Pular para o conteúdo
Publicidade

CÔNG VỤ 23

SYNOD

1 Phao-lô mắt chăm chỉ trên tòa công luận, nói rằng: Hỡi các anh em, trước mặt Đức Chúa Trời, tôi đã ăn trọn lương tâm tử tế cho đến ngày nay. 2 Nhưng thầy tế lễ thượng phẩm A-na-nia biểu mấy kẻ đứng gần Phao-lô vả miệng người. 3 Phao-lô bèn nói cùng người rằng: Hỡi bức tường trắng kia, Đức Chúa Trời sẽ đánh ông; ông ngồi để xử đoán tôi theo luật pháp, lại không kể luật pháp, biểu người đánh tôi! 4 Những kẻ đứng đó nói rằng: Ngươi nhiếc móc thầy cả thượng phẩm của Đức Chúa Trời sao! 5 Phao-lô trả lời rằng: Hỡi anh em, tôi chẳng biết thầy cả thượng phẩm; chép rằng: Chớ sỉ nhục người cai trị dân mình. 6 Phao-lô biết trong bọn họ phần thì người Sa-đu-sê, phần thì người Pha-ri-si, bèn kêu lên trước tòa công luận rằng: Hỡi anh em, tôi người Pha-ri-si, con của dòng Pha-ri-si. Aáy sự trông cậy của chúng ta sự sống lại của những kẻ chết tôi phải chịu xử đoán. 7 Người vừa nói xong như vậy, thì sự cãi lẫy nổi lên giữa người Pha-ri-si với người Sa-đu-sê, hội đồng chia phe ra. 8 chưng người Sa-đu-sê quyết rằng không sự sống lại, cũng không thiên sứ, thần chi hết, còn người Pha-ri-si lại nhận cả hai điều tin ấy. 9 Tiếng kêu la lớn liền dậy lên. mấy thầy thông giáo về dòng Pha-ri-si đứng dậy cãi lẫy cùng kẻ khác rằng: Chúng ta chẳng thấy trong người nầy điều ác . Nào ai biết chẳng phải thần hoặc thiên sứ đã nói cùng người? 10 sự rối loạn càng thêm, quản e Phao-lô bị chúng phân thây chăng, nên truyền quân kéo xuống, đặng cướp người ra khỏi giữa đám họ đem về trong đồn. 11 Qua đêm sau, Chúa hiện đến cùng người phán rằng: Hãy giục lòng mạnh mẽ, ngươi đã làm chứng cho ta tại thành Giê-ru-sa-lem thể nào, thì cũng phải làm chứng cho ta tại thành Rô-ma thể ấy. 12 Đến sáng, người Giu-đa họp đảng lập mưu, thề nguyện rằng chẳng ăn chẳng uống cho đến giết được Phao-lô. 13 hơn bốn mươi người đã lập mưu đó. 14 Họ đến kiếm các thầy tế lễ cả các trưởng lão rằng: Chúng tôi đã thề với nhau rằng chẳng ăn chi hết cho đến lúc giết được Phao-lô. 15 Vậy bây giờ các ông với tòa công luận hãy xin quản bắt đến đứng trước mặt các ông, như muốn tra xét việc cho kỹ càng hơn nữa; còn chúng tôi sửa soạn sẵn để khi chưa đến đây thì giết đi. 16 Nhưng con trai của chị Phao-lô biết được mưu gian ấy, đến nơi đồn, vào nói trước cho Phao-lô. 17 Phao-lô bèn gọi một đội trưởng nói rằng: Hãy đem trai trẻ nầy đến cùng quan quản , chàng việc muốn báo tin. 18 Vậy, đội trưởng đem chàng đi, dẫn đến nhà quản , thưa rằng: Tên Phao-lô gọi tôi biểu đem trai trẻ nầy đến cùng quan, chàng việc muốn nói. 19 Quản nắm tay người trai trẻ, kéo ra, hỏi rằng: Ngươi việc báo tin cùng ta? 20 Thưa rằng: Người Giu-đa đã định xin quan, đến ngày mai, bắt Phao-lô đứng trước tòa công luận, như họ muốn tra xét việc của người cho kỹ càng hơn. 21 Nhưng xin quan chớ tin họ, hơn bốn mươi người trong bọn họ lập kế hại Phao-lô, đã thề nguyện với nhau chẳng ăn uống chi hết trước khi chưa