Pular para o conteúdo
Publicidade

II SA-MU-ÊN 15

SYNOD

1 Cách ít lâu, Aùp-sa-lôm sắm xe ngựa với năm mươi quân chạy trước mặt mình. 2 Aùp-sa-lôm dậy sớm, đứng nơi đường vào cửa thành. Nếu gặp ai sự kiện thưa chi đi đến vua đặng cầu xét đoán, thì Aùp-sa-lôm gọi người ấy hỏi rằng: Người thành nào? Nếu họ đáp: Tôi tớ ông thuộc về chi phái kia của Y-sơ-ra-ên, 3 thì Aùp-sa-lôm tiếp rằng: Sự tình của ngươi thật phải công bình; nhưng nơi đền vua nào ai để nghe ngươi đâu. 4 Đoạn, Aùp-sa-lôm tiếp rằng: è! chớ chi người ta lập ta làm quan xét trong xứ! Phàm người nào việc tranh tụng hay kiện cáo cần đoán xét, sẽ đến ta, thì ta sẽ xử đoán công bình cho họ. 5 Nếu ai đến gần đặng lạy người, Aùp-sa-lôm giơ tay ra đỡ lấy người hôn. 6 Aùp-sa-lôm làm như vậy đối cùng hết thảy những người Y-sơ-ra-ên đi đến tìm vua, đặng cầu đoán xét; Aùp-sa-lôm dụ lấy lòng người Y-sơ-ra-ên vậy. 7 Cuối bốn năm, Aùp-sa-lôm nói cùng vua rằng: Xin cho phép con đi đến Hếp-rôn đặng trả xong sự hứa nguyện tôi đã khấn với Đức Giê-hô-va. 8 lúc tôi tớ vua tại Ghê-su-rơ trong Sy-ri, khấn lời nguyện nầy: Nếu Đức Giê-hô-va dẫn tôi về Giê-ru-sa-lem, thì tôi sẽ thờ phượng Đức Giê-hô-va. 9 Vua đáp cùng người rằng: Hãy đi bình an. Vậy người chổi dậy, đi đến Hếp-rôn. 10 Aùp-sa-lôm sai những kẻ do thám rao lịnh nầy khắp trong các chi phái Y-sơ-ra-ên rằng: Thoạt khi anh em nghe tiếng kèn, thì hãy nói: Aùp-sa-lôm làm vua tại Hếp-rôn! 11 hai trăm người Giê-ru-sa-lem Aùp-sa-lôm đã mời, đều đi với người cách thật thà chẳng nghi ngại chi hết. 12 Đang lúc Aùp-sa-lôm dâng của lễ, bèn sai mời A-hi-tô-phe, mưu của Đa-vít Ghi-lô, bổn thành người. Sự phản nghịch trở nên mạnh, đoàn dân đi theo Aùp-sa-lôm càng ngày càng đông. 13 người đến báo tin cho Đa-vít rằng: Lòng của dân Y-sơ-ra-ên nghiêng về Aùp-sa-lôm. 14 Đa-vít bèn nói cùng các tôi tớ với mình tại Giê-ru-sa-lem rằng: Hãy chổi dậy chạy trốn đi, bằng chẳng, chúng ta không thế thoát khỏi Aùp-sa-lôm được. Hãy đi mau mau, e sẽ đến kịp chúng ta, làm hại cho chúng ta, dùng gươm diệt thành. 15 Các tôi tớ của vua thưa rằng: Phàm việc vua chúa chúng tôi nhất định, thì các tôi tớ vua sẽ sẵn làm theo. 16 Vậy, vua ra đi, cả nhà người cùng theo; nhưng vua để lại mười người cung phi đặng giữ đền. 17 Thế thì, vua đi ra, cả dân sự theo sau; chúng dừng lại tại nhà cuối chót thành. 18 Hết thảy tôi tớ của vua cả người Kê-rê-thít, người Phê-lê-thít đều đi bên vua, còn người Ghi-tít, số sáu trăm người Gát đến theo vua, đều đi đàng trước. 19 Vua bèn nói cùng Y-tai, người Ghi-tít rằng: Cớ sao ngươi cũng muốn đến cùng chúng ta? Hãy trở lại, với vua, bởi ngươi một người ngoại bang đã lìa xứ của ngươi. 20 Ngươi mới đến hôm qua, hôm nay ta sẽ cho ngươi lạc lài đây đó với chúng ta sao? Còn ta, ta đi đâu không . Vậy, hãy trở về dẫn các anh em ngươi theo ngươi. Nguyện sự thương xót sự thành tín cùng ngươi! 21 Nhưng Y-tai thưa cùng vua rằng: Tôi chỉ Đức Giê-hô-va hằng sống, chỉ mạng sống của vua chúa tôi thề, hễ vua chúa tôi đâu, hoặc trong sự chết, hoặc trong sự sống, thì kẻ tôi tớ vua cũng sẽ đó. 22 Vua Đa-vít bèn nói với Y-tai rằng: Vậy, hãy đến đi trước. Thế thì, Y-tai người Ghi-tít cùng hết thảy con trẻ theo mình, cả bọn người đều đi tới trước. 