Naissance de Samson.
1 Et les enfants d’Israël recommencèrent à faire ce qui déplaît à l’Eternel, et l’Eternel les livra entre les mains des Philistins pendant quarante ans. 2 Or il y avait un homme de Tsorah, d’une famille de ceux de Dan, dont le nom était Manoah, et sa femme était stérile, et n’avait jamais eu d’enfant. 3 Et l’Ange de l’Eternel apparut à cette femme-là, et lui dit : Voici, tu es stérile, et tu n’as jamais eu d’enfant ; mais tu concevras, et enfanteras un fils. 4 Prends donc bien garde dès maintenant de ne point boire de vin ni de cervoise, et de ne manger aucune chose souillée. 5 Car voici, tu vas être enceinte, et tu enfanteras un fils, et le rasoir ne passera point sur sa tête ; parce que l’enfant sera Nazarien de Dieu dès le ventre de sa mère ; et ce sera lui qui commencera à délivrer Israël de la main des Philistins. 6 Et la femme vint, et parla à son mari, en disant : Il est venu auprès de moi un homme de Dieu, dont la face est semblable à la face d’un Ange de Dieu, fort vénérable, mais je ne l’ai point interrogé d’où il était et il ne m’a point déclaré son nom. 7 Mais il m’a dit : Voici, tu vas être enceinte, et tu enfanteras un fils. Maintenant donc ne bois point de vin ni de cervoise, et ne mange aucune chose souillée ; car cet enfant sera Nazarien de Dieu dès le ventre de sa mère jusqu’au jour de sa mort. 8 Et Manoah pria instamment l’Eternel, et dit : Hélas, Seigneur ! que l’homme de Dieu que tu as envoyé, vienne encore, je te prie, vers nous, et qu’il nous enseigne ce que nous devons faire à l’enfant, quand il sera né. 9 Et Dieu exauça la prière de Manoah. Ainsi l’Ange de Dieu vint encore à la femme comme elle était assise dans un champ ; mais Manoah son mari n’était point avec elle. 10 Et la femme courut vite le rapporter à son mari, en lui disant : Voici, l’homme qui était venu l’autre jour vers moi, m’est apparu. 11 Et Manoah se leva, et suivit sa femme ; et venant vers l’homme, il lui dit : Es-tu cet homme qui a parlé à cette femme-ci ? Et il répondit : C’est moi. 12 Et Manoah dit : Tout ce que tu as dit arrivera ; mais quel ordre faudra-t-il tenir envers l’enfant, et que lui faudra-t-il faire ? 13 Et l’Ange de l’Eternel répondit à Manoah : La femme se gardera de toutes les choses dont je l’ai avertie. 14 Elle ne mangera rien qui sorte de la vigne, rien en quoi il y ait du vin ; et elle ne boira ni vin ni cervoise, et ne mangera aucune chose souillée. Elle prendra garde à tout ce que je lui ai commandé. 15 Alors Manoah dit à l’Ange de l’Eternel : Je te prie, que nous te retenions, et nous t’apprêterons un chevreau de lait. 16 Et l’Ange de l’Eternel répondit à Manoah : Quand tu me retiendrais je ne mangerais point de ton pain ; mais si tu fais un holocauste, tu l’offriras à l’Eternel. Or Manoah ne savait point que ce fût l’Ange de l’Eternel. 17 Et Manoah dit à l’Ange de l’Eternel : Quel est ton nom, afin que nous te fessions un présent lorsque ce que tu as dit sera arrivé ? 18 Et l’Ange de l’Eternel lui dit : Pourquoi t’enquiers-tu ainsi de mon nom ? car il est admirable. 19 Alors Manoah prit un chevreau de lait, et un gâteau, et les offrit à l’Eternel sur le rocher. Et l’Ange fit une chose merveilleuse à la vue de Manoah et de sa femme. 20 C’est, que la flamme montant de dessus l’autel vers les cieux, l’Ange de l’Eternel monta aussi avec la flamme de l’autel ; ce que Manoah et sa femme ayant vu ils se prosternèrent le visage contre terre. 21 Et l’Ange de l’Eternel n’apparut plus à Manoah ni à sa femme. Alors Manoah connut que c’était l’Ange de l’Eternel. 22 Et Manoah dit à sa femme : Certainement nous mourrons, parce que nous avons vu Dieu. 23 Mais sa femme lui répondit : Si l’Eternel nous eût voulu faire mourir, il n’aurait pas pris de notre main l’holocauste ni le gâteau, et il ne nous aurait pas fait voir toutes ces choses, en un temps comme celui-ci, ni fait entendre les choses que nous avons entendues. 24 Puis cette femme enfanta un fils, et elle l’appela Samson ; et l’enfant devint grand, et l’Eternel le bénit. 25 Et l’Esprit de l’Eternel commença de le saisir à Mahané-dan, entre Tsorah et Estaol.
