Pular para o conteúdo
Publicidade

Psaume 78

VIE

Récit historique des bienfaits de Dieu en faveur de l’ancien peuple.

1 Maskil d’Asaph. Mon peuple, écoute ma Loi, prêtez vos oreilles aux paroles de ma bouche. 2 J’ouvrirai ma bouche en similitudes : je manifesterai les choses notables du temps d’autrefois. 3 Lesquelles nous avons ouïes et connues, et que nos pères nous on racontées. 4 Nous ne les cèlerons point à leurs enfants, et ils raconteront à la génération à venir les louanges de l’Eternel, et sa force, et ses merveilles qu’il a faites. 5 Car il a établi le témoignage en Jacob, et il a mis la Loi en Israël ; et il donna charge à nos pères de les faire entendre à leurs enfants. 6 Afin que la génération à venir, les enfants, dis-je, qui naîtraient, les connut, et qu’ils se missent en devoir de les raconter à leurs enfants ; 7 Et afin qu’ils missent leur confiance en Dieu, et qu’ils n’oubliassent point les exploits du Dieu Fort, et qu’ils gardassent ses commandements. 8 Et qu’ils ne fussent point, comme leurs pères, une génération revêche et rebelle, une génération qui n’a point soumis son coeur, et l’esprit de laquelle n’a point été fidèle au Dieu Fort. 9 Les enfants d’Ephraïm armés entre les archers, ont tourné le dos le jour de la bataille. 10 Ils n’ont point gardé l’alliance de Dieu, et ont refusé de marcher selon sa Loi. 11 Et ils ont mis en oubli ses exploits et ses merveilles qu’il leur avait fait voir. 12 Il a fait des miracles en la présence de leurs pères au pays d’Egypte, au territoire de Tsohan. 13 Il a fendu la mer, et les a fait passer au travers, et il a fait arrêter les eaux comme un monceau de pierre. 14 Et il les a conduits de jour par la nuée, et toute la nuit par une lumière de feu. 15 Il a fendu les rochers au désert, et leur a donné abondamment à boire, comme s’il eût puisé des abîmes. 16 Il a fait, dis-je, sortir des ruisseaux de la roche, et en a fait découler des eaux comme des rivières. 17 Toutefois ils continuèrent à pécher contre lui, irritant le Souverain au désert. 18 Et ils tentèrent le Dieu Fort dans leurs coeurs, en demandant de la viande qui flattât leur appétit. 19 Ils parlèrent contre Dieu, disant : le Dieu Fort nous pourrait-il dresser une table en ce désert ? 20 Voilà, dirent-ils, il a frappé le rocher, et les eaux en sont découlées, et il en est sorti des torrents abondamment, mais pourrait-il aussi nous donner du pain ? apprêterait-il bien de la viande à son peuple ? 21 C’est pourquoi l’Eternel les ayant ouïs, se mit en grande colère, et le feu s’embrasa contre Jacob, et sa colère s’excita contre Israël. 22 Parce qu’ils n’avaient point cru en Dieu, et ne s’étaient point confiés en sa délivrance. 23 Bien qu’il eût donné commandement aux nuées d’en haut, et qu’il eût ouvert les portes des cieux ; 24 Et qu’il eût fait pleuvoir la manne sur eux afin qu’ils en mangeassent, et qu’il leur eût donné le froment des cieux ; 25 Tellement que chacun mangeait du pain des puissants. Il leur envoya donc de la viande pour s’en rassasier. 26 Il excita dans les cieux le vent d’Orient, et il amena par sa force le vent du midi. 27 Et il fit pleuvoir sur eux de la chair comme de la poussière, et des oiseaux volants, en une quantité pareille au sable de la mer. 28 Et il la fit tomber au milieu de leur camp, et autour de leurs pavillons. 29 Et ils en mangèrent, et en furent pleinement rassasiés, car il avait accompli leur souhait. 30 Mais ils n’en avaient pas encore perdu l’envie, et leur viande était encore dans leur bouche. 31 Quand la colère de Dieu s’excita contre eux, et qu’il mit à mort les gras d’entre eux, et abattit les gens d’élite d’Israël. 32 Nonobstant cela, ils péchèrent encore, et n’ajoutèrent point de foi à ses merveilles. 33 C’est pourquoi il consuma soudainement leurs jours, et leurs années promptement. 34 Quand il les mettait à mort, alors ils le recherchaient, ils se repentaient, et ils cherchaient le Dieu Fort dès le matin. 