Pular para o conteúdo
Publicidade

II SA-MU-ÊN 12

SYNOD

1 Đức Giê-hô-va sai Na-than đến cùng Đa-vít. Vậy, Na-than đến cùng người rằng: Trong một thành kia hai người, người nầy giàu, còn người kia nghèo. 2 Người giàu chiên rất nhiều; 3 nhưng người nghèo, nếu chẳng kể một con chiên cái nhỏ người đã mua, thì chẳng hết. Người nuôi ; cùng lớn lên với con cái người tại nhà người, ăn đồ người ăn, uống đồ người uống, ngủ trên lòng người; như một con gái của người vậy. 4 Vả, người khách đến người giàu; người giàu tiếc không muốn đụng đến chiên của mình đặng dọn một bữa ăn cho người khách đã đến, bèn bắt con chiên con của người nghèo dọn cho kẻ khách đã đến thăm mình. 5 Đa-vít bèn nổi giận lắm cùng người ấy, nói cùng Na-than rằng: Ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng sống thề, người đã phạm điều ấy thật đđng chết! 6 Hắn phải thường bốn lần giá chiên conkhông lòng thương xót. 7 Bấy giờ, Na-than nói cùng Đa-vít rằng: Vua người đó! Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán như vầy: Ta đã xức dầu lập ngươi làm vua Y-sơ-ra-ên, ta đã giải cứu ngươi khỏi tay Sau-lơ. 8 Ta cũng ban cho ngươi nhà của chủ ngươi, trao vào tay ngươi các vợ của chủ ngươi, lập ngươi làm vua của nhà Y-sơ-ra-ên Giu-đa, nếu điều đó không đủ, ắt ta sẽ thêm cho ơn khác nữa. 9 Cớ sau ngươi đã khinh bỉ lời của Đức Giê-hô-va, làm điều không đẹp lòng Ngài? Ngươi đã dùng gươm giết U-ri, người Hê-tít, lấy vợ làm vợ ngươi, còn thì ngươi đã giết bởi gươm của dân Am-môn. 10 Nên bây giờ, gươm chẳng hề thôi hủy hoại nhà ngươi, bởi ngươi đã khinh ta, cướp vợ U-ri, người Hê-tít, đặng nàng làm vợ ngươi. 11 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ khiến từ nhà ngươi nổi lên những tai họa giáng trên ngươi; ta sẽ bắt các vợ ngươi tại trước mắt ngươi trao cho một người lân cận ngươi, sẽ làm nhục chúng tại nơi bạch nhựt. 12 ngươi đã làm sự kia cách kín nhiệm, nhưng ta sẽ làm việc nầy trước mặt cả Y-sơ-ra-ên tại nơi bạch nhựt. 13 Đa-vít bèn nói cùng Na-than rằng: Ta đã phạm tội cùng Đức Giê-hô-va. Na-than đáp cùng Đa-vít rằng: Đức Giê-hô-va cũng đã xóa tội vua; vua không chết đâu. 14 Nhưng việc nầy vua đã gây dịp cho những kẻ thù nghịch Đức Giê-hô-va nói phạm đến Ngài, nên con trai đã sanh cho ngươi hẳn sẽ chết. 15 Đoạn, Na-than trở về nhà mình. Đức Giê-hô-va bèn đánh đứa trẻ vợ của U-ri đã sanh cho Đa-vít, bị đau nặng lắm. 16 Đa-vít con cầu khẩn Đức Chúa Trời kiêng ăn; đoạn, người trở vào nhà, trọn đêm nằm dưới đất. 17 Các trưởng lão trong nhà chổi dậy đứng chung quanh người đặng đỡ người lên khỏi đất; nhưng người không khứng, chẳng ăn với họ. 18 Ngày thứ bảy đứa trẻ chết. Các tôi tớ của Đa-vít ngại cho người biết đứa trẻ đã chết; họ nói rằng: Lúc đứa trẻ còn sống, chúng tôi khuyên giải vua, vua không khứng nghe chúng tôi; vậy làm sao chúng tôi lại dám nói cùng vua rằng đứa trẻ đã chết? lẽ vua rủi ro! 19 Nhưng Đa-vít thấy những tôi tớ nhỏ nhỏ, hiểu rằng đứa trẻ đã chết, nên hỏi rằng: phải đứa trẻ đã chết chăng? Họ thưa: Phải, đã chết rồi. 20 Bấy giờ, Đa-vít chờ dậy khỏi đất, tắm mình, xức dầu thơm, thay quần áo; rồi người đi vào đền của Đức Giê-hô-va thờ lạy. Đoạn, người trở về cung, truyền dọn vật thực cho mình, người ăn. 21 Các tôi tớ hỏi người rằng: Vua làm chi vậy? Khi đứa trẻ nầy còn sống, vua kiêng ăn khóc ; bấy giờ, đã chết vua chờ dậy ăn! 22 Vua đáp: Khi đứa trẻ còn sống, ta kiêng ăn khóc lóc, ta nghĩ rằng: Nào ai biết; lẽ Đức Giê-hô-va sẽ thương xót ta, cho đứa trẻ được sống chăng. 