1 Dân Y-sơ-ra-ên cứ làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va, nên Đức Giê-hô-va phó chúng vào tay dân Phi-li-tin trọn bốn mươi năm. 2 Vả, có một người Xô-rê-a, thuộc về một họ hàng của chi phái Đan, tên là Ma-nô-a; vợ người son-sẽ, không có con. 3 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va hiện đến cùng người đàn bà ấy mà rằng: Kìa, ngươi son sẻ không có con; nhưng ngươi sẽ thọ thai và sanh một con trai. 4 Vậy, từ bây giờ hãy cẩn thận, chớ uống rượu hay là vật chi say, và cũng đừng ăn vật gì chẳng sạch; 5 vì người sẽ có nghén và sanh một đứa con trai. Dao cạo sẽ không đưa qua đầu nó, bởi vì đứa trẻ từ trong lòng mẹ sẽ làm người Na-xi-rê cho Đức Chúa Trời; về sau nó sẽ giải cứu Y-sơ-ra-ên khỏi tay dân Phi-li-tin. 6 Người đàn bà đi thuật lại cùng chồng mình rằng: Một người của Đức Chúa Trời đến cùng tôi, diện mạo người giống như diện mạo thiên sứ của Đức Chúa Trời, rất đáng kính đáng sợ. Tôi không dám hỏi người ở đâu, người cũng không tỏ cho biết tên người; 7 nhưng người có nói cùng tôi rằng: Kìa, ngươi sẽ thọ thai và sanh một đứa trai; vậy bây giờ, chớ uống rượu hay là vật chi say, và cũng đừng ăn vật gì chẳng sạch; vì đứa trẻ đó, từ trong lòng mẹ cho đến ngày qua đời, sẽ làm người Na-xi-rê cho Đức Chúa Trời. 8 Ma-nô-a cầu nguyện Đức Giê-hô-va mà rằng: Oâi, Chúa! xin Chúa cho người của Đức Chúa Trời mà Chúa đã sai xuống, lại đến cùng chúng tôi, đặng dạy chúng tôi điều phải làm cho đứa trẻ sẽ sanh ra! 9 Đức Chúa Trời nhậm lời cầu nguyện của Ma-nô-a. Thiên sứ của Đức Chúa Trời lại đến cùng người đàn bà đang khi ngồi trong đồng ruộng; còn Ma-nô-a, chồng nàng, không có tại đó với nàng. 10 Người đàn bà liền chạy đi thuật cho chồng rằng: Kìa, người đã đến cùng tôi ngày nọ, nay lại hiện đến. 11 Ma-nô-a đứng dậy, đi theo vợ mình, và khi đến gần người đó, thì nói rằng: Oâng có phải là người đã nói cùng đàn bà nầy chăng? Người đáp: Aáy là ta. 12 Ma-nô-a tiếp: Khi lời ông ứng nghiệm, thì đứa trẻ phải giữ theo lệ nào, và phải làm làm sao? 13 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va đáp cùng Ma-nô-a rằng: Người đàn bà phải kiêng cữ mọi điều ta đã dặn 14 nàng chớ nên ăn sản vật gì của vườn nho, chớ nên uống rượu hay là vật chi uống say, và cũng đừng ăn vật gì chẳng sạch, người khá giữ theo mọi điều ta đã chỉ dạy cho. 15 Bấy giờ, Ma-nô-a thưa cùng thiên sứ của Đức Giê-hô-va rằng: Xin cho phép chúng tôi cầm ông lại đặng dọn dâng cho ông một con dê con. 16 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va đáp cùng Ma-nô-a rằng: Dầu ngươi cầm ta lại, ta cũng chẳng ăn thực vật của ngươi; nhưng nếu muốn làm một của lễ thiêu, thì hãy dâng lên cho Đức Giê-hô-va. Vả, Ma-nô-a không rõ ấy là thiên sứ của Đức Giê-hô-va, 17 Ma-nô-a lại thưa cùng thiên sứ của Đức Giê-hô-va rằng: Danh ông là chi, để chúng tôi tôn trọng ông khi lời ông phán được ứng nghiệm? 18 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va đáp rằng: Sao ngươi hỏi danh ta như vậy? Danh ta lấy làm diệu k". 19 Ma-nô-a bắt con dê con luôn với của lễ chay, dâng lên cho Đức Giê-hô-va tại trên hòn đá. Thiên sứ bèn làm ra một việc lạ lùng, có Ma-nô-a và vợ người làm chứng kiến. 20 trong lúc ngọn lửa từ bàn thờ cất bay lên trên trời, thì thiên sứ của Đức Giê-hô-va cũng lên theo trong ngọn lửa của bàn thờ. Thấy vậy, Ma-nô-a té sấp mặt xuống đất. 21 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va chẳng còn hiện đến cùng Ma-nô-a và vợ người nữa. Ma-nô-a nhận biết ấy là thiên sứ của Đức Giê-hô-va, 22 bèn nói cùng vợ rằng: Quả thật chúng ta sẽ chết, vì đã thấy Đức Chúa Trời! 23 Nhưng vợ đáp rằng: Nếu Đức Giê-hô-va muốn giết chúng ta, lẽ nào Ngài có nhậm của lễ thiêu và của lễ chay nơi tay ta, lại lẽ nào Ngài đã cho chúng ta thấy các điều nầy, và cho ta nghe những lời mà chúng ta đã nghe ngày nay. 24 Người đàn bà này sanh một con trai, đặt tên là Sam-sôn. Đứa trẻ lớn lên, và Đức Giê-hô-va ban phước cho. 25 Thần Đức Giê-hô-va khởi cảm động người tại trong dinh Đan, giữa khoảng Xô-rê-a và Ê-ta-ôn.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.