma-ri. 25 Trong Sa-ma-ri đang sự đói kém lớn lắm, thành bị vây hãm lâu ngày, đến đỗi một cái đầu lừa bán tám mươi siếc bạc, một góc ô phân câu bán năm siếc bạc. 26 Khi vua Y-sơ-ra-ên đi ngang qua trên tường thành, một người đàn kêu người rằng: Oâi vua chúa tôi, xin cứu tôi! 27 Vua nói: Nếu Đức Giê-hô-va không cứu ngươi, thì ta lấy đâu đặng cứu ngươi? Bởi sân đạp lúa hay bởi nơi ép rượu sao? 28 Vua lại rằng: Ngươi chi? Nàng thưa rằng: Đàn này nói với tôi rằng: Hãy cho con trai chị, hầu ngày nay chúng ta ăn thịt ; ngày mai chúng ta sẽ ăn thịt con trai ta. 29 Vậy, chúng tôi nấu thịt con trai tôi ăn. Ngày mai tôi nói với người rằng: Hãy cho con trai chị, hầu chúng ta ăn . Nhưng người giấu con trai mình. 30 Khi vua nghe lời của người đàn này, thì quần áo mình. Bấy giờ, người đang đi ngang qua trên tường thành, dân sự xem thấy người phía trong mặc cái bao sát vào thịt mình. 31 Vua la lên rằng: Nếu ngày nay đầu của Ê-li-sê, con trai của Sa-phát, hãy còn trên vai , nguyện Đức Chúa Trời xử ta cách nặng nề! 32 Ê-li-sê đang ngồi trong nhà mình, các trưởng lão ngồi chung quanh người, thì vua sai một sứ giả đi trước mình đến cùng tiên tri. Nhưng khi sứ giả chưa đến, Ê-li-sê nói với các trưởng lão rằng: Kìa, hãy xem, con kẻ sát nhân kia sai người đến đặng cắt đầu ta. Khá coi chừng: vừa khi sứ giả đến, hãy đóng cửa lại, dùng cửa đuổi đi. Các ngươi chẳng nghe tiếng bước của chủ sau lưng sao? 33 Người còn đang nói, chúng thấy sứ giả đến. Vua cũng đến, nói với Ê-li-sê rằng: Tai nạn này đến bởi Đức Giê-hô-va. Vậy, ta còn trông cậy nơi Đức Giê-hô-va làm chi?

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Глава 6. [1]4 Цар 4:38. И сказали сыны пророков Елисею: вот, место, где мы живем при тебе, тесно для нас; 2 пойдем к Иордану и возьмем оттуда каждый по одному бревну и сделаем себе там место для жительства. Он сказал: пойдите. 3 И сказал один: сделай милость, пойди и ты с рабами твоими. И сказал он: пойду. 4 И пошел с ними, и пришли к Иордану и стали рубить деревья. 5 И когда один валил бревно, топор его упал в воду. И закричал он и сказал: ах, господин мой! а он взят был на подержание! 6 И сказал человек Божий: где он упал? Он указал ему место. И отрубил он кусок дерева и бросил туда, и всплыл топор. 7 И сказал он: возьми себе. Он протянул руку свою и взял его.

8 Царь Сирийский пошел войною на Израильтян, и советовался со слугами своими, говоря: в таком-то и в таком-то месте я расположу свой стан. 9 И посылал человек Божий к царю Израильскому сказать: берегись проходить сим местом, ибо там Сирияне залегли. 10 И посылал царь Израильский на то место, о котором говорил ему человек Божий и предостерегал его; и сберег себя там не раз и не два. 11 И встревожилось сердце царя Сирийского по сему случаю, и призвал он рабов своих и сказал им: скажите мне, кто из наших в сношении с царем Израильским? 12 И сказал один из слуг его: никто, господин мой царь; а Елисей пророк, который у Израиля, пересказывает царю Израильскому и те слова, которые ты говоришь в спальной комнате твоей. 13 [13]Быт 37:17. И сказал он: пойдите, узнайте, где он; я пошлю и возьму его. И донесли ему и сказали: вот, он в Дофаиме. 14 И послал туда коней и колесницы и много войска. И пришли ночью и окружили город. 15 Поутру служитель человека Божия встал и вышел; и вот, войско вокруг города, и кони и колесницы. И сказал ему слуга его: увы! господин мой, что нам делать? 16 [16]2 Пар 32:7.1 Ин 4:4. И сказал он: не бойся, потому что тех, которые с нами, больше, нежели тех, которые с ними. 17 [17]Чис 24:4.Деян 27:23.Евр 1:14. И молился Елисей, и говорил: Господи! открой ему глаза, чтоб он увидел. И открыл Господь глаза слуге, и он увидел, и вот, вся гора наполнена конями и колесницами огненными кругом Елисея. 18 [18]Быт 19:11. Когда пошли к нему Сирияне, Елисей помолился Господу и сказал: порази их слепотою. И Он поразил их слепотою по слову Елисея. 19 И сказал им Елисей: это не та дорога и не тот город; идите за мною, и я провожу вас к тому человеку, которого вы ищете. И привел их в Самарию. 20 Когда они пришли в Самарию, Елисей сказал: Господи! открой глаза им, чтобы они видели. И открыл Господь глаза их, и увидели, что они в средине Самарии. 21 И сказал царь Израильский Елисею, увидев их: не избить ли их, отец мой? 22 [22]3 Цар 20:31.Притч 25:22.Рим 12:20. И сказал он: не убивай. Разве мечом твоим и луком твоим ты пленил их, чтобы убивать их? Предложи им хлеба и воды; пусть едят и пьют, и пойдут к государю своему. 23 И приготовил им большой обед, и они ели и пили. И отпустил их, и пошли к государю своему. И не ходили более те полчища Сирийские в землю Израилеву.

24 После того собрал Венадад, царь Сирийский, все войско свое и выступил, и осадил Самарию. 25 [25]4 Цар 7:18. И был большой голод в Самарии, когда они осадили ее, так что ослиная голова продавалась по восьмидесяти сиклей серебра, и четвертая часть каба голубиного помета по пяти сиклей серебра. 26 Однажды царь Израильский проходил по стене, и женщина с воплем говорила ему: помоги, господин мой царь. 27 И сказал он: если не поможет тебе Господь, из чего я помогу тебе? с гумна ли, с точила ли? 28 [28]Втор 28:53. И сказал ей царь: что тебе? И сказала она: эта женщина говорила мне: «отдай своего сына, съедим его сегодня, а сына моего съедим завтра». 29 [29]Лев 26:29.Плач 4:10.Иез 5:10. И сварили мы моего сына, и съели его. И я сказала ей на другой день: «отдай же твоего сына, и съедим его». Но она спрятала своего сына. 30 [30]4 Цар 5:7. Царь, выслушав слова женщины, разодрал одежды свои; и проходил он по стене, и народ видел, что вретище на самом теле его. 31 И сказал: пусть то и то сделает мне Бог, и еще более сделает, если останется голова Елисея, сына Сафатова, на нем сегодня. 32 Елисей же сидел в своем доме, и старцы сидели у него. И послал [царь] человека от себя. Прежде нежели пришел посланный к нему, он сказал старцам: видите ли, что этот сын убийцы послал снять с меня голову? Смотрите, когда придет посланный, затворите дверь и прижмите его дверью. А вот и топот ног господина его за ним! 33 Еще говорил он с ними, и вот посланный приходит к нему, и сказал: вот какое бедствие от Господа! чего мне впредь ждать от Господа?

Veja também