Pular para o conteúdo
Publicidade

2 Samuel 7

ELB71

1 Khi vua đã ngự trong cung mình, Đức Giê-hô-va đã giải cứu người khỏi các kẻ thù nghịch chung quanh mình, khiến cho người được bình an, 2 thì vua nói cùng tiên tri Na-than rằng: Hãy xem, ta ngự trong cái cung bằng hương, còn hòm của Đức Chúa Trời lại dưới màn trướng. 3 Na-than thưa cùng vua rằng: Hễ trong lòng vua ý làm , thì hãy làm, Đức Giê-hô-va cùng vua. 4 Nhưng trong lúc ban đêm, lời của Đức Giê-hô-va phán cùng Na-than rằng: 5 Hãy đi nói cùng Đa-vít, tôi tớ ta, rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Người sẽ xây cho ta một cái đền để ta ngự tại đó sao? 6 Ngươi biết từ ngày ta đưa dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho đến ngày nay, ta chẳng ngự trong đền nào, nhưng hằng đi đó đây dưới trại nhà tạm. 7 Khắp nơi nào ta ngự qua với dân Y-sơ-ra-ên, ta phán lời cùng một trưởng nào trong các chi phái Y-sơ-ra-ên, kẻ ta dặn chăn dân sự ta, sao? Ta phán cùng chúng rằng: Cớ sao các ngươi không dựng cho ta một đền thờ bằng gỗ hương? 8 Vậy bây giờ, ngươi hãy nói cùng Đa-vít, kẻ tôi tớ ta, như vầy: Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Ta đã gọi ngươi từ giữa đồng cỏ, từ nơi ngươi chăn chiên, đặng lập ngươi làm kẻ dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên của ta. 9 Ta đã cùng ngươi trong mọi công việc ngươi làm, tuyệt diệt các kẻ thù nghịch ngươi khỏi trước mặt ngươi, khiến cho ngươi được danh lớn như danh người sang trọng của thế gian. 10 Ta đã sắm sẵn một chỗ cho dân Y-sơ-ra-ên ta, làm cho châm rễ tại đó, sẽ nơi mình, chẳng còn bị quấy rối nữa; các con loài ác sẽ chẳng hiếp nữa như ngày xưa, 11 tức như lúc ta lập quan xét trị dân Y-sơ-ra-ên ta. Ta đã giải cứu ngươi khỏi các thù nghịch ngươi ban bình an cho ngươi. Rốt lại, Đức Giê-hô-va phán hứa rằng Ngài sẽ dựng cho ngươi một cái nhà. 12 Khi các ngày ngươi đã mãn, ngươi ngủ với các tổ phụ ngươi, thì ta sẽ lập dòng giống ngươi kế vị ngươi, dòng giống do ngươi sanh ra, ta sẽ khiến cho nước bền vững. 13 sẽ xây một đền thờ cho danh ta, ta sẽ khiến cho ngôi cùng nước bền đổ đời đời. 14 Ta sẽ làm cha , sẽ làm con ta. Nếu phạm tội ác, tất ta sẽ sửa phạt bằng roi thương vít loài người; 15 nhưng ta sẽ không rút ân điển ta khỏi như ta rút khỏi Sau-lơ, kẻ ta đã trừ diệt khỏi trước mặt ngươi. 16 Như vậy, nhà ngươi nước ngươi được bền đổ trước mặt ngươi đời đời; ngôi ngươi sẽ được vững lập đến mãi mãi. 17 Na-than đến thuật lại cho Đa-vít mọi lời nầy sự mặc thị nầy. 18 Vua Đa-vít bèn đi đến hầu trước mặt Đức Giê-hô-va, nói rằng: Lạy Chúa Giê-hô-va, tôi ai, họ hàng tôi , Chúa đã đem tôi đến nơi nầy? 19 Lạy Chúa Giê-hô-va, điều đó Chúa còn cho nhỏ mọn sao, nên Chúa lại nói về nhà của tôi tớ Chúa trong buổi lâu về sau? Lạy Chúa Giê-hô-va, điều nầy theo cách thường của loài người sao? 20 Đa-vít còn nói thêm được lời chi nữa? Oâi Chúa Giê-hô-va! Chúa biết kẻ tôi tớ Chúa. 21 Aáy lời Chúa tùy theo lòng Ngài Chúa đã làm những việc lớn nầy, tỏ cho kẻ tôi tớ Chúa biết. 22 vậy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! Ngài rất lớn, chẳng ai giống như Ngài, chẳng Đức Chúa Trời nào khác hơn Ngài, như lỗ tai chúng tôi đã nghe. 23 Chớ thì trên khắp thế gian dân tộc nào giống như dân của Chúa, Y-sơ-ra-ên, một dân tộc Đức Chúa Trời đã đi chuộc lại đặng làm dân của Ngài? Hầu cho Chúa được danh lớn, nên Chúa nhơn chúng tôi, nhơn xứ của Ngài, làm việc lớn lao đáng sợ nầy: Chúa đã đuổi những dân tộc thần tượng chúng khỏi trước mặt dân sự Chúa đã chuộc ra khỏi xứ Ê-díp-tô, đặng thuộc riêng về Ngài. 24 Chúa đã lập dân Y-sơ-ra-ên làm dân của Chúa đời đời; còn Chúa, ôi Đức Giê-hô-va! làm Đức Chúa Trời của dân đó. 25 Vậy, bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! xin hãy làm cho vững chắc đến đời đời những lời Chúa đã phán về kẻ tôi tớ Chúa về nhà , cùng làm y như Chúa đã phán vậy. 26 Nguyện danh Chúa được ngợi khen mãi mãi, người ta nói rằng: Giê-hô-va vạn quân Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Nguyện nhà Đa-vít, kẻ tôi tớ Chúa, được vững bền trước mặt Chúa! 27 Vả lại, hỡi Giê-hô-va vạn quân! Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, chính Chúa đã phán lời hứa nầy cùng kẻ tôi tớ Chúa rằng: Ta sẽ dựng nhà cho ngươi. Bởi cớ đó, kẻ tôi tớ Chúa nói dạn cầu xin Chúa mấy lời nầy. 28 Vậy bây giờ, hỡi Chúa Giê-hô-va! Ngài Đức Chúa Trời, các lời của Ngài chân thật; Chúa đã hứa cùng kẻ tôi tớ Chúa làm cho những ơn phước nầy. 29 Vậy, xin Chúa ban phước cho nhà kẻ tôi tớ Chúa, để còn tại trước mặt Chúa đến đời đời; , hỡi Chúa Giê-hô-va! ấy Chúa đã phán; nguyện nhà kẻ tôi tớ Chúa được hưởng phước của Chúa đến mãi mãi.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Und 1. Chron. 17 es geschah, als der König in seinem Hause wohnte, und Jehova ihm ringsumher Ruhe geschafft hatte vor allen seinen Feinden, 2 da sprach der König zu Nathan, dem Propheten: Siehe doch, ich wohne in einem Hause von Cedern, und die Lade Gottes wohnt unter Teppichen. 3 Und Nathan sprach zu dem König: Gehe hin, tue alles, was du im Herzen hast, denn Jehova ist mit dir.

