Pular para o conteúdo
Publicidade

Jean 19

VIE

Jésus-Christ outragé, crucifié, mort et enseveli.

1 Pilate fit donc alors prendre Jésus, et le fit fouetter. 2 Et les soldats firent une couronne d’épines qu’ils mirent sur sa tête, et le vêtirent d’un vêtement de pourpre. 3 Puis ils lui disaient : Roi des Juifs, nous te saluons ; et ils lui donnaient des coups avec leurs verges. 4 Et Pilate sortit encore dehors, et leur dit : voici, je vous l’amène dehors, afin que vous sachiez que je ne trouve aucun crime en lui. 5 Jésus donc sortit portant la couronne d’épines, et le vêtement de pourpre ; et Pilate leur dit : voici l’homme. 6 Mais quand les principaux Sacrificateurs et leurs huissiers le virent, ils s’écrièrent, en disant : crucifie, crucifie. Pilate leur dit : prenez-le vous-mêmes, et le crucifiez : car je ne trouve point de crime en lui. 7 Les Juifs lui répondirent : nous avons une loi, et selon notre loi il doit mourir, car il s’est fait Fils de Dieu. 8 Or quand Pilate eut ouï cette parole, il craignit encore davantage. 9 Et il rentra dans le Prétoire, et dit à Jésus : d’où es-tu ? Mais Jésus ne lui donna point de réponse. 10 Et Pilate lui dit : ne me parles-tu point ? ne sais-tu pas que j’ai le pouvoir de te crucifier, et le pouvoir de te délivrer ? 11 Jésus lui répondit : tu n’aurais aucun pouvoir sur moi, s’il ne t’était donné d’en haut ; c’est pourquoi celui qui m’a livré à toi, a fait un plus grand péché. 12 Depuis cela Pilate tâchait à le délivrer ; mais les Juifs criaient, en disant : si tu délivres celui-ci tu n’es point ami de César ; car quiconque se fait Roi, est contraire à César. 13 Quand Pilate eut ouï cette parole, il amena Jésus dehors, et s’assit au Siège judicial, dans le lieu qui est appelé le Pavé, et en Hébreu Gabbatha. 14 Or c’était la préparation de la Pâque, et il était environ six heures ; et Pilate dit aux Juifs : voilà votre Roi. 15 Mais ils criaient : ôte, ôte, crucifie-le. Pilate leur dit : crucifierai-je votre Roi ? Les principaux Sacrificateurs répondirent : nous n’avons point d’autre Roi que César. 16 Alors donc il le leur livra pour être crucifié. Ils prirent donc Jésus, et l’emmenèrent. 17 Et Jésus portant sa croix, vint au lieu appelé le Calvaire, et en Hébreu Golgotha ; 18 ils le crucifièrent, et deux autres avec lui, un de chaque côté, et Jésus au milieu. 19 Or Pilate fit un écriteau, qu’il mit sur la croix, étaient écrits ces mots : JESUS NAZARIEN LE ROI DES JUIFS. 20 Et plusieurs des Juifs lurent cet écriteau, parce que le lieu Jésus était crucifié, était près de la ville ; et cet écriteau était en Hébreu, en Grec, et en Latin. 21 C’est pourquoi les principaux Sacrificateurs des Juifs dirent à Pilate : n’écris point, le Roi des Juifs ; mais, que celui-ci a dit : je suis le Roi des Juifs. 22 Pilate répondit : ce que j’ai écrit, je l’ai écrit. 23 Or quand les soldats eurent crucifié Jésus, ils prirent ses vêtements, et en firent quatre parts, une part pour chaque soldat ; ils prirent aussi la tunique ; mais elle était sans couture, tissue depuis le haut jusqu’en bas. 24 Et ils dirent entre eux : ne la mettons point en pièces, mais jetons-la au sort, pour savoir à qui elle sera. Et cela arriva ainsi, afin que l’Ecriture fût accomplie, disant : ils ont partagé entre eux mes vêtements, et ils ont jeté au sort ma robe ; les soldats donc firent ces choses. 25 Or près de la croix de Jésus étaient sa mère, et la soeur de sa mère, savoir Marie femme de Cléopas, et Marie Magdelaine. 26 Et Jésus voyant sa mère, et auprès d’elle le Disciple qu’il aimait, il dit à sa mère : femme, voilà ton Fils. 27 Puis il dit au Disciple : voilà ta Mère ; et dès cette heure-là ce Disciple la reçut chez lui. 28 Après cela Jésus sachant que toutes choses étaient déjà accomplies, il dit, afin que l’Ecriture fût accomplie : j’ai soif. 29 Et il y avait un vase plein de vinaigre, ils emplirent donc de vinaigre une éponge, et la mirent au bout d’une branche d’hysope, et la lui présentèrent à la bouche. 30 Et quand Jésus eut pris le vinaigre, il dit : tout est accompli ; et ayant baissé la tête, il rendit l’esprit. 31 Alors les Juifs, afin que les corps ne demeurassent point en croix au jour du Sabbat, parce que c’était la préparation, (or c’était un grand jour du Sabbat) prièrent Pilate qu’on leur rompît les jambes, et qu’on les ôtât. 32 Les soldats donc vinrent, et rompirent les jambes au premier, et de même à l’autre qui était crucifié avec lui. 33 Puis étant venus à Jésus, et voyant qu’il était déjà mort, ils ne lui rompirent point les jambes ; 34 Mais un des soldats lui perça le côté avec une lance, et d’abord il en sortit du sang et de l’eau. 35 Et celui qui l’a vu, l’a témoigné, et son témoignage est digne de foi ; et celui-là sait qu’il dit vrai, afin que vous le croyiez. 36 Car ces choses-là sont arrivées afin que cette Ecriture fût accomplie : pas un de ses os ne sera cassé. 37 Et encore une autre Ecriture, qui dit : ils verront celui qu’ils ont percé. 38 Or après ces choses, Joseph d’Arimathée, qui était Disciple de Jésus, secret toutefois parce qu’il craignait les Juifs, pria Pilate qu’il lui permît d’ôter le corps de Jésus ; et Pilate le lui ayant permis, il vint, et prit le corps de Jésus. 39 Nicodème aussi, celui qui auparavant était allé de nuit à Jésus, y vint apportant une mixtion de myrrhe et d’aloès d’environ cent livres. 40 Et ils prirent le corps de Jésus, et l’enveloppèrent de linges avec des Aromates, comme les Juifs ont coutume d’ensevelir. 41 Or il y avait au lieu il fut crucifié un jardin, et dans le jardin un sépulcre neuf, personne n’avait encore été mis. 42 Et ils mirent Jésus, à cause de la préparation des Juifs, parce que le sépulcre était près.