23 Nhưng bây giờ đã chết, ta kiêng ăn làm chi? Ta thế làm cho trở lại ư? Ta sẽ đi đến nhưng không trở lại cùng ta. 24 Đa-vít an ủi Bát-sê-ba, vợ mình, đến ngủ cùng nàng; nàng sanh một đứa trai, đặt tên Sa-lô-môn. Đức Giê-hô-va yêu mến Sa-lô-môn, 25 nên Ngài sai đấng tiên tri Na-than đến đặt tên cho Giê-đi-đia, Đức Giê-hô-va yêu mến . 26 Giô-áp đánh Ráp-ba của dân Am-môn, hãm lấy đế đô. 27 Người sai sứ giả đến cùng Đa-vít nói rằng: Tôi đánh Ráp-ba hãm lấy thành mạn dưới rồi. 28 Bây giờ, vua hãy nhóm hiệp chiến còn lại, đến đóng trước thành chiếm lấy , kẻo tôi hãm lấy thì công đó về tôi chăng. 29 Vậy, vua Đa-vít nhóm hiệp cả dân sự, kéo đến đánh Ráp-ba, vây hãm lấy . 30 Người lột cái mão triều thiên của vua dân Am-môn đội trên đầu; mão đó cân nặng một ta-lâng vàng, trang sức những bửu thạch; Đa-vít đặt trên đầu mình. Người cũng đoạt lấy rất nhiều của cải thành đem đi. 31 Người điệu dân sự thành ấy ra, bắt chúng phải làm công dịch bằng cưa, bừa sắt, rìu sắt, gạch; người cũng đãi hết thảy thành của dân Am-môn như vậy. Đoạn, Đa-vít cả dân sự đều trở về Giê-ru-sa-lem.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 И послал Господь Нафана [пророка] к Давиду, и тот пришел к нему и сказал ему: в одном городе были два человека, один богатый, а другой бедный; 2 у богатого было очень много мелкого и крупного скота, 3 а у бедного ничего, кроме одной овечки, которую он купил маленькую и выкормил, и она выросла у него вместе с детьми его; от хлеба его она ела, и из его чаши пила, и на груди у него спала, и была для него, как дочь; 4 и пришел к богатому человеку странник, и тот пожалел взять из своих овец или волов, чтобы приготовить [обед] для странника, который пришел к нему, а взял овечку бедняка и приготовил ее для человека, который пришел к нему. 5 Глава 12. [5]Рим 2:1. Сильно разгневался Давид на этого человека и сказал Нафану: жив Господь! достоин смерти человек, сделавший это; 6 [6]Исх 22:1. и за овечку он должен заплатить вчетверо, за то, что он сделал это, и за то, что не имел сострадания. 7 [7]3 Цар 20:40.1 Цар 16:13.1 Пар 11:3. И сказал Нафан Давиду: ты тот человек, [который сделал это]. Так говорит Господь Бог Израилев: Я помазал тебя в царя над Израилем и Я избавил тебя от руки Саула, 8 и дал тебе дом господина твоего и жен господина твоего на лоно твое, и дал тебе дом Израилев и Иудин, и, если этого [для тебя] мало, прибавил бы тебе еще больше; 9 [9]2 Цар 11:4,17,27. зачем же ты пренебрег слово Господа, сделав злое пред очами Его? Урию Хеттеянина ты поразил мечом; жену его взял себе в жену, а его ты убил мечом Аммонитян; 10 [10]3 Цар 21:19. итак не отступит меч от дома твоего во веки, за то, что ты пренебрег Меня и взял жену Урии Хеттеянина, чтоб она была тебе женою. 11 [11]2 Цар 16:22. Так говорит Господь: вот, Я воздвигну на тебя зло из дома твоего, и возьму жен твоих пред глазами твоими, и отдам ближнему твоему, и будет он спать с женами твоими пред этим солнцем; 12 ты сделал тайно, а Я сделаю это пред всем Израилем и пред солнцем. 13 [13]Сир 47:13. И сказал Давид Нафану: согрешил я пред Господом. И сказал Нафан Давиду: и Господь снял с тебя грех твой; ты не умрешь; 14 [14]Ис 52:5.Иез 36:20. но как ты этим делом подал повод врагам Господа хулить Его, то умрет родившийся у тебя сын. 15 И пошел Нафан в дом свой.

