Pular para o conteúdo
Publicidade

MÁC 6

SYNOD

1 Đức Chúa Jêsus đi khỏi đó, đến quê hương mình, các môn đồ cùng đi theo. 2 Đến ngày Sa-bát, Ngài bắt đầu dạy dỗ trong nhà hội; thiên hạ nghe Ngài, lấy làm lạ nói rằng: Người bởi đâu được những điều nầy? Sự khôn sáng người được ban cho , thể nào tay người làm được những phép lạ dường ấy? 3 phải người thợ mộc, con trai Ma-ri, anh em với Gia-cơ, Giô-sê, Giu-đê, Si-môn chăng? Chị em người chẳng phải giữa chúng ta đây ư? Chúng bèn vấp phạm cớ Ngài. 4 Song Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Đấng tiên tri chỉ bị quê hương mình, con mình trong nhà mình khinh dể thôi. 5 đó, Ngài không làm phép lạ nào được, chỉ đặt tay chữa lành một vài người đau ốm; 6 Ngài lấy làm lạ chúng chẳng tin. Rồi Ngài đi khắp các làng gần đó giảng dạy. 7 Ngài bèn kêu mười hai sứ đồ, bắt đầu sai đi từng đôi, ban quyền phép trừ ma. 8 Ngài truyền cho sứ đồ đi đường đừng đem chi theo hết, hoặc bánh, hoặc bao, hoặc tiền bạc trong dây lưng, chỉ đem một cây gậy thôi; 9 chỉ mang dép, đừng mặc hai áo. 10 Ngài phán cùng sứ đồ rằng: Hễ nhà nào các ngươi sẽ vào, hãy cứ đó, cho đến khi đi. 11 Nếu chỗ nào, người ta không chịu tiếp các ngươi, cũng không nghe các ngươi nữa, thì hãy đi khỏi đó, phủi bụi đã dính chân mình, để làm chứng cho họ. 12 Vậy, các sứ đồ đi ra, giảng cho người ta phải ăn năn; 13 đuổi nhiều ma quỉ, xức dầu cho nhiều kẻ bịnh chữa cho được lành. 14 Vả, vua Hê-rốt nghe nói về Đức Chúa Jêsus (danh tiếng Ngài đã trở nên lừng lẫy), thì nói rằng: Giăng, người làm phép báp-tem, đã từ kẻ chết sống lại; cho nên tự người làm ra các phép lạ. 15 Người thì nói: Aáy Ê-li; kẻ thì nói: Aáy đấng tiên tri, như một trong các đấng tiên tri đời xưa. 16 Nhưng Hê-rốt nghe vậy, thì nói rằng: Aáy Giăng ta đã truyền chém, người đã sống lại. 17 Số , Hê-rốt đã sai người bắt Giăng, truyền xiềng lại cầm trong ngục, bởi cớ Hê-rô-đia, vợ Phi-líp em vua, vua đã cưới nàng, 18 Giăng can vua rằng: Vua không nên lấy vợ em mình. 19 Nhân đó, Hê-rô-đia căm Giăng, muốn giết đi. 20 Nhưng không thể giết, Hê-rốt sợ Giăng, biết một người công bình thánh. Vua vẫn gìn giữ người, khi nghe lời người rồi, lòng hằng bối rối, vua bằng lòng nghe. 21 Nhưng, vừa gặp dịp tiện, ngày sanh nhựt Hê-rốt, vua đãi tiệc các quan lớn trong triều, các quan , cùng các người tôn trưởng trong xứ Ga-li-lê. 22 Chính con gái Hê-rô-đia vào, nhảy múa, đẹp lòng Hê-rốt các ngươi dự tiệc nữa. Vua nói cùng người con gái ấy rằng: Hãy xin ta điều chi ngươi muốn, ta sẽ cho. 23 Vua lại thề cùng nàng rằng: Bất k" ngươi xin điều chi, ta cũng sẽ cho, dầu xin phân nửa nước ta cũng vậy. 24 Nàng ra khỏi đó, nói với mẹ rằng: Tôi nên xin điều chi? Mẹ rằng: Cái đầu của Giăng Báp-tít. 25 Tức thì nàng vội trở vào nơi vua xin rằng: Tôi muốn vua lập tức cho tôi cái đầu Giăng Báp-tít để trên mâm. 26 Vua lấy làm buồn rầu lắm; nhưng cớ lời thề mình khách dự yến, thì không muốn từ chối nàng. 27 Vua liền sai một người lính thị vệ truyền đem đầu Giăng đến. 28 Người ấy đi chém Giăng trong ngục; rồi để đầu trên mâm đem cho người con gái, người con gái đem cho mẹ mình. 29 Môn đồ Giăng nghe tin, đến lấy xác người chôn trong mả. 30 Các sứ đồ nhóm lại cùng Đức Chúa Jêsus, thuật cho Ngài mọi điều mình đã làm dạy. 31 Ngài phán cùng sứ đồ rằng: Hãy đi tẻ ra trong nơi vắng vẻ, nghỉ ngơi một chút. kẻ đi người lại đông lắm, đến nỗi Ngài sứ đồ không thì giờ ăn. 32 Vậy, Ngài sứ đồ xuống thuyền đặng đi tẻ ra trong nơi vắng vẻ. 33 Nhưng nhiều người thấy đi, thì nhìn biết; dân chúng từ khắp các thành đều chạy bộ đến nơi Chúa cùng sứ đồ vừa đi, đã tới đó trước. 