Êxodo 15

1 Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên hát bài ca này để ca ngợi CHÚA:“Tôi sẽ ca ngợi CHÚAVì Ngài vô cùng cao cả.Ngựa lẫn người cỡi ngựa.Đều bị Chúa lùa xuống biển.

2 CHÚA là sức mạnh và là bài ca của tôi,Ngài là Đấng Cứu Rỗi tôi.CHÚA là Đức Chúa Trời tôi, tôi ca ngợi Ngài,Là Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi, Đấng tôi tôn đại.

3 CHÚA là chiến sĩDanh Ngài là CHÚA.

4 Xe chiến mã và quân lính của Pha-ra-ôn,Đều bị Ngài lùa xuống biển,Sĩ quan ưu tú nhất của Pha-ra-ôn,Đều chết chìm dưới Biển Đỏ.

5 Nước sâu che phủ họ.Như viên đá, họ chìm xuống đáy biển.

6 Lạy CHÚA, cánh tay phải Chúa đầy quyền uy,Tay phải CHÚA dẹp tan quân thù.

7 Với uy quyền vô cùng vĩ đại,Chúa ném kẻ chống đối xuống đất,Với lửa giận phừng phừng,Chúa thiêu họ khác nào rơm rác.

8 Hơi thở từ môi Chúa dồn nước lên cao,Nước đang chảy dừng lại như bức tường,Nước sâu đông đặc giữa lòng đại dương.

9 Địch quân khoác lác:‘Ta đuổi theo, ta sẽ bắt kịp,Ta sẽ chia nhau chiến lợi phẩmTha hồ mà chiếm đoạt!Ta vung gươm tiêu diệt quân thù.’

10 Nhưng Chúa thổi hơi ra,Biển liền phủ lấp họ,Họ chìm nghỉm như chìTận đáy biển sâu.

11 Trong vòng các thần ai giống như CHÚA,Ai giống Chúa,Uy nghiêm thánh khiết,Đấng vinh quang đáng kính sợ,Đấng làm bao phép lạ dấu kỳ?

12 Chúa đưa tay phải ra,Đất liền nuốt họ trọn đám.

13 Với tình thương vô biên,Chúa dắt dẫn dân Chúa đã chuộc;Với sức mạnh toàn năng,Chúa dắt đưa họ vào nơi ngự thánh.

14 Các nước sẽ nghe và run sợ,Cơn kinh hoàng bám chặt Phi-li-tin.

15 Các lãnh tụ Ê-đôm đều khiếp đảm,Cấp chỉ huy Mô-áp run cầm cập,Dân Ca-na-an kinh hãi rụng rời;

16 Tất cả đều khủng khiếp hoang mang.Lạy Chúa! Tay quyền năng Chúa đưa ra,Làm chúng đứng trân như phỗng đá,Cho đến khi dân Chúa đã đi qua,Cho đến khi dân Chúa chuộc đã qua khỏi.

17 Lạy Chúa! Chúa đem dân Chúa về trồngTrên núi thánh là sản nghiệp Chúa chọn,Là nơi Chúa đặt nơi cư ngụ,Là Nơi Thánh chính tay Ngài thiết lập.

18 CHÚA cầm quyển tể trị,Từ đời đời cho đến đời đời.”

19 Trong khi chiến mã, xe chiến mã và kỵ binh của Pha-ra-ôn đều chìm dưới đáy biển vì CHÚA đem nước biển trở lại phủ lấp họ; còn dân Y-sơ-ra-ên đi ngang qua biển như đi trên đất khô.

20 Nữ tiên tri Mi-ri-am, chị của A-rôn, và các phụ nữ đều cầm trống cơm nhảy múa.

21 Mi-ri-am cất tiếng ca:“Hãy hát lên ca ngợi CHÚA,Vì Ngài cao cả tuyệt vời.CHÚA ném xuống biển sâu,Bao nhiêu chiến mã cùng đoàn kỵ binh.”

22 Sau đó Môi-se dẫn dân Y-sơ-ra-ên từ Biển Đỏ đi đến sa mạc Su-rơ. Suốt ba ngày đi trong sa mạc họ không tìm được nước uống.

23 Khi đến Ma-ra, họ không thể uống nước ở đó được, vì nước đắng. (Đó là lý do tên của địa điểm đó là Ma-ra).

24 Do đó dân chúng than phiền với Môi-se: “Chúng tôi lấy gì uống đây?”

25 Môi-se kêu cầu CHÚA và Chúa chỉ cho ông một khúc cây. Ông nắm lấy khúc cây, liệng xuống nước và nước hóa ngọt. Tại đó, CHÚA công bố quy luật và sắc lệnh cho dân chúng và Ngài thử họ.

26 Chúa phán dạy: “Nếu các ngươi cẩn thận nghe theo tiếng của CHÚA, Đức Chúa Trời các ngươi, và làm điều ngay lành trước mắt Ta, nếu các ngươi lưu tâm đến mạng lệnh và quy luật Ta, Ta sẽ không đem đến cho các ngươi các thứ bệnh tật Ta đã giáng trên người Ai-cập, vì Ta là CHÚA, Đấng chữa bệnh các ngươi.”

27 Khi đến Ê-lim là nơi có mười hai suối nước và bảy mươi cây chà là, họ đóng trại bên cạnh các suối nước này.