23 Hết thảy dân trong xứ đều khóc la lớn tiếng lên trong khi cả đám đông nầy đi qua. Vua qua khe Xết-rôn, cả dân sự đều xơm tới trên con đường về đồng vắng. 24 đó cũng Xa-đốc hết thảy người Lê-vi khiêng hòm giao ước của Đức Chúa Trời. Họ để hòm của Đức Chúa Trời xuống đất, rồi A-bia-tha đi lên trước cho đến khi hết thảy dân sự đã ra khỏi thành xuống rồi. 25 Vua bèn nói cùng Xa-đốc rằng: Hãy thỉnh hòm của Đức Chúa Trời vào trong thành. Nếu ta được ơn trước mặt Đức Giê-hô-va, ắt Ngài sẽ đem ta về, cho ta thấy lại hòm giao ước nơi ngự của Ngài. 26 Nhưng nếu Ngài phán như vầy: Ta không ưa thích ngươi; thế thì, nguyện Ngài xử ta theo ý Ngài lấy làm tốt! 27 Vua lại nói cùng thầy tế lễ Xa-đốc rằng: Nầy nghe, hãy trở về thành bình an, với A-bia-tha, A-hi-mát, Giô-na-than, hai con trai ngươi. 28 Còn ta, ta sẽ đợi tại trong đồng bằng của sa mạc cho đến khi kẻ bởi các ngươi đem tin báo cho ta. 29 Aáy vậy, Xa-đốc A-bia-tha thỉnh hòm của Đức Chúa Trời về Giê-ru-sa-lem, họ lại tại đó. 30 Đa-vít trèo lên núi Ô-li-ve; người vừa leo lên vừa khóc, đầu trùm lại chân không. Hết thảy người đi theo cũng trùm đầu, vừa trèo lên vừa khóc. 31 Người ta bèn đến nói cùng Đa-vít rằng: A-hi-tô-phe cũng hiệp đảng phản nghịch với Aùp-sa-lôm. Đa-vít cầu rằng: Oâi, Đức Giê-hô-va! xin làm cho những mưu chước của A-hi-tô-phe ra ngu dại. 32 Khi Đa-vít đã đi đến chót núi, tại nơi người ta thờ lạy Đức Chúa Trời, thì Hu-sai, người Aït-kít, đến đón người, áo rách đầu đầy bụi đất. 33 Đa-vít nói cùng người rằng: Nếu ngươi đến cùng ta, tất ngươi sẽ làm khó nhọc cho ta. 34 Nhưng nếu ngươi trở về thành, nói cùng Aùp-sa-lôm rằng: Oâi vua! tôi kẻ tôi tớ vua. Thuở trước tôi đã phục sự vua cha thể nào, bây giờ tôi sẽ phục sự vua thể ấy, vậy ngươi sẽ ta làm bại mưu chước của A-hi-tô-phe. 35 Hai thầy tế lễ Xa-đốc A-bia-tha sẽ đồng cùng ngươi. Phàm việc chi ngươi hay được về nhà vua, ngươi phải thuật cho hai thầy tế lễ Xa-đốc A-bia-tha biết. 36 Hai người hai đứa con trai theo mình, A-hi-mát, con trai của Xa-đốc, Giô-na-than, con trai của A-bia-tha; các ngươi phải dùng chúng để báo tin cho ta mọi điều mình sẽ nghe thấy. 37 Vậy, Hu-sai, bạn hữu của Đa-vít, trở về thành đang khi Aùp-sa-lôm vào trong Giê-ru-sa-lem.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Глава 15. [1]3 Цар 1:5. После сего Авессалом завел у себя колесницы и лошадей и пятьдесят скороходов. 2 И вставал Авессалом рано утром, и становился при дороге у ворот, и когда кто-нибудь, имея тяжбу, шел к царю на суд, то Авессалом подзывал его к себе и спрашивал: из какого города ты? И когда тот отвечал: из такого-то колена Израилева раб твой, 3 [3]2 Цар 8:15. тогда говорил ему Авессалом: вот, дело твое доброе и справедливое, но у царя некому выслушать тебя. 4 И говорил Авессалом: о, если бы меня поставили судьею в этой земле! ко мне приходил бы всякий, кто имеет спор и тяжбу, и я судил бы его по правде. 5 И когда подходил кто-нибудь поклониться ему, то он простирал руку свою и обнимал его и целовал его. 6 Так поступал Авессалом со всяким Израильтянином, приходившим на суд к царю, и вкрадывался Авессалом в сердце Израильтян.