giết được người; hiện bây giờ, họ đã sắm sẵn, chỉ đợi quan trả lời đó thôi. 22 Quản cho trai trẻ ấy về, cấm không cho nói với ai về điều người đã tỏ ra cùng mình. 23 Đoạn, quản đòi hai viên đội trưởng, dặn rằng: Vừa giờ thứ ba đêm nay, hãy sắm sẵn hai trăm quân, bảy mươi lính kỵ, hai trăm lính cầm giáo, đặng đi đến thành Sê-sa-rê. 24 Lại cũng phải sắm ngựa nữa, để đưa Phao-lô sự đến nơi quan tổng đốc Phê-lít. 25 Người lại viết cho quan đó một bức thơ như sau nầy: 26 Cơ-lốt Ly-sia chúc bình an cho quan lớn tổng đốc Phê-lít! 27 Dân Giu-đa đã bắt người nầy, toan giết đi, khi tôi đã đem quân đến thình lình cướp người ra khỏi, đã nghe người quốc dân Rô-ma. 28 Bởi tôi muốn biết cớ nào họ cáo người, nên giải người đến tòa công luận. 29 Tôi thấy người bị cáo mấy việc về luật pháp họ, nhưng họ không kiện người về một tội nào đáng chết hay đáng cả. 30 Song tôi nghe người ta tính kế hại người nầy, nên lập tức sai người đến nơi quan, cũng cho các kẻ cáo người biết rằng phải đến trước mặt quan đối nại. 31 Vậy, quân lính đem Phao-lô đi, theo như mạng lịnh mình đã lãnh, đang ban đêm, điệu đến thành An-ti-ba-tri. 32 Sáng ngày, lính kỵ đi với người, còn quân khác trở về đồn. 33 Những người nầy tới thành Sê-sa-rê, đưa thơ cho quan tổng đốc đem nộp Phao-lô. 34 Quan tổng đốc đọc thơ rồi, bèn hỏi Phao-lô vốn tỉnh nào, vừa biết người quê tỉnh Si-li-si, 35 thì rằng: Lúc nào bọn nguyên cáo đến đây, ta sẽ nghe ngươi. Đoạn, truyền giữ Phao-lô lại trong nơi công đàng Hê-rốt.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Глава 23. [1]Деян 24:16.1 Кор 4:4.2 Кор 1:12;4:2.Евр 13:18. Павел, устремив взор на синедрион, сказал: мужи братия! я всею доброю совестью жил пред Богом до сего дня. 2 Первосвященник же Анания стоявшим перед ним приказал бить его по устам. 3 [3]Лев 19:35.Втор 17:10.Мф 23:27. Тогда Павел сказал ему: Бог будет бить тебя, стена подбеленная! ты сидишь, чтобы судить по закону, и, вопреки закону, велишь бить меня. 4 Предстоящие же сказали: первосвященника Божия поносишь? 5 [5]Исх 22:28. Павел сказал: я не знал, братия, что он первосвященник; ибо написано: начальствующего в народе твоем не злословь. 6 [6]Деян 24:21.Флп 3:5. Узнав же Павел, что тут одна часть саддукеев, а другая фарисеев, возгласил в синедрионе: мужи братия! я фарисей, сын фарисея; за чаяние воскресения мертвых меня судят. 7 Когда же он сказал это, произошла распря между фарисеями и саддукеями, и собрание разделилось. 8 [8]Мф 22:23.Мк 12:18.Лк 20:27. Ибо саддукеи говорят, что нет воскресения, ни Ангела, ни духа; а фарисеи признаю́т и то и другое. 9 [9]Деян 25:25. Сделался большой крик; и, встав, книжники фарисейской стороны спорили, говоря: ничего худого мы не находим в этом человеке; если же дух или Ангел говорил ему, не будем противиться Богу. 10 Но как раздор увеличился, то тысяченачальник, опасаясь, чтобы они не растерзали Павла, повелел воинам сойти взять его из среды их и отвести в крепость.