34 Bấy giờ Đức Chúa Jêsus thuyền bước ra, thấy đoàn dân đông lắm, thì Ngài động lòng thương xót đến, như chiên không người chăn; Ngài bèn khởi sự dạy dỗ họ nhiều điều. 35 Trời đã chiều, môn đồ tới gần Ngài thưa rằng: Chỗ nầy vắng vẻ, trời đã chiều rồi; 36 xin cho dân chúng về, để họ đi các nơi nhà quê các làng gần đây đặng mua đồ ăn. 37 Ngài đáp rằng: Chính các ngươi phải cho họ ăn. Môn đồ thưa rằng: chúng tôi sẽ đi mua đến hai trăm đơ-ni-ê bánh để cho họ ăn hay sao? 38 Ngài hỏi rằng: Các ngươi bao nhiêu bánh? Hãy đi xem thử. Môn đồ xem xét rồi, thưa rằng: Năm cái bánh hai con . 39 Ngài bèn truyền cho môn đồ biểu chúng ngồi xuống hết thảy từng chòm trên cỏ xanh. 40 Chúng ngồi xuống từng hàng, hàng thì một trăm, hàng thì năm chục. 41 Đức Chúa Jêsus lấy năm cái bánh hai con , ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ bánh ra trao cho môn đồ, đặng phát cho đoàn dân; lại cũng chia hai con cho họ nữa. 42 Ai nấy ăn no rồi; 43 người ta lượm được mười hai giỏ đầy những miếng bánh còn thừa lại. 44 Vả, số những kẻ đã ăn chừng năm ngàn người. 45 Rồi Ngài liền giục môn đồ vào thuyền, qua bờ bên kia trước mình, hướng đến thành Bết-sai-đa, trong khi Ngài cho dân chúng về. 46 Ngài lìa khỏi chúng rồi, thì lên núi cầu nguyện. 47 Đến tối, chiếc thuyền đang giữa biển, còn Ngài thì một mình trên đất. 48 Ngài thấy môn đồ chèo khó nhọc lắm, gió ngược. Lối canh đêm ấy, Ngài đi bộ trên biển đến cùng môn đồ; muốn đi trước. 49 Môn đồ thấy Ngài đi bộ trên mặt biển ngỡ ma, nên la lên; 50 ai nấy đều thấy Ngài sợ hoảng. nhưng Ngài liền nói chuyện với môn đồ phán rằng: Hãy yên lòng, ta đây đừng sợ chi. 51 Ngài bèn bước lên thuyền với môn đồ, thì gió lặng. Môn đồ càng lấy làm lạ hơn nữa; 52 chẳng hiểu phép lạ về mấy cái bánh, bởi lòng cứng cỏi. 53 Khi Ngài môn đồ đã qua khỏi biển, đến xứ Ghê-nê-xa-rết, thì ghé thuyền vào bờ. 54 Vừa trong thuyền bước ra, dân chúng nhận biết Ngài, 55 chạy khắp cả miền đó, khiêng những người đau nằm trên giường, hễ nghe Ngài đâu thì đem đến đó. 56 Ngài đến nơi nào, hoặc làng, thành, hay chốn nhà quê, người ta đem người đau để tại các chợ, xin Ngài cho phép mình ít nữa được rờ đến trôn áo Ngài; những kẻ đã rờ đều được lành bịnh cả.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Глава 6. [1]Мф 13:54.Лк 4:16. Оттуда вышел Он и пришел в Свое отечество; за Ним следовали ученики Его. 2 [2]Мф 7:28.Мк 1:27. Когда наступила суббота, Он начал учить в синагоге; и многие слышавшие с изумлением говорили: откуда у Него это? что за премудрость дана Ему, и как такие чудеса совершаются руками Его? 3 [3]Лк 4:22.Ин 6:42. Не плотник ли Он, сын Марии, брат Иакова, Иосии, Иуды и Симона? Не здесь ли, между нами, Его сестры? И соблазнялись о Нем. 4 [4]Иер 12:6.Мф 13:57.Лк 4:24.Ин 4:44. Иисус же сказал им: не бывает пророк без чести, разве только в отечестве своем и у сродников и в доме своем. 5 И не мог совершить там никакого чуда, только на немногих больных возложив руки, исцелил их.6 [6]Мф 9:35. И дивился неверию их; потом ходил по окрестным селениям и учил.

