Pular para o conteúdo
Publicidade

1 Corinthiens 9

VIE

Du Ministère de Saint paul adouci par la charité et la condescendance.

1 Ne suis-je pas Apôtre? ne suis-je pas libre ? n’ai-je pas vu notre Seigneur Jésus-Christ ? n’êtes-vous pas mon ouvrage au Seigneur ? 2 Si je ne suis pas Apôtre pour les autres, je le suis au moins pour vous ; car vous êtes le sceau de mon Apostolat au Seigneur. 3 C’est mon apologie envers ceux qui me condamnent. 4 N’avons-nous pas le pouvoir de manger et de boire ? 5 N’avons-nous pas le pouvoir de mener avec nous une soeur femme, ainsi que les autres Apôtres, et les frères du Seigneur, et Céphas ? 6 N’y a-t-il que Barnabas et moi qui n’ayons pas le pouvoir de ne point travailler ? 7 Qui est-ce qui va jamais à la guerre à ses dépens ? qui est-ce qui plante la vigne, et ne mange point de son fruit ? qui est-ce qui paît le troupeau, et ne mange pas du lait du troupeau ? 8 Dis-je ces choses selon l’homme ? la loi ne dit-elle pas aussi la même chose ? 9 Car il est écrit dans la Loi de Moise : tu n’emmuselleras point le boeuf qui foule le grain. Or Dieu a-t-il soin des boeufs ? 10 Et n’est-ce pas entièrement pour nous qu’il a dit ces choses ; certes elles sont écrites pour nous ; car celui qui laboure, doit labourer avec espérance ; et celui qui foule le blé, le foule avec espérance d’en être participant. 11 Si nous avons semé des biens spirituels, est-ce une grande chose que nous recueillions de vos biens charnels ? 12 Et si d’autres usent de ce pouvoir à votre égard, pourquoi n’en userions-nous pas plutôt qu’eux ? cependant nous n’avons point usé de ce pouvoir, mais au contraire nous supportons toutes sortes d’incommodités, afin de ne donner aucun empêchement à l’Evangile de Christ. 13 Ne savez-vous pas que ceux qui s’emploient aux choses sacrées, mangent de ce qui est sacré ; et que ceux qui servent à l’autel, participent à l’autel ? 14 Le Seigneur a ordonné tout de même que ceux qui annoncent l’Evangile, vivent de l’Evangile. 15 Cependant je ne me suis point prévalu d’aucune de ces choses, et je n’écris pas même ceci afin qu’on en use de cette manière envers moi, car j’aimerais mieux mourir, que de voir que quelqu’un anéantît ma gloire. 16 Car encore que j’évangélise, je n’ai pas de quoi m’en glorifier ; parce que la nécessité m’en est imposée ; et malheur à moi, si je n’évangélise pas ! 17 Mais si je le fais de bon coeur, j’en aurai la récompense ; mais si c’est à regret, je ne fais que m’acquitter de la commission qui m’en a été donnée. 18 Quelle récompense en ai-je donc ? c’est qu’en prêchant l’Evangile, je prêche l’Evangile de Christ sans apporter aucune dépense, afin que je n’abuse pas de mon pouvoir dans l’Evangile. 19 Car bien que je sois en liberté à l’égard de tous, je me suis pourtant asservi à tous, afin de gagner plus de personnes. 20 Et je me suis fait aux Juifs comme Juif, afin de gagner les Juifs ; à ceux qui sont sous la Loi, comme si j’étais sous la Loi, afin de gagner ceux qui sont sous la Loi ; 21 A ceux qui sont sans Loi, comme si j’étais sans Loi (quoique je ne sois point sans Loi quant à Dieu, mais je suis sous la Loi de Christ,) afin de gagner ceux qui sont sans Loi. 22 Je me suis fait comme faible aux faibles, afin de gagner les faibles ; je me suis fait toutes choses à tous, afin qu’absolument j’en sauve quelques-uns. 23 Et je fais cela à cause de l’Evangile, afin que j’en sois fait aussi participant avec les autres. 24 Ne savez-vous pas que quand on court dans la lice, tous courent bien, mais un seul remporte le prix ? courez donc tellement que vous le remportiez. 25 Or quiconque lutte, vit entièrement de régime ; et quant à ceux-là, ils le font pour avoir une couronne corruptible ; mais nous, pour en avoir une incorruptible. 26 Je cours donc, mais non pas sans savoir comment ; je combats, mais non pas comme battant l’air. 27 Mais je mortifie mon corps, et je me le soumets ; de peur qu’après avoir prêché aux autres, je ne sois trouvé moi-même en quelque sorte non recevable.