7 По прошествии сорока лет царствования Давида, Авессалом сказал царю: пойду я и исполню обет мой, который я дал Господу, в Хевроне; 8 [8]2 Цар 3:3. ибо я, раб твой, живя в Гессуре в Сирии, дал обет: если Господь возвратит меня в Иерусалим, то я принесу жертву Господу. 9 И сказал ему царь: иди с миром. И встал он и пошел в Хеврон. 10 [10]Рим 13:2. И разослал Авессалом лазутчиков во все колена Израилевы, сказав: когда вы услышите звук трубы, то говорите: Авессалом воцарился в Хевроне. 11 С Авессаломом пошли из Иерусалима двести человек, которые были приглашены им, и пошли по простоте своей, не зная, в чем дело. 12 [12]2 Цар 17:23;23:34.1 Пар 27:33. Во время жертвоприношения Авессалом послал и призвал Ахитофела Гилонянина, советника Давидова, из его города Гило. И составился сильный заговор, и народ стекался и умножался около Авессалома. 13 И пришел вестник к Давиду и сказал: сердце Израильтян уклонилось на сторону Авессалома. 14 [14]Пс 3:1. И сказал Давид всем слугам своим, которые были при нем в Иерусалиме: встаньте, убежим, ибо не будет нам спасения от Авессалома; спешите, чтобы нам уйти, чтоб он не застиг и не захватил нас, и не навел на нас беды и не истребил города мечом. 15 И сказали слуги царские царю: во всем, что угодно господину нашему царю, мы рабы твои. 16 [16]2 Цар 16:21. И вышел царь и весь дом его за ним пешком. Оставил же царь десять жен, наложниц [своих], для хранения дома. 17 И вышел царь и весь народ пешие, и остановились у Беф-Мерхата. 18 [18]2 Цар 8:18.1 Пар 18:17. И все слуги его шли по сторонам его, и все Хелефеи, и все Фелефеи, и все Гефяне до шестисот человек, пришедшие вместе с ним из Гефа, шли впереди царя. 19 [19]2 Цар 18:2. И сказал царь Еффею Гефянину: зачем и ты идешь с нами? Возвратись и оставайся с тем царем; ибо ты чужеземец и пришел сюда из своего места; 20 вчера ты пришел, а сегодня я заставлю тебя идти с нами? Я иду, куда случится; возвратись и возврати братьев своих с собою, [да сотворит Господь] милость и истину [с тобою]! 21 [21]Руфь 1:16. И отвечал Еффей царю и сказал: жив Господь, и да живет господин мой царь: где бы ни был господин мой царь, в жизни ли, в смерти ли, там будет и раб твой. 22 И сказал Давид Еффею: итак иди и ходи со мною. И пошел Еффей Гефянин и все люди его и все дети, бывшие с ним. 23 [23]3 Цар 2:37.Иер 31:40.Ин 18:1. И плакала вся земля громким голосом. И весь народ переходил, и царь перешел поток Кедрон; и пошел весь народ [и царь] по дороге к пустыне. 24 [24]1 Цар 22:20;30:7. Вот и Садок [священник], и все левиты с ним несли ковчег завета Божия из Вефары и поставили ковчег Божий; Авиафар же стоял на возвышении, доколе весь народ не вышел из города. 25 [25]2 Цар 16:12.Пс 41:5. И сказал царь Садоку: возврати ковчег Божий в город, [и пусть он стоит на своем месте]. Если я обрету милость пред очами Господа, то Он возвратит меня и даст мне видеть его и жилище его. 26 [26]2 Цар 10:12.Мф 6:10.Деян 21:14. А если Он скажет так: «нет Моего благоволения к тебе», то вот я; пусть творит со мною, что Ему благоугодно. 27 И сказал царь Садоку священнику: видишь ли, возвратись в город с миром, и Ахимаас, сын твой, и Ионафан, сын Авиафара, оба сына ваши с вами; 28 [28]4 Цар 25:5.2 Цар 17:16. видите ли, я помедлю на равнине в пустыне, доколе не придет известие от вас ко мне. 29 И возвратили Садок и Авиафар ковчег Божий в Иерусалим, и остались там. 30 [30]Мф 26:30,37.Евр 5:7.2 Цар 19:4. А Давид пошел на гору Елеонскую, шел и плакал; голова у него была покрыта; он шел босой, и все люди, бывшие с ним, покрыли каждый голову свою, шли и плакали. 31 [31]2 Цар 16:23. Донесли Давиду и сказали: и Ахитофел в числе заговорщиков с Авессаломом. И сказал Давид: Господи [Боже мой!] разрушь совет Ахитофела. 32 Когда Давид взошел на вершину горы, где он поклонялся Богу, вот навстречу ему идет Хусий Архитянин, друг Давидов; одежда на нем была разодрана, и прах на голове его. 33 И сказал ему Давид: если ты пойдешь со мною, то будешь мне в тягость; 34 [34]2 Цар 17:7.Лк 1:51. но если возвратишься в город и скажешь Авессалому: «царь, [прошли мимо братья твои, и царь отец твой прошел, и ныне] я раб твой; [оставь меня в живых;] доселе я был рабом отца твоего, а теперь я твой раб», то ты расстроишь для меня совет Ахитофела. 35 Вот, там с тобою Садок и Авиафар священники, и всякое слово, какое услышишь из дома царя, пересказывай Садоку и Авиафару священникам. 36 Там с ними и два сына их, Ахимаас, сын Садока, и Ионафан, сын Авиафара; чрез них посылайте ко мне всякое известие, какое услышите. 37 [37]2 Цар 16:16.1 Пар 27:33. И пришел Хусий, друг Давидов, в город; Авессалом же вступал тогда в Иерусалим.

Veja também