11 [11]Деян 18:9;19:21. В следующую ночь Господь, явившись ему, сказал: дерзай, Павел; ибо, как ты свидетельствовал о Мне в Иерусалиме, так надлежит тебе свидетельствовать и в Риме. 12 С наступлением дня некоторые Иудеи сделали умысел, и заклялись не есть и не пить, доколе не убьют Павла. 13 Было же более сорока сделавших такое заклятие. 14 Они, придя к первосвященникам и старейшинам, сказали: мы клятвою заклялись не есть ничего, пока не убьем Павла. 15 Итак ныне же вы с синедрионом дайте знать тысяченачальнику, чтобы он завтра вывел его к вам, как будто вы хотите точнее рассмотреть дело о нем; мы же, прежде нежели он приблизится, готовы убить его. 16 Услышав о сем умысле, сын сестры Павловой пришел и, войдя в крепость, уведомил Павла. 17 Павел же, призвав одного из сотников, сказал: отведи этого юношу к тысяченачальнику, ибо он имеет нечто сказать ему. 18 Тот, взяв его, привел к тысяченачальнику и сказал: узник Павел, призвав меня, просил отвести к тебе этого юношу, который имеет нечто сказать тебе. 19 Тысяченачальник, взяв его за руку и отойдя с ним в сторону, спрашивал: что такое имеешь ты сказать мне? 20 Он отвечал, что Иудеи согласились просить тебя, чтобы ты завтра вывел Павла пред синедрион, как будто они хотят точнее исследовать дело о нем. 21 Но ты не слушай их; ибо его подстерегают более сорока человек из них, которые заклялись не есть и не пить, доколе не убьют его; и они теперь готовы, ожидая твоего распоряжения. 22 Тогда тысяченачальник отпустил юношу, сказав: никому не говори, что ты объявил мне это.

23 И, призвав двух сотников, сказал: приготовьте мне воинов пеших двести, конных семьдесят и стрелков двести, чтобы с третьего часа ночи шли в Кесарию. 24 Приготовьте также ослов, чтобы, посадив Павла, препроводить его к правителю Феликсу. 25 Написал и письмо следующего содержания: 26 «Клавдий Лисий достопочтенному правителю Феликсу радоваться. 27 [27]Деян 21:32. Сего человека Иудеи схватили и готовы были убить; я, придя с воинами, отнял его, узнав, что он Римский гражданин. 28 [28]Деян 22:30. Потом, желая узнать, в чем обвиняли его, привел его в синедрион их 29 [29]Деян 25:19. и нашел, что его обвиняют в спорных мнениях, касающихся закона их, но что нет в нем никакой вины, достойной смерти или оков. 30 А как до меня дошло, что Иудеи злоумышляют на этого человека, то я немедленно послал его к тебе, приказав и обвинителям говорить на него перед тобою. Будь здоров».

31 Итак воины, по данному им приказанию, взяв Павла, повели ночью в Антипатриду. 32 А на другой день, предоставив конным идти с ним, возвратились в крепость. 33 А те, придя в Кесарию и отдав письмо правителю, представили ему и Павла. 34 Правитель, прочитав письмо, спросил, из какой он области, и, узнав, что из Киликии, сказал: 35 [35]Деян 24:1;25:16. я выслушаю тебя, когда явятся твои обвинители. И повелел ему быть под стражею в Иродовой претории.

Veja também