Pular para o conteúdo
Publicidade

Job 9

VIE

Job répond, qu’il ne conteste que comme un innocent affligé.

1 Mais Job répondit, et dit : 2 Certainement je sais que cela est ainsi ; et comment l’homme mortel se justifierait-il devant le Dieu Fort ? 3 Si Dieu veut plaider avec lui, de mille articles il ne saurait lui répondre sur un seul. 4 Dieu est sage de coeur, et puissant en force. Qui est-ce qui s’est opposé à lui, et s’en est bien trouvé ? 5 Il transporte les montagnes, et quand il les renverse en sa fureur, elles n’en connaissent rien. 6 Il remue la terre de sa place, et ses piliers sont ébranlés. 7 Il parle au soleil, et le soleil ne se lève point ; et c’est lui qui tient les étoiles sous son cachet. 8 C’est lui seul qui étend les cieux ; qui marche sur les hauteurs de la mer ; 9 Qui a fait le chariot, et l’Orion, et la Poussinière, et les signes qui sont au fond du Midi ; 10 Qui fait des choses si grandes qu’on ne les peut sonder ; et tant de choses merveilleuses, qu’on ne les peut compter. 11 Voici, il passera près de moi, et je ne le verrai point ; et il repassera, et je ne l’apercevrai point. 12 Voilà, s’il ravit, qui le lui fera rendre ? et qui est-ce qui lui dira : Que fais-tu ? 13 Dieu ne retire point sa colère, et les hommes superbes qui viennent au secours, sont abattus sous lui. 14 Combien moins lui répondrais-je, moi et arrangerais-je mes paroles contre lui ? 15 Moi, je ne lui répondrai point, quand même je serais juste, mais je demanderai grâce à mon juge. 16 Si je l’invoque, et qu’il me réponde, encore ne croirai-je point qu’il ait écouté ma voix. 17 Car il m’a écrasé du milieu d’un tourbillon, et il a ajouté plaie sur plaie, sans que je l’aie mérité. 18 Il ne me permet point de reprendre haleine, mais il me remplit d’amertumes. 19 S’il est question de savoir qui est le plus fort ; voilà, il est fort ; et s’il est question d’aller en justice, qui est-ce qui m’y fera comparaître ? 20 Si je me justifie, ma propre bouche me condamnera ; si je me fais parfait, il me convaincra d’être coupable. 21 Quand je serais parfait, je ne me soucierais pas de vivre, je dédaignerais la vie. 22 Tout revient à un ; c’est pourquoi j’ai dit qu’il consume l’homme juste et le méchant. 23 Au moins si le fléau dont il frappe faisait mourir tout aussitôt ; mais il se rit de l’épreuve des innocents. 24 C’est par lui que la terre est livrée entre les mains du méchant ; c’est lui qui couvre la face des juges de la terre ; et si ce n’est pas lui, qui est-ce donc ? 25 Or mes jours ont été plus vite qu’un courrier ; ils s’en sont fuis, et n’ont point vu de bien. 26 Ils ont passé comme des barques de poste ; comme un aigle qui vole après la proie. 27 Si je dis : J’oublierai ma plainte, je renoncerai à ma colère, je me fortifierai ; 28 Je suis épouvanté de tous mes tourments. Je sais que tu ne me jugeras point innocent. 29 Je serai trouvé méchant ; pourquoi travaillerais-je en vain ? 30 Si je me lave dans de l’eau de neige, et que je nettoie mes mains dans la pureté, 31 Alors tu me plongeras dans un fossé, et mes vêtements m’auront en horreur. 32 Car il n’est pas comme moi un homme, pour que je lui réponde, et que nous allions ensemble en jugement. 33 Mais il n’y a personne qui prît connaissance de la cause qui serait entre nous, et qui mît la main sur nous deux. 34 Qu’il ôte donc sa verge de dessus moi, et que la frayeur que j’ai de lui ne me trouble plus. 35 Je parlerai, et je ne le craindrai point ; mais dans l’état je suis je ne suis point à moi-même.