35 Et ils se souvenaient que Dieu était leur rocher, et que le Dieu Fort et Souverain était celui qui les délivrait. 36 Mais ils faisaient beau semblant de leur bouche, et ils lui mentaient de leur langue ; 37 Car leur coeur n’était point droit envers lui, et ils ne furent point fidèles en son alliance. 38 Toutefois, comme il est pitoyable, il pardonna leur iniquité, tellement qu’il ne les détruisit point, mais il apaisa souvent sa colère, et n’émut point toute sa fureur. 39 Et il se souvint qu’ils n’étaient que chair, qu’un vent qui passe, et qui ne revient point. 40 Combien de fois l’ont-ils irrité au désert, et combien de fois l’ont-ils ennuyé dans ce lieu inhabitable ? 41 Car coup sur coup ils tentaient le Dieu Fort ; et bornaient le Saint d’Israël. 42 Ils ne se sont point souvenus de sa main, ni du jour qu’il les avait délivrés de la main de celui qui les affligeait. 43 Ils ne se sont point souvenus de celui qui avait fait ses signes en Egypte, et ses miracles au territoire de Tsohan : 44 Et qui avait changé en sang leurs rivières et leurs ruisseaux, afin qu’ils n’en pussent point boire. 45 Et qui avait envoyé contre eux une mêlée de bêtes, qui les mangèrent ; et des grenouilles, qui les détruisirent. 46 Et qui avait donné leurs fruits aux vermisseaux, et leur travail aux sauterelles. 47 Qui avait détruit leurs vignes par la grêle, et leurs sycomores par les orages. 48 Et qui avait livré leur bétail à la grêle, et leurs troupeaux aux foudres étincelantes. 49 Qui avait envoyé sur eux l’ardeur de sa colère, grande colère, indignation et détresse, qui sont un envoi de messagers de maux. 50 Qui avait dressé le chemin à sa colère, et n’avait point retiré leur âme de la mort ; et qui avait livré leur bétail à la mortalité. 51 Et qui avait frappé tout premier-né en Egypte, les prémices de la vigueur dans les tentes de Cam. 52 Qui avait fait partir son peuple comme des brebis ; et qui l’avait mené par le désert comme un troupeau. 53 Et qui les avait conduits sûrement, et sans qu ils eussent aucune frayeur, la mer couvrit leurs ennemis. 54 Et qui les avait introduits en la contrée de sa Sainteté, savoir en cette montagne que sa droite a conquise. 55 Et qui avait chassé de devant eux les nations qu’il leur a fait tomber en lot d’héritage, et avait fait habiter les Tribus d’Israël dans les tentes de ces nations. 56 Mais ils ont tenté et irrité le Dieu Souverain, et n’ont point gardé ses témoignages. 57 Et ils se sont retirés en arrière, et se sont portés infidèlement, ainsi que leurs pères ; ils se sont renversés comme un arc qui trompe. 58 Et ils l’ont provoqué à la colère par leurs hauts lieux, et l’ont ému à la jalousie par leurs images taillées. 59 Dieu l’a ouï, et s’est mis en grande colère, et il a fort méprisé Israël. 60 Et il a abandonné le pavillon de Silo, le Tabernacle il habitait entre les hommes. 61 Et il a livré en captivité sa force et son ornement entre les mains de l’ennemi. 62 Et il a livré son peuple à l’épée et s’est mis en grande colère contre son héritage. 63 Le feu a consumé leurs gens d’élite, et leurs vierges n’ont point été louées. 64 Leurs Sacrificateurs sont tombés par l’épée, et leurs veuves ne les ont point pleuré. 65 Puis le Seigneur s’est réveillé comme un homme qui se serait endormi, et comme un puissant homme qui s’écrie ayant encore le vin dans la tête. 66 Et il a frappé ses adversaires par derrière, et les a mis en opprobre perpétuel. 67 Mais il a dédaigné le Tabernacle de Joseph, et n’a point choisi la Tribu d’Ephraïm. 68 Mais il a choisi la Tribu de Juda, la montagne de Sion, laquelle il aime ; 69 Et il a bâti son Sanctuaire comme des bâtiments haut élevés, et l’a établi comme la terre qu’il a fondée pour toujours. 70 Et il a choisi David, son serviteur, et l’a pris des parcs des brebis ; 71 Il l’a pris, dis-je, d’après les brebis qui allaitent, et l’a amené pour paître Jacob son peuple, et Israël son héritage. 72 Aussi les a-t-il fait repus selon l’intégrité de son coeur, et conduits par la sage direction de ses mains.