1 Tôi chẳng được tự do sao? Tôi chẳng phải sứ đồ sao? Tôi chẳng từng thấy Đức Chúa Jêsus Chúa chúng ta sao? Anh em chẳng phải công việc tôi trong Chúa sao? 2 Nếu tôi không phải sứ đồ cho kẻ khác, ít nữa cũng sứ đồ cho anh em; chính anh em ấn tín của chức sứ đồ tôi trong Chúa. 3 Aáy lẽ binh vực của tôi đối với kẻ kiện cáo mình. 4 Chúng tôi không phép ăn uống sao? 5 không phép dắt một người chị em làm vợ đi khắp nơi với chúng tôi như các sứ đồ khác cùng các anh em Chúa Sê-pha đã làm, hay sao? 6 Hay chỉ một tôi với Ba-na-ba không phép được khỏi làm việc? 7 Vậy thì ai ăn lương nhà đi đánh giặc? ai trồng vườn nho không ăn trái? Hay ai chăn bầy vật không dùng sữa để nuôi mình? 8 Tôi nói vậy, nào phải chỉ theo thói người ta quen nói đâu? Luật pháp chẳng nói như vậy sao? 9 chưng chép trong luật pháp Môi-se rằng: Ngươi chớ khớp miệng con đang đạp lúa. phải Đức Chúa Trời lo cho sao? 10 Quả thật Ngài nói câu đó về chúng ta phải không? Phải, ấy về chúng ta chép rằng ai cày ruộng phải trông cày, ai đạp lúa phải trông cậy mình sẽ phần đạp lúa. 11 Nếu chúng tôi đã gieo của thiêng liêng cho anh em, muốn thâu lại của vật chất của anh em, thì nào phải một việc quá lẽ đâu? 12 Người khác còn quyền ấy trên anh em, huống chi chúng tôi? Dầu vậy, chúng tôi chẳng từng dùng quyền ấy; nhưng chúng tôi chịu mọi sự, hầu cho khỏi làm ngăn trở Tin Lành của Đấng Christ chút nào. 13 Anh em chẳng biết rằng ai hầu việc thánh thì ăn của dâng trong đền thờ, còn ai hầu việc nơi bàn thờ thì phần nơi bàn thờ sao? 14 Cũng vậy, Chúa truyền rằng ai rao giảng Tin Lành thì được nuôi mình bởi Tin Lành. 15 Phần tôi thì chẳng từng dùng quyền ấy chút nào, viết thơ nầy chẳng phải để đòi quyền ấy lại; tôi đành thà chết còn hơn chịu ai cất lấy cớ khoe mình nầy đi. 16 bằng tôi rao truyền Tin Lành, tôi chẳng cớ khoe mình, lẽ cần buộc tôi; còn không rao truyền Tin Lành, thì khốn khó cho tôi thay. 17 Nếu tôi vui lòng làm việc đó, thì được thưởng; lại nếu tôi không vui lòng làm, thì cái chức vụ cũng vẫn phó thác cho tôi. 18 Thế thì phần thưởng của tôi ? Aáy khi giảng Tin Lành, thì giảng nhưng không, chẳng dùng quyền tôi như người giảng Tin Lành. 19 Vả, tôi đối với ai vẫn cũng được tự do, tôi đành phục mọi người, hầu cho tôi được nhiều người hơn. 20 Với người Giu-đa, tôi như một người Giu-đa, hầu được những người Giu-đa; với những người dưới quyền luật pháp, (dầu chính tôi chẳng dưới quyền luật pháp), tôi cũng như kẻ dưới quyền luật pháp, hầu được những người dưới quyền luật pháp; 21 với những người không luật pháp, (dầu đối với Đức Chúa Trời tôi không phải không luật pháp, tôi dưới luật pháp của Đấng Christ), song tôi cũng như người không luật pháp, hầu được những người không luật pháp. 22 Tôi yếu đuối với những người yếu đuối, hầu được những người yếu đuối; tôi đã trở nên mọi cách cho mọi người, để cứu chuộc được một vài người không cứ cách nào. 23 Mọi điều tôi làm, thì làm cớ Tin Lành, hầu cho tôi cũng phần trong đó. 24 Anh em chẳng biết rằng trong cuộc chạy thi nơi trường đua, hết thảy đều chạy, nhưng chỉ một người được thưởng sao? Vậy, anh em hãy chạy cách nào cho được thưởng. 25 Hết thảy những người đua tranh, tự mình chịu lấy mọi sự kiêng kỵ, họ chịu vậy để được mão triều thiên hay nát. Nhưng chúng ta chịu vậy để được mão triều thiên không hay nát. 26 Vậy thì, tôi chạy, chẳng phải chạy ; tôi đánh, chẳng phải đánh gió; 27 song tôi đãi thân thể tôi cách nghiêm khắc, bắt phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng dạy kẻ khác, chính mình phải bị bỏ chăng.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também