1 Gióp đáp lời lại rằng: 2 Quả thật, tôi biết ấy như vậy; Nhưng làm thế nào cho loài người được công bình trước mặt Đức Chúa Trời? 3 Nếu muốn tranh biện với Ngài. Thì một lần trong ngàn lần, loài người không thế đáp lời. 4 Đức Chúa Trời lòng trí huệ rất mạnh sức: Ai cứng cỏi với Ngài lại được may mắn? 5 Ngài dời các núi đi, Đánh đổ trong cơn giận Ngài; nhưng núi chẳng biết đến. 6 Ngài khiến đất rúng động khỏi nền , các trụ đều chuyển lay; 7 Ngài dạy biểu mặt trời, bèn chẳng mọc, Ngài đóng ấn trên các ngôi sao; 8 Một mình Ngài trải các từng trời ra, bước đi trên các ngọn sóng biển; 9 Ngài dựng nên sao bắc đẩu, Sao cày, Sao rua, Cùng những lầu các mật của phương nam. 10 Ngài làm những việc lớn lao, không sao xét được, Những dấu kỳ chẳng xiết cho được. 11 Kìa, Ngài đã đi qua gần tôi, tôi không thấy Ngài, Ngài sang ngang trước mặt tôi, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Ngài. 12 Kìa, Ngài vớ lấy mồi, ai ngăn trở Ngài được? Ai sẽ nói với Ngài rằng: Chúa làm chi vậy? 13 Đức Chúa Trời không hồi cơn giận Ngài; Những kẻ giúp đỡ Ra-háp đều cúi mình xuống dưới Ngài. 14 Phương chi tôi đáp lại với Ngài, chọn lời tranh biện cùng Ngài! 15 Dầu khi tôi công bình, tôi cũng không dám đối lại cùng Ngài; Nhưng tôi cầu xin ơn của Đấng phán xét tôi. 16 Mặc dầu tôi kêu cầu, Ngài đáp lời tôi, Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi. 17 Ngài chà nát tôi trong cơn gió bão, thêm nhiều vít tích cho tôi cớ. 18 Ngài không để cho tôi hả hơi; Nhưng Ngài khiến tôi no đầy sự đắng cay, 19 Nếu luận về sức lực, kìa, Ngài vốn quyền năng! Nếu nói về đoán, thì Ngài rằng: "Ai dám cáo kiện ta?" 20 Dẫu rằng tôi công bình, miệng mình sẽ lên án cho mình; Tuy tôi trọn vẹn, sẽ tỏ tôi ra gian . 21 Dẫu tôi tội, tôi không kể đến mình tôi, Tôi khinh bỉ mạng sống tôi. 22 Aùc thiện thảy đều như nhau; bởi cớ ấy, nên tôi nói: Ngài tiêu diệt người trọn vẹn cũng như kẻ gian ác. 23 Nếu tai họa giết chết thình lình, Thì Ngài chê cười sự thử thách của người tội. 24 Đất bị phó vào tay kẻ gian ác; che mặt những quan xét của đất; Nếu chẳng phải , vậy thì ai? 25 Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm; trốn không thấy điều phước hạnh. 26 xớt qua mau như thuyền nan, Như chim ưng xông vào mồi. 27 Nếu tôi nói: Tôi sẽ quên sự than phiền tôi, Bỏ bộ mặt buồn thảm tôi lấy làm vui mừng, 28 Thì tôi sợ hãi các điều đau đớn tôi, Biết rằng Ngài không cầm tôi tội. 29 Phải, tôi sẽ bị định tội; Nên cớ sao tôi làm cho mình mệt nhọc luống công? 30 Nếu tôi tắm trong nước tuyết, Rửa tay tôi với nước tro, 31 Thì Ngài lại nhận tôi trong hầm, Đến đỗi quần áo tôi sẽ gớm ghê tôi. 32 Đức Chúa Trời chẳng phải loài người như tôi, tôi dám đối với Ngài, Để chúng ta cùng đi chịu phán xét. 33 Chẳng người nào phân xử giữa chúng ta, Đặt tay mình trên hai chúng ta. 34 Ước Chúa rút roi Ngài khỏi tôi, Khiến sự kinh khiếp của Ngài chớ làm rối loạn tôi nữa; 35 Bấy giờ, tôi sẽ nói, chẳng sợ Ngài; Nhưng tôi chẳng được như vậy.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também