7 [7]Мф 10:1.Лк 9:1. И, призвав двенадцать, начал посылать их по два, и дал им власть над нечистыми духами. 8 И заповедал им ничего не брать в дорогу, кроме одного посоха: ни сумы, ни хлеба, ни меди в поясе, 9 но обуваться в простую обувь и не носить двух одежд. 10 И сказал им: если где войдете в дом, оставайтесь в нем, доколе не выйдете из того места. 11 [11]Мф 10:14.Лк 9:5.Деян 13:51;18:6. И если кто не примет вас и не будет слушать вас, то, выходя оттуда, отрясите прах от ног ваших, во свидетельство на них. Истинно говорю вам: отраднее будет Содому и Гоморре в день суда, нежели тому городу. 12 Они пошли и проповедывали покаяние; 13 [13]Иак 5:14. изгоняли многих бесов и многих больных мазали маслом и исцеляли.

14 [14]Мф 14:1.Лк 9:7. Царь Ирод, услышав об Иисусе [ибо имя Его стало гласно], говорил: это Иоанн Креститель воскрес из мертвых, и потому чудеса делаются им. 15 Другие говорили: это Илия, а иные говорили: это пророк, или как один из пророков. 16 Ирод же, услышав, сказал: это Иоанн, которого я обезглавил; он воскрес из мертвых. 17 [17]Лк 3:19. Ибо сей Ирод, послав, взял Иоанна и заключил его в темницу за Иродиаду, жену Филиппа, брата своего, потому что женился на ней. 18 [18]Лев 18:16;20:21. Ибо Иоанн говорил Ироду: не должно тебе иметь жену брата твоего. 19 Иродиада же, злобясь на него, желала убить его; но не могла. 20 [20]Мф 21:26. Ибо Ирод боялся Иоанна, зная, что он муж праведный и святой, и берёг его; многое делал, слушаясь его, и с удовольствием слушал его. 21 Настал удобный день, когда Ирод, по случаю дня рождения своего, делал пир вельможам своим, тысяченачальникам и старейшинам Галилейским, 22 дочь Иродиады вошла, плясала и угодила Ироду и возлежавшим с ним; царь сказал девице: проси у меня, чего хочешь, и дам тебе; 23 и клялся ей: чего ни попросишь у меня, дам тебе, даже до половины моего царства. 24 Она вышла и спросила у матери своей: чего просить? Та отвечала: головы Иоанна Крестителя. 25 И она тотчас пошла с поспешностью к царю и просила, говоря: хочу, чтобы ты дал мне теперь же на блюде голову Иоанна Крестителя. 26 Царь опечалился, но ради клятвы и возлежавших с ним не захотел отказать ей. 27 И тотчас, послав оруженосца, царь повелел принести голову его. 28 Он пошел, отсек ему голову в темнице, и принес голову его на блюде, и отдал ее девице, а девица отдала ее матери своей. 29 Ученики его, услышав, пришли и взяли тело его, и положили его во гробе.

