Pular para o conteúdo
Publicidade

Genèse 3

VIE

La chute par la séduction.

1 Or le serpent était le plus fin de tous les animaux des champs que l’Eternel Dieu avait faits ; et il dit à la femme : Quoi ! Dieu a dit, vous ne mangerez point de tout arbre du jardin ? 2 Et la femme répondit au serpent : Nous mangeons du fruit des arbres du jardin ; 3 Mais quant au fruit de l’arbre qui est au milieu du jardin, Dieu a dit : Vous n’en mangerez point, et vous ne le toucherez point, de peur que vous ne mouriez. 4 Alors le serpent dit à la femme : Vous ne mourrez nullement ; 5 Mais Dieu sait qu’au jour que vous en mangerez, vos yeux seront ouverts, et vous serez comme des Dieux, sachant le bien et le mal. 6 La femme donc voyant que le fruit de l’arbre était bon à manger, et qu’il était agréable à la vue, et que cet arbre était désirable pour donner de la science, en prit du fruit, et en mangea, et elle en donna aussi à son mari qui était avec elle, et il en mangea. 7 Et les yeux de tous deux furent ouverts ; ils connurent qu’ils étaient nus, et ils cousirent ensemble des feuilles de figuier, et s’en firent des ceintures. 8 Alors ils ouïrent au vent du jour la voix de l’Eternel Dieu qui se promenait par le jardin ; et Adam et sa femme se cachèrent de devant l’Eternel Dieu, parmi les arbres du jardin. 9 Mais l’Eternel Dieu appela Adam, et lui dit : es-tu ? 10 Et il répondit : J’ai entendu ta voix dans le jardin, et j’ai craint, parce que j’étais nu, et je me suis caché. 11 Et Dieu dit : Qui t’a montré que tu étais nu ? N’as-tu pas mangé du fruit de l’arbre dont je t’avais défendu de manger ? 12 Et Adam répondit : La femme que tu m’as donnée pour être avec moi, m’a donné du fruit de l’arbre, et j’en ai mangé. 13 Et l’Eternel Dieu dit à la femme : Pourquoi as-tu fait cela ? Et la femme répondit : Le serpent m’a séduite, et j’en ai mangé. 14 Alors l’Eternel Dieu dit au serpent : Parce que tu as fait cela, tu seras maudit entre tout le bétail, et entre toutes les bêtes des champs ; tu marcheras sur ton ventre, et tu mangeras la poussière tous les jours de ta vie. 15 Et je mettrai inimitié entre toi et la femme, et entre ta semence et la semence de la femme ; cette semence te brisera la tête, et tu lui briseras le talon. 16 Et il dit à la femme : J’augmenterai beaucoup ton travail et ta grossesse ; tu enfanteras en travail les enfants ; tes désirs se rapporteront à ton mari, et il dominera sur toi. 17 Puis il dit à Adam : Parce que tu as obéi à la parole de ta femme, et que tu as mangé du fruit de l’arbre duquel je t’avais commandé, en disant : Tu n’en mangeras point, la terre sera maudite à cause de toi ; tu en mangeras les fruits en travail, tous les jours de ta vie. 18 Et elle te produira des épines, et des chardons ; et tu mangeras l’herbe des champs. 19 Tu mangeras le pain à la sueur de ton visage, jusqu’à ce que tu retournes en la terre, car tu en as été pris ; parce que tu es poudre, tu retourneras aussi en poudre. 20 Et Adam appela sa femme Eve ; parce qu’elle a été la mère de tous les vivants. 21 Et l’Eternel Dieu fit à Adam et à sa femme des robes de peaux, et les en revêtit. 22 Et l’Eternel Dieu dit : Voici, l’homme est devenu comme l’un de nous, sachant le bien et le mal ; mais maintenant il faut prendre garde qu’il n’avance sa main, et aussi qu’il ne prenne de l’arbre de vie, et qu’il n’en mange, et ne vive à toujours. 23 Et l’Eternel Dieu le mit hors du jardin d’Héden, pour labourer la terre, de laquelle il avait été pris. 24 Ainsi il chassa l’homme, et mit des Chérubins vers l’Orient du jardin d’Héden, avec une lame d’épée qui se tournait çà et , pour garder le chemin de l’arbre de vie.

1 Vả, trong các loài thú đồng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã làm nên, con rắn giống quỉ quyệt hơn hết. Rắn nói cùng người nữ rằng: chi! Đức Chúa Trời phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao? 2 Người nữ đáp rằng: Chúng ta được ăn trái các cây trong vườn, 3 song về phần trái của cây mọc giữa vườn, Đức Chúa Trời phán rằng: Hai ngươi chẳng nên ăn đến cũng chẳng nên đá-động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng. 4 Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu; 5 nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết điều thiện điều ác. 6 Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt quí để mở trí khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa. 7 Đoạn, mắt hai người đều mở ra, biết rằng mình lõa lồ, bèn lấy cây vả đóng khố che thân. 8 Lối chiều, nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi ngang qua vườn, A-đam vợ ẩn mình giữa bụi cây, để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời. 9 Giê-hô-va Đức Chúa Trời kêu A-đam phán hỏi rằng: Ngươi đâu? 10 A-đam thưa rằng: Tôi nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi tôi lõa lồ, nên đi ẩn mình. 11 Đức Chúa Trời phán hỏi: Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng mình lõa lồ? Ngươi ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn đó chăng? 12 Thưa rằng: Người nữ Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó tôi đã ăn rồi. 13 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán hỏi người nữ rằng: Người làm điều chi vậy? Người nữ thưa rằng: Con rắn dỗ dành tôi tôi đã ăn rồi. 14 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn phán cùng rắn rằng: mầy đã làm điều như vậy, mầy sẽ bị rủa sả trong vòng các loài súc vật, các loài thú đồng, mầy sẽ bằng bụng ăn bụi đất trọn cả đời. 15 Ta sẽ làm cho mầy cùng người nữ, dòng dõi mầy cùng dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân người. 16 Ngài phán cùng người nữ rằng: Ta sẽ thêm điều cực khổ bội phần trong cơn thai nghén; ngươi sẽ chịu đau đớn mỗi khi sanh con; sự dục vọng ngươi phải xu hướng về chồng, chồng sẽ cai trị ngươi. 17 Ngài lại phán cùng A-đam rằng: ngươi nghe theo lời vợ ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn, vậy, đất sẽ bị rủa sả ngươi; trọn đời ngươi phải chịu khó nhọc mới vật đất sanh ra ăn. 18 Đất sẽ sanh chông gai cây tật , ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng; 19 ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, nơi ngươi ra; ngươi bụi, ngươi sẽ trở về bụi. 20 A-đam gọi vợ Ê-va, mẹ của cả loài người. 21 Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy da thú kết thành áo dài cho vợ chồng A-đam, mặc lấy cho. 22 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Nầy, về sự phân biệt điều thiện điều ác, loài người đã thành một bực như chúng ta; vậy bây giờ, ta hãy coi chừng, e loài người giơ tay lên cũng hái trái cây sự sống ăn được sống đời đời chăng. 23 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn đuổi loài người ra khỏi vườn Ê-đen đặng cày cấy đất, nơi người ra. 24 Vậy, Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn, rồi đặt tại phía đông vườn Ê-đen các thần chê-ru-bin với gươm lưỡi chói lòa, để giữ con đường đi đến cây sự sống.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também