1 Hỡi dân sự ta, hãy lắng tai nghe luật pháp ta; Hãy nghiêng tai qua nghe lời của miệng ta. 2 Ta sẽ mở miệng ra nói thí dụ, Bày ra những câu đố của đời xưa, 3 chúng ta đã nghe biết, tổ phụ chúng ta đã thuật lại cho chúng ta. 4 Chúng ta sẽ chẳng giấu các điều ấy cùng con cháu họ, Bèn sẽ thuật lại cho dòng dõi hậu lai những sự ngợi khen Đức Giê-hô-va, Quyền năng Ngài, công việc lạ lùng Ngài đã làm. 5 Ngài đã lập chứng cớ nơi Gia-cốp, Định luật pháp trong Y-sơ-ra-ên, Truyền dặn tổ phụ chúng ta phải dạy lại cho con cháu mình; 6 Hầu cho dòng dõi hậu lai, tức con cái sẽ sanh, Được biết những điều đó, Rồi phiên chúng truyền lại cho con cháu mình; 7 Hầu cho chúng để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, Không hề quên các công việc Ngài, Song gìn giữ các điều răn của Ngài, 8 Để chúng chẳng như tổ phụ mình, một dòng dõi cố chấp phản nghịch, Chẳng dọn lòng cho chánh đáng, tâm thần không trung tín cùng Đức Chúa Trời. 9 Con cháu Eùp-ra-im cầm binh khí giương cung, xây lưng lại trong ngày chiến trận. 10 Chúng không gìn giữ giao ước của Đức Chúa Trời, Cũng không chịu đi theo luật pháp Ngài, 11 Quên những việc làm của Ngài, các công tác lạ lùng Ngài đã tỏ cho chúng thấy. 12 Tại trong xứ Ê-díp-tô, nơi đồng bằng Xô-an, Ngài làm những phép lạ trước mặt tổ phụ chúng . 13 Ngài rẽ biển ra, làm cho họ đi ngang qua, Khiến nước dựng lên như một đống. 14 Ngài dẫn dắt họ, ban ngày bằng áng mây, Trọn ban đêm bằng ánh sáng lửa. 15 Ngài bửa hòn đá ra trong đồng vắng, Ban cho họ uống nước nhiều như từ vực sâu ra. 16 Ngài cũng khiến suối từ hòn đá phun ra, làm cho nước chảy ra như sông. 17 Dầu vậy, họ cứ phạm tội cùng Ngài, Phản nghịch cùng Đấng Chí cao trong đồng vắng. 18 Trong lòng họ thử Đức Chúa Trời, cầu xin đồ ăn theo tình dục mình. 19 Họ nói nghịch cùng Đức Chúa Trời, rằng: Đức Chúa Trời thể dọn bàn nơi đồng vắng sao? 20 Kìa, Ngài đã đập hòn đá, nước bèn phun ra, Dòng chảy tràn; Ngài cũng thể ban bánh sao? Ngài sẽ sắm sửa thịt cho dân Ngài ư? 21 vậy Đức Giê-hô-va nghe bèn nổi giận; lửa cháy nghịch cùng Gia-cốp, Sự giận nổi lên cùng Y-sơ-ra-ên; 22 Bởi chúng không tin Đức Chúa Trời, Cũng chẳng nhờ cậy sự cứu rỗi của Ngài. 23 Dầu vậy, Ngài khiến các từng mây trên cao, mở các cửa trời, 24 Cho mưa ma-na xuống trên họ đặng ăn, ban cho lúa từ trên trời. 25 Người ta ăn bánh của kẻ mạnh dạn; Ngài gởi cho họ đồ ăn đầy đủ. 26 Ngài khiến gió đông thổi trên trời, Nhờ quyền năng mình Ngài dẫn gió nam. 27 Ngài khiến mưa thịt trên chúng như bụi tro, chim cánh cũng nhiều như cát biển; 28 Ngài làm các vật đó sa xuống giữa trại quân, Khắp xung quanh nơi chúng . 29 Như vậy chúng ăn, được no chán lán, Ngài ban cho chúng điều chúng ước ao. 30 Chúng chưa xây khỏi điều mình ước ao, Vật thực hãy còn trong miệng chúng , 31 Bèn cơn giận của Đức Chúa Trời nổi lên cùng chúng , Giết những kẻ béo hơn hết, Đánh hạ những người trai trẻ của Y-sơ-ra-ên. 32 Mặc dầu các sự ấy, chúng còn phạm tội, Không tin các công việc lạ lùng của Ngài. 33 cớ ấy Ngài làm cho các ngày chúng tan ra không, Dùng sự kinh khiếp làm tiêu các năm chúng . 