1 Bấy giờ, Phi-lát bắt Đức Chúa Jêsus sai đánh đòn Ngài. 2 Bọn lính đương một cái mão triều bằng gai, đội trên đầu Ngài, mặc cho Ngài một cái áo điều. 3 Đoạn, họ đến gần, nói với Ngài rằng: Lạy Vua dân Giu-đa! Họ lại cho Ngài mấy cái vả. 4 Phi-lát lại ra một lần nữa, nói với chúng rằng: Đây nầy, ta dẫn người ra ngoài, để các ngươi biết rằng ta không tìm thấy người tội lỗi chi. 5 Vậy, Đức Chúa Jêsus đi ra, đầu đội mão triều gai, mình mặc áo điều; Phi-lát nói cùng chúng rằng: Kìa, xem người nầy! 6 Nhưng khi các thầy tế lễ cả các kẻ sai thấy Ngài, thì kêu lên rằng: Hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự, hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự! Phi-lát nói cùng chúng rằng: Chính mình các ngươi hãy bắt đóng đinh người; bởi về phần ta không thấy người tội lỗi chi hết. 7 Dân Giu-đa lại nói rằng: Chúng tôi luật, chiếu luật đó hắn phải chết; hắn tự xưng Con Đức Chúa Trời. 8 Khi Phi-lát đã nghe lời đó, lại càng thêm sợ hãi nữa. 9 Người lại trở vào nơi trường án nói với Đức Chúa Jêsus rằng: Ngươi từ đâu? Nhưng Đức Chúa Jêsus không đáp hết. 10 Phi-lát hỏi Ngài rằng: Ngươi chẳng nói chi với ta hết sao? Ngươi chẳng biết rằng ta quyền buông tha ngươi quyền đóng đinh ngươi sao? 11 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu chẳng phải từ trên cao đã ban cho ngươi, thì ngươi không quyền trên ta; vậy nên, kẻ nộp ta cho ngươi tội trọng hơn nữa. 12 Từ lúc đó, Phi-lát kiếm cách để tha Ngài; nhưng dân Giu-đa kêu lên rằng: bằng quan tha người nầy, thì quan không phải trung thần của Sê-sa; hễ ai tự xưng vua, ấy xướng lên nghịch cùng Sê-sa vậy! 13 Phi-lát nghe lời đó, bèn dẫn Đức Chúa Jêsus ra ngoài, rồi ngồi trên tòa án, tại nơi gọi Ba-vê, tiếng Hê-bơ-rơ gọi Ga-ba-tha. 14 Vả, bấy giờ ngày sắm sửa về lễ Vượt Qua, độ chừng giờ thứ sáu. Phi-lát nói cùng dân Giu-đa rằng: Vua các ngươi kia kìa! 15 Những người đó bèn kêu lên rằng: Hãy trừ hắn đi, trừ hắn đi! Đóng đinh hắn trên cây thập tự đi! Phi-lát nói với chúng rằng: Ta sẽ đóng đinh Vua các ngươi lên thập tự giá hay sao? Các thầy tế lễ cả thưa rằng: Chúng tôi không vua khác, chỉ Sê-sa thôi. 16 Người bèn giao Ngài cho chúng đặng đóng đinh trên thập tự giá. Vậy, chúng bắt Ngài dẫn đi. 17 Đức Chúa Jêsus vác thập tự giá mình, đi đến ngoài thành, tại nơi gọi cái Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi Gô-gô-tha. 18 Aáy đó chỗ họ đóng đinh Ngài, lại hai người khác với Ngài, mỗi bên một người, còn Đức Chúa Jêsus chính giữa. 19 Phi-lát cũng sai làm một tấm bảng, rồi treo lên trên thập tự giá. Trên bảng đó đề chữ rằng: JÊSUS NGƯùI NA-XA-RẵT, VUA DĂN GIU-ĐA. 20 nơi Đức Chúa Jêsus bị đóng đinh gần thành, chữ đề trên bảng đó viết bằng chữ Hê-bơ-rơ, chữ La-tinh chữ Gờ-réc, nên nhiều người Giu-đa đọc đến. 21 Các thầy tế lễ cả của dân Giu-đa bèn nói với Phi-lát rằng: Xin đừng viết: Vua dân Giu-đa; nhưng