Pular para o conteúdo
Publicidade

Ézéchiel 20

VIE

Reproches au peuple Juif.

1 Or il arriva la septième année, au dixième jour du cinquième mois, que quelques-uns des Anciens d’Israël vinrent pour consulter l’Eternel, et s’assirent devant moi. 2 Et la parole de l’Eternel me fut adressée, en disant : 3 Fils d’homme, parle aux Anciens d’Israël, et leur dis : ainsi a dit le Seigneur l’Eternel : est-ce pour me consulter que vous venez ? Je suis vivant, dit le Seigneur l’Eternel, si vous me consultez. 4 Ne les jugeras-tu pas, ne les jugeras-tu pas, fils d’homme ? donne-leur à connaître les abominations de leurs pères. 5 Et leur dis : ainsi a dit le Seigneur l’Eternel : le jour que j’élus Israël, et que je levai ma main à la postérité de la maison de Jacob, et que je me donnai à connaître à eux au pays d’Egypte, et que je leur levai ma main, en disant : Je suis l’Eternel votre Dieu. 6 En ce jour-là même je leur levai ma main, que je les tirerais hors du pays d’Egypte, pour les amener au pays que j’avais découvert pour eux, pays découlant de lait et de miel, et qui est la noblesse de tous les pays. 7 Alors je leur dis : que chacun de vous rejette de devant ses yeux les abominations, et ne vous souillez point par les idoles d’Egypte ; je suis l’Eternel votre Dieu. 8 Mais ils se rebellèrent contre moi, et ils n’agréèrent point de m’écouter ; pas un d’eux ne rejeta de devant ses yeux les abominations, ni ne quitta les idoles d’Egypte ; et je dis que je répandrais ma fureur sur eux, et que je consommerais ma colère sur eux au pays d’Egypte. 9 Mais ce que je les ai tirés hors du pays d’Egypte, je l’ai fait pour l’amour de mon Nom, afin qu’il ne fût point profané en la présence des nations parmi lesquelles ils étaient, et en la présence desquelles je m’étais donné à connaître à eux. 10 Je les tirai donc hors du pays d’Egypte, et les amenai au désert. 11 Et je leur donnai mes statuts, et leur fis connaître mes ordonnances, lesquelles si l’homme accomplit, il vivra par elles. 12 Je leur donnai aussi mes Sabbats, pour être un signe entre moi et eux, afin qu’ils connussent que je suis l’Eternel qui les sanctifie. 13 Mais ceux de la maison d’Israël se rebellèrent contre moi au désert, ils ne marchèrent point dans mes statuts, mais ils rejetèrent mes ordonnances ; lesquelles si l’homme accomplit il vivra par elles ; et ils profanèrent extrêmement mes Sabbats ; c’est pourquoi je dis que je répandrais sur eux ma fureur au désert pour les consumer. 14 Et je l’ai fait pour l’amour de mon Nom, afin qu’il ne fût point profané devant les nations, en la présence desquelles je les avais tirés d’Egypte. 15 Et même je leur levai ma main au désert que je ne les amènerais point au pays que je leur avais donné, pays découlant de lait et de miel, et qui est la noblesse de tous les pays. 16 Parce qu’ils avaient rejeté mes ordonnances, qu’ils n’avaient point marché dans mes statuts, et qu’ils avaient profané mes Sabbats ; car leur coeur marchait après leurs idoles. 17 Toutefois mon oeil les épargna pour ne les détruire point, et je ne les consumai point entièrement au désert. 18 Mais je dis à leurs enfants au désert : ne marchez point dans les statuts de vos pères, et ne gardez point leurs ordonnances, et ne vous souillez point par leurs idoles. 19 Je suis l’Eternel votre Dieu ; marchez dans mes statuts, et gardez mes ordonnances, et les faites. 