1 Ai ưa điều sửa phạt ưa sự tri thức; Nhưng kẻ ghét sự quở trách là ngây dại.2 Người lành được ơn của Đức Giê-hô-va; Nhưng Đức Chúa Trời định tội cho người toan mưu ác.3 Loài người chẳng phải vì hung ác mà được lập vững bền; Song rễ người công bình chẳng bị lay động.4 Người đờn bà nhơn đức là mão triều thiên cho chồng nàng; Còn vợ làm xấu hổ khác nào sự mục trong xương cốt người.5 Tư tưởng người nghĩa chỉ là công bình; Song mưu luận kẻ ác đều là giả dối.6 Các lời kẻ hung ác rình rập làm đổ huyết ra; Song miệng người ngay thẳng giải cứu người khỏi.7 Đánh đổ kẻ hung ác thì họ chẳng còn nữa; Nhưng nhà người công bình còn đứng vững.8 Người ta được khen ngợi tùy theo sự khôn sáng mình; Còn kẻ có lòng tà vạy sẽ bị khinh dể.9 Thà một người ở bực hèn hạ và có tôi tớ, Còn hơn kẻ tự tôn mà lại thiếu ăn.10 Người công bình coi sóc sự sống của súc vật mình; Còn lòng thương xót của kẻ dữ khác nào sự hung bạo.11 Ai cày đất mình sẽ được vật thực dư dật; Còn ai theo kẻ biếng nhác thiếu trí hiểu.12 Kẻ hung ác tham lam của hoạch tài; Song rễ của người công bình sanh bông trái.13 Trong sự vi phạm của môi miệng có một cái bẫy tàn hại; Nhưng người công bình được thoát khỏi sự hoạn nạn.14 Nhờ bông trái của môi miệng mình, người sẽ được no đầy phước; Và người ta sẽ được báo lại tùy theo việc tay mình đã làm.15 Đường lối của kẻ ngu muội vốn ngay thẳng theo mắt nó; Còn người khôn ngoan nghe lời khuyên dạy.16 Sự giận dữ của kẻ ngu muội liền lộ ra tức thì; Còn người khôn khéo che lấp sỉ nhục mình.17 Kẻ nào nói thật, rao truyền sự công bình; Song kẻ làm chứng gian, phô sự giả dối.18 Lời vô độ đâm xoi khác nào gươm; Nhưng lưỡi người khôn ngoan vốn là thuốc hay.19 Môi chân thật được bền đỗ đời đời; Song lưỡi giả dối chỉ còn một lúc mà thôi.20 Sự phỉnh gạt ở trong lòng kẻ toan mưu hại; Nhưng sự vui vẻ thuộc về người khuyên lơn sự hòa bình.21 Chẳng một tai họa nào xảy đến cho người công bình; Song kẻ hung ác sẽ bị đầy đau đớn.22 Môi miệng nói dối giả lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Song ai ăn ở trung thành được đẹp lòng Ngài.23 Người khôn khéo giấu điều mình biết; Còn lòng kẻ ngu muội xưng ra sự điên dại mình.24 Tay người siêng năng sẽ cai trị; Nhưng tay kẻ biếng nhác phải phục dịch.25 Sự buồn rầu ở nơi lòng người làm cho nao sờn; Nhưng một lời lành khiến lòng vui vẻ.26 Người công bình dẫn đường cho kẻ lân cận mình; Còn các nẻo kẻ dữ làm sai lạc chúng.27 Kẻ biếng nhác không chiên nướng thịt mình đã săn; Song người siêng năng được tài vật quí báu của loài người.28 Sự sống ở nơi đường công bình; Trên lối nó không có sự chết.
1 Aquele que ama a correção ama a ciência, mas o que detesta a reprimenda é um insensato.2 O homem de bem alcança a benevolência do Senhor; o Senhor condena o homem que premedita o mal.3 Não se firma o homem pela impiedade, mas a raiz dos justos não será abalada.4 Uma mulher virtuosa é a coroa de seu marido, mas a insolente é como a cárie nos seus ossos.5 Os pensamentos dos justos são cheios de retidão; as tramas dos perversos são cheias de dolo.6 As palavras dos ímpios são ciladas mortíferas, enquanto a boca dos justos os salva.7 Transtornados, os ímpios não subsistirão, mas a casa dos justos permanecerá firme.8 Avalia-se um homem segundo a sua inteligência, mas o perverso de coração incorrerá em desprezo.9 Mais vale um homem humilde, que tem um servo, que o jactancioso, que não tem o que comer.10 O justo cuida das necessidades do seu gado, mas cruéis são as entranhas do ímpio.11 Quem cultiva sua terra será saciado de pão; quem procura as futilidades é um insensato.12 O ímpio cobiça o laço do perverso, mas a raiz do justo produz fruto.13 No pecado dos lábios há uma cilada funesta, mas o justo livra-se da angústia.14 O homem se farta com o fruto de sua boca; cada qual recebe a recompensa da obra de suas mãos.15 Ao insensato parece reto seu caminho, enquanto o sábio ouve os conselhos.16 O louco mostra logo a sua irritação; o circunspecto dissimula o ultraje.17 O homem sincero anuncia a justiça; a testemunha falsa profere mentira.18 O falador fere com golpes de espada; a língua dos sábios, porém, cura.19 Os lábios sinceros permanecem sempre constantes; a língua mentirosa dura como um abrir e fechar de olhos.20 No coração dos que tramam males há engano; a alegria está naqueles que dão conselhos de paz.21 Ao justo nenhum mal pode abater, mas os maus enchem-se de tristezas.22 Os lábios mentirosos são abominação para o Senhor, mas os que procedem com fidelidade agradam-lhe.23 O homem prudente oculta sua sabedoria; o coração dos insensatos proclama sua própria loucura.24 A mão diligente dominará; a mão preguiçosa torna-se tributária.25 A aflição no coração do homem o deprime; uma boa palavra restitui-lhe a alegria.26 O justo guia seu companheiro, mas o caminho dos ímpios os perde.27 O indolente não assa o que caçou; um homem diligente, porém, é um tesouro valioso.28 A vida está na vereda da justiça; o caminho do ódio, porém, conduz à morte.