Pular para o conteúdo
Publicidade

Jérémie 22

VIE

Prophétie de Jérusalem. Chonja.

1 Ainsi a dit l’Eternel : descends en la maison du Roi de Juda, et y prononce cette parole. 2 Tu diras donc : écoute la parole de l’Eternel, ô Roi de Juda ! qui es assis sur le trône de David, toi et tes serviteurs, et ton peuple, qui entrez par ces portes. 3 Ainsi a dit l’Eternel : faites jugement et justice, et délivrez celui qui aura été pillé, d’entre les mains de celui qui lui fait tort ; ne foulez point l’orphelin, ni l’étranger, ni la veuve ; et n’usez d’aucune violence, et ne répandez point le sang innocent dans ce lieu-ci. 4 Car si vous mettez exactement en effet cette parole, alors les Rois qui sont assis en la place de David sur son trône, montés sur des chariots et sur des chevaux, entreront par les portes de cette maison, eux et leurs serviteurs, et leur peuple. 5 Mais si vous n’écoutez point ces paroles, j’ai juré par moi-même, dit l’Eternel, que cette maison sera réduite en désolation. 6 Car ainsi a dit l’Eternel touchant la maison du Roi de Juda : tu m’es un Galaad, et le sommet du Liban, mais si je ne te réduis en désert, et en villes qui ne sont point habitées. 7 Je préparerai contre toi des destructeurs chacun avec ses armes, qui couperont tes cèdres exquis, et les jetteront au feu ; 8 Et plusieurs nations passeront près de cette ville, et chacun dira à son compagnon : pourquoi l’Eternel a-t-il fait ainsi à cette grande ville ? 9 Et on dira : c’est parce qu’ils ont abandonné l’alliance de l’Eternel leur Dieu, et qu’ils se sont prosternés devant d’autres dieux, et les ont servis. 10 Ne pleurez point celui qui est mort, et n’en faites point de lamentation ; mais pleurez amèrement celui qui s’en va, car il ne retournera plus, et ne verra plus le pays de sa naissance. 11 Car ainsi a dit l’Eternel touchant Sallum fils de Josias, Roi de Juda, qui a régné en la place de Josias son père, et qui est sorti de ce lieu, iI n’y retournera plus. 12 Mais il mourra au lieu auquel on l’a transporté, et ne verra plus ce pays. 13 Malheur à celui qui bâtit sa maison par l’injustice, et ses étages sans droiture, qui se sert pour rien de son prochain, et ne lui donne point le salaire de son travail. 14 Qui dit : je me bâtirai une grande maison et des étages bien aérés, et qui se perce des fenêtrages ; elle est lambrissée de cèdre, et peinte de vermillon. 15 Régneras-tu, que tu te mêles parmi les cèdres ? Ton père n’a-t-il pas mangé et bu ? quand il a fait jugement et justice, alors il a prospéré. 16 Il a jugé la cause de l’affligé, et du pauvre, et alors il a prospéré ; cela n’était-il pas me connaître ? dit l’Eternel. 17 Mais tes yeux et ton coeur ne sont adonnés qu’à ton gain déshonnête, qu’à répandre le sang innocent, qu’à faire tort, et qu’à opprimer. 18 C’est pourquoi, ainsi a dit l’Eternel touchant Jéhojakim fils de Josias Roi de Juda : on ne le plaindra point, en disant : hélas mon frère ! et hélas ma soeur ! on ne le plaindra point, en disant : hélas Sire ! et, hélas sa magnificence ! 19 Il sera enseveli de la sépulture d’un âne, étant traîné, et jeté au delà des portes de Jérusalem. 20 Monte au Liban, et crie, jette ta voix en Basan, et crie par les passages, à cause que tous tes amoureux ont été mis en pièces. 21 Je t’ai parlé durant ta grande prospérité, mais tu as dit : je n’écouterai point ; tel est ton train dès ta jeunesse, que tu n’as point écouté ma voix. 22 Le vent remplira tous tes pasteurs, et tes amoureux iront en captivité ; certainement tu seras alors honteuse et confuse à cause de toute ta malice. 23 Tu te tiens au Liban, et tu fais ton nid dans les cèdres, ô que tu seras un objet de compassion quand les tranchées te viendront, et ta douleur, comme de la femme qui est en travail d’enfant. 24 Je suis vivant, dit l’Eternel, que quand Chonja, fils de Jéhojakim, Roi de Juda, serait un cachet en ma main droite, je l’arracherai de . 25 Et je le livrerai en la main de ceux qui cherchent la vie, et en la main de ceux de la présence desquels tu as peur, et en la main de Nébucadnetsar Roi de Babylone, et en la main des Caldéens. 26 Et je te jetterai, toi et ta mère qui t’a enfanté, en un autre pays, auquel vous n’êtes point nés ; et vous y mourrez. 27 Et quant au pays qu’ils désirent pour y retourner, ils n’y retourneront point. 28 Ce personnage Chonja serait-ce une idole méprisée et rompue ? serait-ce un vaisseau qui n’a rien d’aimable ? pourquoi ont-ils été jetés , lui et sa postérité, jetés, dis-je, en un pays qu’ils ne connaissent point ? 29 Ô terre ! terre ! terre ! écoute la parole de l’Eternel. 30 Ainsi a dit l’Eternel : écrivez que ce personnage-là est privé d’enfant, que c’est un homme qui ne prospérera point pendant ses jours, et que même il n’y aura point d’homme de sa postérité qui prospère, et qui soit assis sur le trône de David, ni qui domine plus en Juda.