20 Sanctifiez mes Sabbats, et ils seront un signe entre moi et vous, afin que vous connaissiez que je suis l’Eternel votre Dieu. 21 Mais les enfants se rebellèrent aussi contre moi, et ils ne marchèrent point dans mes statuts, et ne gardèrent point mes ordonnances pour les faire ; lesquelles si l’homme accomplit, il vivra par elles ; et ils profanèrent mes Sabbats ; c’est pourquoi je dis que je répandrais ma fureur sur eux, et que je consommerais ma colère sur eux au désert. 22 Toutefois je retirai ma main, et je le fis pour l’amour de mon Nom, afin qu’il ne fût point profané devant les nations, en la présence desquelles je les avais tirés d’Egypte. 23 Et néanmoins je leur levai ma main au désert, que je les répandrais parmi les nations, et que je les disperserais dans les pays. 24 Parce qu’ils n’avaient point accompli mes ordonnances, et qu’ils avaient rejeté mes statuts, et profané mes Sabbats, et que leurs yeux étaient attachés aux idoles de leurs pères, 25 A cause de cela je leur ai donné des statuts qui n’étaient pas bons, et des ordonnances par lesquelles ils ne vivraient point. 26 Et je les ai souillés en leurs dons, en ce qu’ils ont fait passer par le feu tous les premiers-nés, afin que je les misse en désolation, et afin que l’on connût que je suis l’Eternel. 27 C’est pourquoi, toi fils d’homme, parle à la maison d’Israël, et leur dis : ainsi a dit le Seigneur l’Eternel : vos pères m’ont encore outragé, en ce qu’ils ont commis un tel crime contre moi ; 28 C’est que les ayant introduits au pays, touchant lequel j’avais levé ma main pour le leur donner, ils ont regardé toute haute colline, et tout arbre branchu, et ils y ont fait leurs sacrifices, ils y ont posé leur oblation pour m’irriter, ils y ont mis leurs parfums, et ils y ont répandu leurs aspersions. 29 Et je leur ai dit : que veulent dire ces hauts lieux auxquels vous allez ? et toutefois leur nom a été appelé hauts lieux jusqu’à ce jour. 30 C’est pourquoi dis à la maison d’Israël : ainsi a dit le Seigneur l’Eternel : ne vous souillez-vous pas dans le train de vos pères, et ne vous prostituez-vous point à leurs idoles abominables ? 31 Et en offrant vos dons, quand vous faites passer vos enfants par le feu ; vous vous souillez par toutes vos idoles jusqu’à ce jour. Est-ce ainsi que vous me consultez, ô maison d’Israël ? Je suis vivant, dit le Seigneur l’Eternel, que vous ne me consultez point. 32 Et ce que vous pensez n’arrivera nullement, en ce que vous dites : nous serons comme les nations, et comme les familles des pays, en servant le bois et la pierre. 33 Je suis vivant, dit le Seigneur l’Eternel, si je ne règne sur vous avec une main forte, et un bras étendu, et avec effusion de colère. 34 Et si je ne vous tire d’entre les peuples, et ne vous rassemble hors des pays dans lesquels vous aurez été dispersés avec une main forte, et un bras étendu et avec effusion de colère. 35 Et si je ne vous fais venir au désert des peuples, et si je ne conteste contre vous, face à face. 36 Comme j’ai contesté contre vos pères au désert du pays d’Egypte, ainsi contesterai-je contre vous, dit le Seigneur l’Eternel. 37 Et je vous ferai passer sous la verge, et vous ramènerai au lieu de l’alliance. 