1 Jesus, full of the Holy Spirit, left the Jordan and was led by the Spirit into the wilderness,2 where for forty days he was tempted "by the devil. He ate nothing during those days, and at the end of them he was hungry.3 The devil said to him, "If you are the Son of God, tell this stone to become bread."4 Jesus answered, "It is written: 'Man shall not live on bread alone.' ""5 The devil led him up to a high place and showed him in an instant all the kingdoms of the world.6 And he said to him, "I will give you all their authority and splendor; it has been given to me, and I can give it to anyone I want to.7 If you worship me, it will all be yours."8 Jesus answered, "It is written: 'Worship the Lord your God and serve him only.' ""9 The devil led him to Jerusalem and had him stand on the highest point of the temple. "If you are the Son of God," he said, "throw yourself down from here.10 For it is written: "'He will command his angels concerning you to guard you carefully;11 they will lift you up in their hands, so that you will not strike your foot against a stone.' ""12 Jesus answered, "It is said: 'Do not put the Lord your God to the test.' ""13 When the devil had finished all this tempting, he left him until an opportune time.14 Jesus returned to Galilee in the power of the Spirit, and news about him spread through the whole countryside.15 He was teaching in their synagogues, and everyone praised him.16 He went to Nazareth, where he had been brought up, and on the Sabbath day he went into the synagogue, as was his custom. He stood up to read,17 and the scroll of the prophet Isaiah was handed to him. Unrolling it, he found the place where it is written:18 "The Spirit of the Lord is on me, because he has anointed me to proclaim good news to the poor. He has sent me to proclaim freedom for the prisoners and recovery of sight for the blind, to set the oppressed free,19 to proclaim the year of the Lord's favor." [^6]20 Then he rolled up the scroll, gave it back to the attendant and sat down. The eyes of everyone in the synagogue were fastened on him.21 He began by saying to them, "Today this scripture is fulfilled in your hearing."22 All spoke well of him and were amazed at the gracious words that came from his lips. "Isn't this Joseph's son?" they asked.23 Jesus said to them, "Surely you will quote this proverb to me: 'Physician, heal yourself!' And you will tell me, 'Do here in your hometown what we have heard that you did in Capernaum.'"24 "Truly I tell you," he continued, "no prophet is accepted in his hometown.25 I assure you that there were many widows in Israel in Elijah's time, when the sky was shut for three and a half years and there was a severe famine throughout the land.26 Yet Elijah was not sent to any of them, but to a widow in Zarephath in the region of Sidon.27 And there were many in Israel with leprosy "in the time of Elisha the prophet, yet not one of them was cleansed —only Naaman the Syrian."28 All the people in the synagogue were furious when they heard this.29 They got up, drove him out of the town, and took him to the brow of the hill on which the town was built, in order to throw him off the cliff.30 But he walked right through the crowd and went on his way.31 Then he went down to Capernaum, a town in Galilee, and on the Sabbath he taught the people.32 They were amazed at his teaching, because his words had authority.33 In the synagogue there was a man possessed by a demon, an impure spirit. He cried out at the top of his voice,34 "Go away! What do you want with us, Jesus of Nazareth? Have you come to destroy us? I know who you are —the Holy One of God!"35 "Be quiet!" Jesus said sternly. "Come out of him!" Then the demon threw the man down before them all and came out without injuring him.36 All the people were amazed and said to each other, "What words these are! With authority and power he gives orders to impure spirits and they come out!"37 And the news about him spread throughout the surrounding area.38 Jesus left the synagogue and went to the home of Simon. Now Simon's mother-in-law was suffering from a high fever, and they asked Jesus to help her.39 So he bent over her and rebuked the fever, and it left her. She got up at once and began to wait on them.40 At sunset, the people brought to Jesus all who had various kinds of sickness, and laying his hands on each one, he healed them.41 Moreover, demons came out of many people, shouting, "You are the Son of God!" But he rebuked them and would not allow them to speak, because they knew he was the Messiah.42 At daybreak, Jesus went out to a solitary place. The people were looking for him and when they came to where he was, they tried to keep him from leaving them.43 But he said, "I must proclaim the good news of the kingdom of God to the other towns also, because that is why I was sent."44 And he kept on preaching in the synagogues of Judea.