1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy xuống cung vua Giu-đa, tại đó ngươi khá rao lời nầy, 2 rằng: Hỡi vua của Giu-đa, ngồi trên ngai Đa-vít, ngươi cùng tôi tớ ngươi dân sự ngươi vào các cửa nầy, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va! 3 Đức Giê-hô-va phán như vầy: hãy làm sự chánh trực công bình; cứu kẻ bị cướp khỏi tay người ức hiếp; chớ làm sự thiệt hại cùng sự hiếp đáp cho người trú ngụ, cho kẻ mồ côi hoặc người góa bụa, chớ làm đổ máu tội trong nơi nầy. 4 nếu các ngươi thật vâng làm lời nầy, thì sẽ vua ngồi trên ngai Đa-vít, cỡi xe ngựa, người cùng tôi tớ người dân người do các cửa nhà nầy vào. 5 Nhưng nếu các ngươi chẳng khứng nghe lời nầy, Đức Giê-hô-va phán, ta chỉ mình thề, nhà nầy sẽ thành ra hoang vu. 6 Đức Giê-hô-va phán về nhà vua Giu-đa như vầy: Ta coi ngươi cũng như Ga-la-át, cũng như chót núi Li-ban, nhưng ta chắc sẽ làm cho ngươi ra đồng vắng, ra các thành không người . 7 Ta sắm sẵn những kẻ tàn hại nghịch cùng ngươi, thảy đều cầm khí giới; chúng sẽ đốn những cây bách rất tốt của ngươi quăng vào lửa. 8 nhiều dân tộc sẽ đi qua gần thành nầy, đều nói cùng bạn mình rằng: Cớ sao Đức Giê-hô-va đã đãi thành lớn nầy như vậy? 9 Sẽ kẻ đáp rằng: Aáy tại dân thành đó đã bỏ giao ước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, thờ lạy hầu việc các thần khác. 10 Chớ khóc người chết, chớ than thở về người. Thà hãy khóc kẻ đi ra, sẽ không trở về, chẳng còn lại thấy xứ mình sanh trưởng. 11 Đức Giê-hô-va phán như vầy về Sa-lum, con trai Giô-si-a, vua của Giu-đa, kế vị cha mình Giô-si-a, đã đi khỏi nơi nầy: Người sẽ chẳng trở về đó nữa; 12 chết tại xứ đã bị đày đến, chẳng còn lại thấy đất nầy nữa. 13 Khốn thay cho kẻ xây nhà trái lẽ công bình, làm phòng bởi sự bất nghĩa; dùng kẻ lân cận mình làm việc lương, chẳng trả tiền công; 14 nói rằng: Ta sẽ xây tòa nhà rộng rãi, những phòng khoảng khoát; xoi những cửa sổ, lợp trần bằng gỗ bách hương, sơn son. 15 Ngươi lấy gỗ bách hương ganh đua sự đẹp, nhân đó được làm vua sao? Cha ngươi xưa đã ăn đã uống, làm ra sự công bình chánh trực, cho nên được thạnh vượng. 16 Người đã làm ra lẽ thẳng cho kẻ nghèo thiếu thốn cho nên được phước. Đức Giê-hô-va phán: Như vậy chẳng phải biết ta sao? 17 Nhưng mắt lòng ngươi chăm sự tham lam, đổ máu tội, làm sự ức hiếp hung dữ. 18 Vậy nên, về Giê-hô-gia-kim, con trai Giô-si-a, vua của Giu-đa, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Người ta sẽ chẳng khóc người nói rằng: Oâi, anh em ta! Oâi, chị em ta! Cũng sẽ chẳng than tiếc rằng: Thương thay chúa! Thương thay vinh hiển chúa! 19 Người sẽ bị chôn như chôn con lừa; sẽ bị kéo quăng ra ngoài cửa thành Giê-ru-sa-lem. 20 Hãy lên Li-ban kêu la, cất tiếng lên Ba-san; hãy kêu la từ chót núi A-ba-rim! hết thảy người yêu ngươi đều bị hủy diệt. 21 Ta đã nói cùng ngươi đang thời ngươi thạnh vượng; nhưng ngươi nói rằng: Tôi chẳng khứng nghe. Từ khi ngươi còn trẻ, tánh nết ngươi đã dường ấy: đã chẳng vâng lời ta. 22 Hết thảy những kẻ chăn dân của ngươi sẽ bị gió nuốt, kẻ yêu ngươi sẽ đi làm phu . Bấy giờ ngươi chắc sẽ bị hổ mang nhuốc mọi tội ác mình. 23 Ngươi kẻ trên Li-ban lót trong chòm cây hương bách kia, khi ngươi gặp tai nạn, quặn thắt như đàn sanh đẻ, đáng thương xót biết bao! 24 Đức Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, dầu Giê-cô-nia, con trai Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, cái ấn trên tay hữu ta, ta cũng lột ngươi đi. 25 Ta sẽ phó ngươi trong tay những kẻ muốn đòi mạng ngươi, trong tay những kẻ ngươi sợ, tức trong tay Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, trong tay người Canh-đê. 26 Ta sẽ đuổi ngươi cùng mẹ đã đẻ ra ngươi đến trong một xứ khác, không phải xứ ngươi sanh ra, ngươi sẽ chết tại đó. 27 Còn như đất linh hồn chúng mong lộn lại, thì sẽ không được trở về. 28 Vậy Giê-cô-nia nầy phải cái bình khinh dể bị bể sao? phải cái bình không ai ưa thích sao? Làm sao dòng dõi bị ném ra, bị quăng trong một xứ mình, chưa từng biết? 29 Hỡi đất, đất, đất! hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va. 30 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy ghi người nầy trong những kẻ không con cái, trong những kẻ cả đời không thạnh vượng; con cháu sẽ không một người nào thạnh vượng, ngồi ngai Đa-vít cai trị trong Giu-đa nữa!

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também