38 Et je mettrai à part d’entre vous les rebelles, et ceux qui se révoltent contre moi ; et je les ferai sortir du pays auquel ils séjournent, mais ils n’entreront point en la terre d’Israël ; et vous saurez que je suis l’Eternel. 39 Vous donc, ô maison d’Israël ! ainsi a dit le Seigneur l’Eternel, allez, servez chacun vos idoles, même puisque vous ne me voulez pas écouter ; aussi ne profanerez-vous plus le Nom de ma sainteté par vos dons, et par vos idoles. 40 Mais ce sera en ma sainte montagne, en la haute montagne d’Israël, dit le Seigneur l’Eternel, que toute la maison d’Israël me servira, dans toute cette terre ; je prendrai plaisir en eux, et je demanderai vos offrandes élevées, et les prémices de vos dons, avec toutes vos choses sanctifiées. 41 Je prendrai plaisir en vous par vos agréables odeurs, quand je vous aurai retirés d’entre les peuples, et que je vous aurai rassemblés des pays dans lesquels vous aurez été dispersés ; et je serai sanctifié en vous, les nations le voyant. 42 Et vous saurez que je suis l’Eternel, quand je vous aurai fait revenir en la terre d’Israël, qui est le pays touchant lequel j’ai levé ma main pour le donner à vos pères. 43 Et vous vous souviendrez de vos voies, et de toutes vos actions, par lesquelles vous vous êtes souillés ; et vous vous déplairez en vous-mêmes de tous vos maux que vous aurez faits. 44 Et vous saurez que je suis l’Eternel, par tout ce que j’aurai fait envers vous, à cause de mon Nom, et non pas selon vos méchantes voies, et vos actions corrompues, ô maison d’Israël ! dit le Seigneur l’Eternel.

1 Năm thứ bảy, ngày mồng mười tháng năm, một vài trưởng lão Y-sơ-ra-ên đến đặng cầu hỏi Đức Giê-hô-va, họ ngồi trước mặt ta. 2 Bấy giờ, lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 3 Hỡi con người, hãy nói cùng các trưởng lão Y-sơ-ra-ên, bảo chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: phải các ngươi đến đặng cầu hỏi ta chăng? Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta không để cho các ngươi cầu hỏi. 4 Hỡi con người, ngươi muốn xét đoán chúng , ngươi muốn xét đoán chúng chăng? Hãy làm cho chúng bởi thế những sự gớm ghiếc của tổ phụ mình. 5 Vậy ngươi khá nói cùng chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Đang ngày ta chọn Y-sơ-ra-ên, ta thề cùng dòng dõi nhà Gia-cốp, ta tỏ mình cho chúng biết ta trong đất Ê-díp-tô, khi ta thề cùng chúng , rằng: Ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; 6 ngày đó ta thề hứa cùng chúng rằng ta sẽ đem chúng ra khỏi đất Ê-díp-tô đặng vào đất ta đã tìm sẵn cho chúng , tức đất đượm sữa mật ong, vinh hiển nhất trong các đất. 7 Ta nói cùng chúng rằng: Các ngươi ai nấy khá quăng xa mình những sự gớm ghiếc của mắt các ngươi, chớ làm ô uế mình với các thần tượng của Ê-díp-tô! Ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. 8 Nhưng chúng dấy loạn nghịch cùng ta, không muốn nghe ta; ai nấy không ném bỏ những sự gớm ghiếc của mắt mình, không lìa bỏ các thần tượng của Ê-díp-tô. Bấy giờ ta nói rằng ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng , làm trọn sự giận ta nghịch cùng chúng giữa đất Ê-díp-tô. 9 Nhưng ta đã cớ danh ta làm, hầu cho danh ấy khỏi bị nói phạm trước mắt các dân ngoại chúng giữa, trước mắt các dân ấy ta đã tỏ mình cho chúng biết, khi đem chúng ra khỏi đất Ê-díp-tô. 10 Vậy ta đã làm cho chúng ra khỏi đất Ê-díp-tô, đem chúng đến nơi đồng vắng. 11 ta ban cho chúng luật lệ ta, làm cho chúng biết mạng lịnh ta, điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi . 12 Ta cũng cho chúng những ngày sa bát ta làm một dấu giữa ta chúng , đặng chúng biết rằng ta Đức Giê-hô-va biệt chúng ra thánh. 13 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên nổi loạn nghịch cùng ta trong đồng vắng. Chúng không noi theo lệ luật ta, khinh bỏ mạng lịnh ta, điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi , phạm các ngày sa-bát ta nặng lắm. Bấy giờ ta nói ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng trong đồng vắng, đặng diệt hết đi. 14 Nhưng ta đã cớ danh ta làm hầu cho danh ấy không bị nói phạm trước mắt các dân ngoại, trước mắt các dân ấy ta đã đem chúng ra khỏi. 15 Vả, ta cũng đã thề cùng chúng trong đồng vắng rằng ta sẽ không đem chúng vào đất ta đã định cho chúng , đất đượm sữa mật ong, vinh hiển nhất trong mọi đất; 16 chúng đã bỏ mạng lịnh ta, không noi theo lệ luật ta, phạm những ngày sa-bát ta; bởi lòng chúng đã hướng về thần tượng mình. 17 Dầu vậy, mắt ta đã thương tiếc chúng , ta không hủy diệt chúng , ta không làm tận tuyệt chúng trong đồng vắng. 18 Ta phán cùng con cái chúng trong đồng vắng rằng: Đừng noi theo luật lệ của ông cha các ngươi, đừng giữ mạng lịnh họ, tự làm ô uế với những thần tượng của họ. 19 Ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, hãy noi theo luật lệ ta, vâng giữ mạng lịnh ta làm theo. 20 Hãy biệt những ngày sa-bát ta ra thánh, sẽ làm dấu giữa ta các ngươi, hầu cho các ngươi biết rằng ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. 21 Nhưng con cái dấy loạn nghịch cùng ta; không noi theo luật lệ ta, không vâng giữ không làm theo mạng lịnh ta, điều người ta nếu làm theo thì được sống bởi ; chúng phạm những ngày sa-bát ta nữa. Bấy giờ, ta nói rằng ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng , làm trọn sự giận của ta nghịch cùng chúng trong đồng vắng. 22 Song le ta đã kéo tay ta lại, đã danh ta làm, hầu cho danh ấy không bị nói phạm trước mắt các dân ngoại, trước mắt các dân ấy ta đã đem chúng ra khỏi. 23 Vả, ta đã thề cùng chúng nơi đồng vắng rằng ta sẽ làm cho chúng tan lạc giữa các nước rải ra trong nhiều nước; 24 chúng không vâng làm mạng lịnh ta, nhưng đã bỏ lệ luật ta, đã phạm những ngày sa-bát ta, mắt chúng đã hướng về các thần tượng của tổ phụ mình. 25 Ta cũng đã ban cho chúng những luật lệ chẳng lành, mạng lịnh bởi đó chúng không được sống. 26 Ta làm ô uế chúng bởi của cúng chúng , khi chúng khiến mọi con đầu lòng qua trên lửa, hầu ta làm cho chúng ra hoang vu, đến nỗi chúng biết rằng ta Đức Giê-hô-va. 27 Vậy nên, hỡi con người, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên, bảo rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Tổ phụ các ngươi đã nói phạm ta, bởi chúng đã phạm pháp nghịch cùng ta. 28 Khi ta đã đem chúng vào đất ta đã thề ban cho chúng , bấy giờ chúng đã tìm thấy các cao các cây rậm, dâng của lễ mình tại đó; chúng đã bày ra tại đó những của cúng chọc giận ta, cũng đã đặt tại đó những hương mùi thơm, đã làm lễ quán. 29 Bấy giờ ta nói cùng chúng rằng: Nơi cao các ngươi đi đó ? Cho nên nơi cao ấy còn gọi Ba-ma cho đến ngày nay. 30 Vậy nên, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi tự làm ô uế mình theo cách tổ phụ các ngươi, các ngươi hành dâm theo những sự gớm ghiếc của họ sao? 31 Khi các ngươi dâng lễ vật, khi các ngươi cho con trai mình qua lửa, các ngươi còn tự làm ô uế với những thần tượng mình cho đến ngày nay sao? Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta để cho các ngươi cầu hỏi sao? Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta không để cho các ngươi cầu hỏi! 32 Chẳng sự sẽ xảy ra như điều các ngươi tưởng, khi các ngươi nói rằng: Chúng ta muốn nên như các dân tộc các họ hàng các nước, thờ gỗ đá. 33 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ấy dùng tay mạnh mẽ cánh tay giang ra, lấy thạnh nộ đổ ra ta sẽ làm vua trên các ngươi! 34 Ta sẽ đem các ngươi ra khỏi giữa các dân; ta sẽ dùng tay mạnh mẽ cánh tay giang ra sự thạnh nộ đổ ra để nhóm các ngươi lại từ các nước các ngươi đã bị tan tác trong đó. 35 Ta sẽ đem các ngươi vào nơi đồng vắng của các dân, tại đó ta sẽ đối mặt xét đoán các ngươi. 36 Như ta đã xét đoán tổ phụ các ngươi trong đồng vắng đất Ê-díp-tô thể nào, thì ta cũng xét đoán các ngươi thể ấy, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 37 Ta sẽ làm cho các ngươi qua dưới gậy, sẽ đem các ngươi vào trong dây giao ước. 38 Ta sẽ tẩy sạch khỏi các ngươi những kẻ bạn nghịch, những kẻ phạm pháp nghịch cùng ta; ta sẽ đem chúng ra khỏi đất mình trú ngụ, nhưng chúng sẽ không vào đất Y-sơ-ra-ên. Như vậy các ngươi sẽ biết ta Đức Giê-hô-va. 39 Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, về các ngươi, thì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đi, mỗi người trong các ngươi khá thờ thần tượng mình! Sau sự đó, các ngươi chắc sẽ nghe ta sẽ không nói phạm danh thánh của ta nữa bởi của cúng bởi thần tượng các ngươi. 40 Chúa Giê-hô-va phán rằng: trên núi thánh ta, trên núi cao của Y-sơ-ra-ên, tại đó cả nhà Y-sơ-ra-ên, hết thảy chúng , sẽ hầu việc ta trong đất. Tại đó ta sẽ nhận lấy chúng ; tại đó ta sẽ đòi của lễ các ngươi, những trái đầu mùa của của lễ các ngươi, cùng mọi vật thánh. 41 Ta sẽ nhận lấy các ngươi như mùi thơm tho, khi ta đem các ngươi ra khỏi giữa các dân, nhóm các ngươi từ những nước các ngươi đã bị tan tác; ta sẽ được tỏ ra thánh trong các ngươi trước mắt dân ngoại. 42 Các ngươi sẽ biết ta Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ đem các ngươi vào đất của Y-sơ-ra-ên, trong nước ta đã dùng lời thề hứa ban cho tổ phụ các ngươi. 43 Tại đó các ngươi sẽ nhớ lại đường lối mình mọi việc tự mình làm nên ô uế; các ngươi sẽ tự chán ngán trước mắt mình, cớ mọi sự dữ mình đã phạm. 44 Các ngươi sẽ biết ta Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ danh ta đãi các ngươi, chớ không theo đường lối xấu xa việc làm nát của các ngươi, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 45 (021-1) lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 46 (021-2) Hỡi con người, hãy xây mặt về phía nam, đối với phương nam nói: đối với rừng của đồng nội phương nam nói tiên tri. 47 (021-3) Khá nói cùng rừng phương nam rằng: Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va! Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ nhen lửa trong ngươi, lửa sẽ thiêu nuốt hết cả cây xanh cả cây khô nơi ngươi. Ngọn lửa hừng sẽ không tắt, mọi mặt sẽ bị cháy bởi từ phương nam chí phương bắc. 48 (021-4) Mọi xác thịt sẽ thấy rằng ấy ta, Đức Giê-hô-va, đã nhen lửa; lửa sẽ không hề tắt. 49 (021-5) Bấy giờ ta nói rằng: Oâi! Hỡi Chúa Giê-hô-va, họ nói về tôi rằng: chẳng phải kẻ nói thí dụ sao?

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também