1 Đức Chúa Jêsus đầy dẫy Đức Thánh Linh, ở bờ sông Giô-đanh về, thì được Đức Thánh Linh đem đến trong đồng vắng,2 tại đó, Ngài bị ma quỉ cám dỗ trong bốn mươi ngày. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn chi hết, kỳ đã mãn thì Ngài đói.3 Ma quỉ bèn nói với Ngài rằng: Nếu ngươi là Con Đức Chúa Trời, thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi.4 Đức Chúa Jêsus đáp: Có chép rằng: Loài người được sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi.5 Ma quỉ đem Ngài lên, cho xem mọi nước thế gian trong giây phút;6 và nói rằng: Ta sẽ cho ngươi hết thảy quyền phép và sự vinh hiển của các nước đó; vì đã giao cho ta hết, ta muốn cho ai tùy ý ta.7 Vậy, nếu ngươi sấp mình xuống trước mặt ta, mọi sự đó sẽ thuộc về ngươi cả.8 Đức Chúa Jêsus đáp: Có chép rằng: Ngươi phải thờ phượng Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi.9 Ma quỉ cũng đem Ngài đến thành Giê-ru-sa-lem, để Ngài trên nóc đền thờ, mà nói rằng: Nếu ngươi là Con Đức Chúa Trời, hãy gieo mình xuống đi;10 vì có chép rằng: Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ ngươi,11 Các đấng ấy sẽ nâng ngươi trong tay, Kẻo ngươi vấp chơn nhằm đá nào chăng.12 Đức Chúa Jêsus đáp: Có phán rằng: Ngươi đừng thử Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi.13 Ma quỉ dùng hết cách cám dỗ Ngài rồi, bèn tạm lìa Ngài.14 Đức Chúa Jêsus được quyền phép Đức Thánh Linh, trở về xứ Ga-li-lê, và danh tiếng Ngài đồn khắp các xứ chung quanh.15 Ngài dạy dỗ trong các nhà hội, ai nấy đều khen ngợi Ngài.16 Đức Chúa Jêsus đến thành Na-xa-rét, là nơi dưỡng dục Ngài. Theo thói quen, nhằm ngày Sa-bát, Ngài vào nhà hội, đứng dậy và đọc.17 Có người trao sách tiên tri Ê-sai cho Ngài, Ngài dở ra, gặp chỗ có chép rằng:18 Thần của Chúa ngự trên ta: Vì Ngài đã xức dầu cho ta đặng truyền Tin Lành cho kẻ nghèo;19 Ngài đã sai ta để rao cho kẻ bị cầm được tha, Kẻ mù được sáng, Kẻ bị hà hiếp được tự do; Và để đồn ra năm lành của Chúa.20 Đoạn, Ngài xếp sách, trả lại cho kẻ giúp việc, rồi ngồi xuống; mọi người trong nhà hội đều chăm chỉ ngó Ngài.21 Ngài bèn phán rằng: Hôm nay đã được ứng nghiệm lời Kinh Thánh mà các ngươi mới vừa nghe đó.22 Ai nấy đều làm chứng về Ngài, lấy làm lạ về các lời đầy ơn lành từ miệng Ngài ra, và nói rằng: Có phải con Giô-sép chăng?23 Ngài phán rằng: Chắc các ngươi lấy lời tục ngữ nầy mà nói cùng ta rằng: Hỡi thầy thuốc, hãy tự chữa lấy mình; mọi điều chúng ta nghe ngươi đã làm tại Ca-bê-na-um, thì cũng hãy làm tại đây, là quê hương ngươi.24 Ngài lại phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, không có một đấng tiên tri nào được trọng đãi trong quê hương mình.25 Ta nói thật cùng các ngươi, về đời Ê-li, khi trời đóng chặt trong ba năm sáu tháng, cả xứ bị đói kém, trong dân Y-sơ-ra-ên có nhiều đờn bà góa;26 dầu vậy, Ê-li chẳng được sai đến cùng một người nào trong đám họ, nhưng được sai đến cùng một đờn bà góa ở Sa-rép-ta, xứ Si-đôn.27 Trong đời đấng tiên tri Ê-li-sê, dân Y-sơ-ra-ên cũng có nhiều kẻ mắc tật phung; song không có ai lành sạch được, chỉ Na -a-man, người xứ Sy-ri mà thôi.28 Ai nấy ở trong nhà hội nghe những điều đó, thì tức giận lắm.29 Họ đứng dậy kéo Ngài ra ngoài thành, đưa Ngài lên đến chót núi, là nơi họ xây thành ở trên, để quăng Ngài xuống;30 song Ngài qua giữa bọn họ và đi khỏi.31 Ngài xuống thành Ca-bê-na-um, thuộc xứ Ga-li-lê, dạy dỗ trong ngày Sa-bát.32 Mọi người đều cảm động về sự dạy dỗ của Ngài; vì Ngài dùng quyền phép mà phán.33 Vả, trong nhà hội có một người bị tà ma ám, cất tiếng kêu lớn lên rằng: Hỡi Jêsus Na-xa-rét!34 Chúng tôi với Ngài có sự gì chăng? Ngài đến để diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai: là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời!35 Song Đức Chúa Jêsus quở nặng nó, mà rằng: Hãy nín đi, và ra khỏi người nầy. Quỉ bèn vật ngã người giữa đám đông, rồi ra khỏi không làm hại chi đến người.36 Mọi người đều sững sờ, nói cùng nhau rằng: Ay là đạo gì đó? Người lấy phép và quyền đuổi tà ma, và chúng nó liền ra!37 Vậy danh tiếng Ngài đồn ra các nơi xung quanh.38 Đức Chúa Jêsus ra khỏi nhà hội, vào nhà Si-môn. Bà gia Si-môn đang đau rét nặng lắm. Người ta xin Ngài chữa cho,39 Ngài bèn nghiêng mình trên người, truyền cho cơn rét, rét liền lìa khỏi. Tức thì người chờ dậy hầu việc.40 Khi mặt trời lặn rồi, ai nấy có người đau, bất kỳ bịnh gì, đều đem đến cùng Ngài; Ngài đặt tay lên từng người mà chữa cho họ.41 Cũng có các quỉ ra khỏi nhiều kẻ, mà kêu lên rằng: Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời! Nhưng Ngài quở nặng chúng nó, cấm không cho nói mình biết Ngài là Đấng Christ.42 Vừa rạng ngày, Ngài ra đi đến nơi vắng vẻ, một đoàn dân đông kéo đi tìm Ngài. Họ theo kịp, giữ Ngài ở lại, không muốn để Ngài đi.43 Nhưng Ngài phán cùng họ rằng: Ta cũng phải rao Tin Lành của nước Đức Chúa Trời nơi các thành khác; vì cốt tại việc đó mà ta được sai đến.44 Vậy Ngài giảng dạy trong các nhà hội xứ Ga-li-lê.