viết rằng, người nói: Ta Vua dân Giu-đa. 22 Phi-lát trả lời rằng: Lời ta đã viết, thì ta đã viết rồi. 23 Quân lính đã đóng đinh Đức Chúa Jêsus trên thập tự giá rồi, bèn lấy áo xống của Ngài chia làm bốn phần, mỗi tên lính chiếm một phần. Họ cũng lấy áo dài của Ngài, nhưng áo dài đó không đường may, nguyên một tấm vải dệt ra, từ trên chí dưới. 24 Vậy, họ nói với nhau rằng: Đừng áo nầy ra, song chúng ta hãy bắt thăm, ai trúng nấy được. Aáy để cho được ứng nghiệm lời Kinh Thánh nầy: Chúng đã chia nhau áo xống của ta, Lại bắt thăm lấy áo dài ta. Đó việc quân lính làm. 25 Tại một bên thập tự giá của Đức Chúa Jêsus, mẹ Ngài đứng đó, với chị mẹ Ngài Ma-ri vợ Cơ-lê-ô-ba, Ma-ri Ma-đơ-len nữa. 26 Đức Chúa Jêsus thấy mẹ mình, một môn đồ Ngài yêu đứng gần người, thì nói cùng mẹ rằng: Hỡi đàn kia, đó con của ngươi! 27 Đoạn, Ngài lại phán cùng người môn đồ rằng: Đó mẹ ngươi! Bắt đầu từ bấy giờ, môn đồ ấy rước người về nhà mình. 28 Sau đó, Đức Chúa Jêsus biết mọi việc đã được trọn rồi, hầu cho lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, thì phán rằng: Ta khát. 29 Tại đó, một cái bình đựng đầy giấm. Vậy, họ lấy một miếng bông đá thấm đầy giấm, buộc vào cây ngưu tất đưa kề miệng Ngài. 30 Khi Đức Chúa Jêsus chịu lấy giấm ấy rồi, bèn phán rằng: Mọi việc đã được trọn; rồi Ngài gục đầu trút linh hồn. 31 bấy giờ ngày sắm sửa về ngày Sa-bát, Sa-bát nầy rất trọng thể, nên dân Giu-đa ngại rằng những thây còn treo lại trên thập tự giá trong ngày Sa-bát chăng, bèn xin Phi-lát cho đánh gãy ống chân những người đó cất xuống. 32 Vậy, quân lính lại, đánh gãy ống chân người thứ nhất, rồi đến người kia, tức kẻ cùng bị đóng đinh với Ngài. 33 Khi quân lính đến nơi Đức Chúa Jêsus, thấy Ngài đã chết rồi, thì không đánh gãy ống chân Ngài; 34 nhưng một tên lính lấy giáo đâm ngang sườn Ngài, tức thì máu nước chảy ra. 35 Kẻ đã thấy thì làm chứng về việc đó, (lời chứng của người thật, người vẫn biết mình nói thật vậy), hầu cho các ngươi cũng tin. 36 điều đó xảy ra, cho được ứng nghiệm lời Kinh Thánh nầy: Chẳng một cái xương nào của Ngài sẽ bị gãy. 37 Lại lời Kinh Thánh nầy nữa: Chúng sẽ ngó thấy người mình đã đâm. 38 Sau đó, Giô-sép người A-ri-ma-thê, làm môn đồ Đức Chúa Jêsus một cách kín giấu, sợ dân Giu-đa, xin phép Phi-lát cho lấy xác Đức Chúa Jêsus; thì Phi-lát cho phép. Vậy, người đến lấy xác Ngài. 39 Ni-cô-đem, người khi trước đã tới cùng Đức Chúa Jêsus trong ban đêm, bấy giờ cũng đến, đem theo độ một trăm cân một dược hòa với hội. 40 Vậy, hai người lấy xác Đức Chúa Jêsus, dùng vải gai thuốc thơm gói lại, theo như tục khâm liệm của dân Giu-đa. 41 Vả, tại nơi Ngài bị đóng đinh, một cái vườn, trong vườn đó một cái huyệt mới, chưa chôn ai. 42 Aáy nơi hai người chôn Đức Chúa Jêsus, bấy giờ ngày sắm sửa của dân Giu-đa, mộ ấy gần.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também