4 Und es geschah in selbiger Nacht, da geschah das Wort Jehovas zu Nathan also: 5 Gehe hin und sprich zu meinem Knechte, zu David: So spricht Jehova: Solltest du mir ein Haus bauen zu meiner Wohnung? 6 denn ich habe nicht in einem Hause gewohnt von dem Tage an, da ich die Kinder Israel aus Ägypten heraufgeführt habe, bis auf diesen Tag; sondern ich wanderte umher in einem Zelte Dasselbe Wort wie in 2. Mose 26,7 usw. und in einer Wohnung. Dasselbe Wort wie in 2. Mose 26,77 Wo immer ich wanderte unter allen Kindern Israel, habe ich wohl zu einem der Stämme Viell. ist hier "Richter" zu lesen, wie in 1. Chron. 17,6 Israels, dem ich gebot, mein Volk Israel zu weiden, ein Wort geredet und gesagt: Warum habt ihr mir nicht ein Haus von Cedern gebaut? 8 Und nun sollst du also zu meinem Knechte David sagen: So spricht Jehova der Heerscharen: Ich habe dich von der Trift genommen, hinter dem Kleinvieh weg, daß du Fürst sein solltest über mein Volk, über Israel; 9 und ich bin mit dir gewesen überall, wohin du gezogen bist, und habe alle deine Feinde vor dir ausgerottet; und ich habe dir einen großen Namen gemacht, O. und ich werde dir… machen gleich dem Namen der Großen, die auf Erden sind. 10 Und ich werde einen Ort setzen für mein Volk, für Israel, und werde es pflanzen, daß es an seiner Stätte wohne und nicht mehr beunruhigt werde, und die Söhne der Ungerechtigkeit sollen es nicht mehr bedrücken, wie früher 11 und seit dem Tage, da ich Richter über mein Volk Israel bestellt habe. Und ich habe dir Ruhe geschafft vor allen deinen Feinden; und Jehova tut dir kund, daß Jehova dir ein Haus machen wird. 12 Wenn deine Tage voll sein werden, und du bei deinen Vätern liegen wirst, so werde ich deinen Samen nach dir erwecken, der aus deinem Leibe kommen soll, und werde sein Königtum befestigen. 13 Der wird meinem Namen ein Haus bauen; und ich werde den Thron seines Königtums befestigen auf ewig. 14 Ich will ihm Vater sein, und er soll mir Sohn sein, so daß, wenn er verkehrt handelt, ich ihn züchtigen werde mit einer Menschenrute und mit Schlägen der Menschenkinder; 15 aber meine Güte soll nicht von ihm weichen, wie ich sie von Saul weichen ließ, den ich vor dir weggetan habe. 16 Und dein Haus und dein Königtum sollen vor dir beständig sein auf ewig, dein Thron soll fest sein auf ewig. 17 Nach allen diesen Worten und nach diesem ganzen Gesicht, also redete Nathan zu David.