30 [30]Лк 9:10. И собрались Апостолы к Иисусу и рассказали Ему всё, и что сделали, и чему научили. 31 Он сказал им: пойдите вы одни в пустынное место и отдохните немного, ибо много было приходящих и отходящих, так что и есть им было некогда. 32 [32]Мф 14:13.Лк 9:10. И отправились в пустынное место в лодке одни. 33 Народ увидел, как они отправлялись, и многие узнали их; и бежали туда пешие из всех городов, и предупредили их, и собрались к Нему. 34 [34]Мф 9:36. Иисус, выйдя, увидел множество народа и сжалился над ними, потому что они были, как овцы, не имеющие пастыря; и начал учить их много. 35 И как времени прошло много, ученики Его, приступив к Нему, говорят: место здесь пустынное, а времени уже много, 36 отпусти их, чтобы они пошли в окрестные деревни и селения и купили себе хлеба, ибо им нечего есть. 37 Он сказал им в ответ: вы дайте им есть. И сказали Ему: разве нам пойти купить хлеба динариев на двести и дать им есть? 38 [38]Мф 14:17.Лк 9:13.Ин 6:9. Но Он спросил их: сколько у вас хлебов? пойдите, посмотрите. Они, узнав, сказали: пять хлебов и две рыбы. 39 Тогда повелел им рассадить всех отделениями на зеленой траве. 40 И сели рядами, по сто и по пятидесяти. 41 Он взял пять хлебов и две рыбы, воззрев на небо, благословил и преломил хлебы и дал ученикам Своим, чтобы они раздали им; и две рыбы разделил на всех. 42 И ели все, и насытились. 43 И набрали кусков хлеба и остатков от рыб двенадцать полных коробов. 44 Было же евших хлебы около пяти тысяч мужей.

45 И тотчас понудил учеников Своих войти в лодку и отправиться вперед на другую сторону к Вифсаиде, пока Он отпустит народ. 46 [46]Мф 14:23. И, отпустив их, пошел на гору помолиться. 47 [47]Ин 6:16. Вечером лодка была посреди моря, а Он один на земле. 48 И увидел их бедствующих в плавании, потому что ветер им был противный; около же четвертой стражи ночи подошел к ним, идя по морю, и хотел миновать их. 49 Они, увидев Его идущего по морю, подумали, что это призрак, и вскричали. 50 Ибо все видели Его и испугались. И тотчас заговорил с ними и сказал им: ободритесь; это Я, не бойтесь. 51 И вошел к ним в лодку, и ветер утих. И они чрезвычайно изумлялись в себе и дивились, 52 [52]Мк 8:18. ибо не вразумились чудом над хлебами, потому что сердце их было окаменено. 53 [53]Мф 14:34. И, переправившись, прибыли в землю Геннисаретскую и пристали к берегу.54 Когда вышли они из лодки, тотчас жители, узнав Его, 55 [55]Мф 4:24. обежали всю окрестность ту и начали на постелях приносить больных туда, где Он, как слышно было, находился. 56 И куда ни приходил Он, в селения ли, в города ли, в деревни ли, клали больных на открытых местах и просили Его, чтобы им прикоснуться хотя к краю одежды Его; и которые прикасались к Нему, исцелялись.

Veja também