34 Khi Ngài đánh giết chúng , chúng bèn cầu hỏi Ngài, Trở lại tìm cầu Đức Chúa Trời cách sốt sắng. 35 Chúng bèn nhớ lại rằng Đức Chúa Trời hòn đá của mình, Đức Chúa Trời Chí cao Đấng cứu chuộc mình. 36 Nhưng chúng lấy miệng dua nịnh Ngài, Dùng lưỡi mình nói dối với Ngài. 37 lòng chúng chẳng khắn khít cùng Ngài, Chúng cũng không trung tín trong sự giao ước Ngài. 38 Nhưng Ngài, lòng thương xót, tha tội ác cho, chẳng hủy diệt chúng : Thật, nhiều khi Ngài xây cơn giận Ngài khỏi, chẳng nổi giận đến cực k". 39 Ngài nhớ lại chúng chẳng qua xác thịt, Một hơi thở qua, rồi không trở lại. 40 Biết mấy lần chúng phản nghịch cùng Ngài nơi đồng vắng, làm phiền Ngài trong chỗ vắng vẻ! 41 Chúng lại thử Đức Chúa Trời, Trêu chọc Đấng thánh của Y-sơ-ra-ên. 42 Chúng không nhớ lại tay của Ngài, Hoặc ngày Ngài giải cứu chúng khỏi kẻ hiếp; 43 Thể nào Ngài đặt các dấu lạ mình tại Ê-díp-tô, những phép k" mình trong đồng Xô-an; 44 Đổi ra huyết các sông các dòng nước chúng , đến đỗi không thế uống được. 45 Ngài sai muỗi cắn nuốt họ, ếch làm hại chúng ; 46 Cũng phó hoa lợi chúng cho châu chấu, Nộp bông trái công lao họ cho cào cào. 47 Ngài phá vườn nho chúng bằng mưa đá, Hủy cây sung họ bằng tuyết giá; 48 Cũng phó trâu chúng cho mưa đá, nộp bầy chiên họ cho sấm sét. 49 Ngài thả nghịch chúng cơn giận dữ Ngài, Sự thạnh nộ, sự nóng nả, gian truân, Tức một sứ tai họa. 50 Ngài mở lối cho cơn giận Ngài, Chẳng dong thứ linh hồn họ khỏi chết, Bèn phó mạng sống chúng cho dịch hạch; 51 Cũng đánh giết mọi con đầu lòng trong Ê-díp-tô, Tức cường-tráng sanh đầu trong các trại Cham. 52 Đoạn Ngài đem dân sự Ngài ra như con chiên. Dẫn dắt họ trong đồng vắng như một bầy chiên. 53 Ngài dẫn chúng bình an sự, chúng chẳng sợ chi: Còn biển lấp lại những kẻ thù nghịch họ. 54 Ngài đưa họ đến bờ cõi thánh Ngài, Tức đến núi tay hữu Ngài đã được. 55 Ngài cũng đuổi các dân khỏi trước mặt chúng , Bắt thăm chia xứ làm sản nghiệp cho họ, Khiến các chi phái Y-sơ-ra-ên trong trại của các dân ấy. 56 Dầu vậy, chúng thử phản nghịch Đức Chúa Trời Chí cao, Không giữ các chứng cớ của Ngài; 57 Nhưng trở lòng, bất trung như các tổ phụ mình: Chúng sịa như cây cung sai lệch. 58 Nhân các nơi cao, chúng chọc giận Ngài, Giục Ngài phân tại những tượng chạm. 59 Khi Đức Chúa Trời nghe điều ấy, bèn nổi giận, Gớm ghiếc Y-sơ-ra-ên quá đỗi; 60 Đến nỗi bỏ đền tạm tại Si-lô, Tức trại Ngài đã dựng giữa loài người; 61 Phó sức lực Ngài bị dẫn , nộp vinh hiển Ngài vào tay cừu địch. 62 Ngài cũng phó dân sự Ngài cho bị thanh gươm, nổi giận cùng nghiệp mình. 63 Lửa thiêu nuốt những trai trẻ họ, Còn các nữ đồng trinh không ai hát nghinh thú. 64 Những thầy tế lễ họ bị gươm sa ngã, Song các người góa bụa không than khóc. 65 Bấy giờ Chúa tỉnh thức như người khỏi giấc ngủ, Khác nào kẻ mạnh dạn reo la cớ rượu. 66 Ngài hãm đánh những kẻ cừu địch lui lại, Làm cho chúng bị sỉ nhục đời đời. 67 Vả lại, Ngài từ chối trại Giô-sép, Cũng chẳng chọn chi phái Eùp-ra-im; 68 Bèn chọn chi phái Giu-đa, núi Si-ôn Ngài yêu mến. 69 Ngài xây đền thánh Ngài giống như nơi rất cao, Khác nào trái đất Ngài đã sáng lập đời đời. 70 Ngài cũng chọn Đa-vít tôi tớ Ngài, Bắt người từ các chuồng chiên: 71 Ngài đem người khỏi bên các chiên cho , Đặng người chăn giữ Gia-cốp, dân sự Ngài, Y-sơ-ra-ên, nghiệp Ngài. 72 Như vậy, người chăn giữ họ theo sự thanh liêm lòng người, lấy sự khôn khéo tay mình dẫn dắt họ.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também