18 Da ging der König David hinein und setzte sich vor Jehova nieder und sprach: Wer bin ich, Herr, Jehova, und was ist mein Haus, daß du mich bis hierher gebracht hast? 19 Und dies ist noch ein Geringes gewesen in deinen Augen, Herr, Jehova! und du hast auch von dem Hause deines Knechtes geredet in die Ferne hin; und ist dies die Weise des Menschen, Herr, Jehova? O. und dies nach Menschenweise, Herr, Jehova! (vergl. 1. Chron. 17,17)20 Doch was soll David noch weiter zu dir reden? Du kennst ja deinen Knecht, Herr, Jehova! 21 Um deines Wortes willen und nach deinem Herzen hast du all dieses Große getan, um es deinem Knechte kundzutun. 22 Darum bist du groß, Jehova Gott! denn niemand ist dir gleich, und kein Gott außer dir, nach allem, was wir mit unseren Ohren gehört haben. 23 Und wer ist wie dein Volk, wie Israel, die einzige Nation auf Erden, welche O. und welche Nation gibt es irgend auf Erden wie dein Volk, wie Israel, welches usw. Gott hingegangen ist, sich zum Volke zu erlösen, und um sich einen Namen zu machen, und für sie W. für euch solch Großes zu tun und furchtbare Dinge für dein Land, indem du vor deinem Volke, das du dir aus Ägypten erlöst hast, Nationen und ihre Götter vertriebst! Vergl. 1. Chron. 17,2124 Und du hast dir dein Volk Israel befestigt, dir zum Volke auf ewig; und du, Jehova, bist ihr Gott Eig. ihnen zum Gott geworden. 25 Und nun, Jehova Gott, das Wort, das du über deinen Knecht und über sein Haus geredet hast, halte aufrecht ewiglich, und tue, wie du geredet hast! 26 Und dein Name sei groß O. erhoben auf ewig, daß man spreche: Jehova der Heerscharen ist Gott über Israel. Und das Haus deines Knechtes David sei fest vor dir. 27 Denn du, Jehova der Heerscharen, Gott Israels, hast dem Ohre deines Knechtes eröffnet und gesagt: Ich werde dir ein Haus bauen; darum hat dein Knecht sich ein Herz gefaßt, dieses Gebet zu dir zu beten. 28 Und nun, Herr, Jehova, du bist es, der da Gott ist, O. du bist, der da ist, (w. du bist er, oder derselbe) der Gott und deine Worte sind Wahrheit, und du hast dieses Gute zu deinem Knechte geredet. 29 So laß es dir nun gefallen und segne das Haus deines Knechtes, daß es ewiglich vor dir sei; denn du, Herr, Jehova, hast geredet, und so werde mit deinem Segen das Haus deines Knechtes gesegnet ewiglich!

Veja também