И поразил Господь дитя, которое родила жена Урии Давиду, и оно заболело. 16 И молился Давид Богу о младенце, и постился Давид, и уединившись провел ночь, лежа на земле. 17 И вошли к нему старейшины дома его, чтобы поднять его с земли; но он не хотел, и не ел с ними хлеба. 18 На седьмой день дитя умерло, и слуги Давидовы боялись донести ему, что умер младенец; ибо, говорили они, когда дитя было еще живо, и мы уговаривали его, и он не слушал голоса нашего, как же мы скажем ему: «умерло дитя»? Он сделает что-нибудь худое. 19 И увидел Давид, что слуги его перешептываются между собою, и понял Давид, что дитя умерло, и спросил Давид слуг своих: умерло дитя? И сказали: умерло. 20 Тогда Давид встал с земли и умылся, и помазался, и переменил одежды свои, и пошел в дом Господень, и молился. Возвратившись домой, потребовал, чтобы подали ему хлеба, и он ел. 21 И сказали ему слуги его: что значит, что ты так поступаешь: когда дитя было еще живо, ты постился и плакал [и не спал]; а когда дитя умерло, ты встал и ел хлеб [и пил]? 22 И сказал Давид: доколе дитя было живо, я постился и плакал, ибо думал: кто знает, не помилует ли меня Господь, и дитя останется живо? 23 А теперь оно умерло; зачем же мне поститься? Разве я могу возвратить его? Я пойду к нему, а оно не возвратится ко мне. 24 [24]Мф 1:6. И утешил Давид Вирсавию, жену свою, и вошел к ней и спал с нею; и она [зачала и] родила сына, и нарекла ему имя: Соломон. И Господь возлюбил его 25 и послал пророка Нафана, и он нарек ему имя: Иедидиа12:25 Возлюбленный Богом. по слову Господа.

26 [26]1 Пар 20:1. Иоав воевал против Раввы Аммонитской и взял почти царственный город. 27 И послал Иоав к Давиду сказать ему: я нападал на Равву и овладел водою города; 28 теперь собери остальной народ и подступи к городу и возьми его; ибо, если я возьму его, то мое имя будет наречено ему. 29 И собрал Давид весь народ и пошел к Равве, и воевал против нее и взял ее. 30 [30]1 Пар 20:2. И взял Давид венец царя их с головы его, а в нем было золота талант и драгоценный камень, и возложил его Давид на свою голову, и добычи из города вынес очень много. 31 [31]2 Цар 8:2.Ис 41:15. А народ, бывший в нем, он вывел и положил их под пилы, под железные молотилки, под железные топоры, и бросил их в обжигательные печи. Так он поступил со всеми городами Аммонитскими. И возвратился после того Давид и весь народ в Иерусалим.

Veja também