Sofonias 2

1 Hỡi đám dân mặt dày mày dạn không biết xấu hổ kia,Hãy tập họp lại, hãy nhóm họp lại,

2 Trước khi nghị quyết được ban hành,Và ngày giờ trôi qua như rơm rác,Trước khi cơn thịnh nộ của CHÚAGiáng xuống các ngươi,Trước khi ngày CHÚA nổi giậnGiáng xuống các ngươi!

3 Hỡi mọi người khiêm nhường trên đất,Là những người vâng giữ mạng lệnh Ngài,Hãy tìm cầu CHÚA!Hãy tìm sự công chính,Tìm đức khiêm nhường,Biết đâu anh chị em sẽ được CHÚA che chở trong ngày Ngài nổi giận!

4 Thật, Ga-xa sẽ bị bỏ hoang,Ách-ca-lôn sẽ điêu tàn,Dân Ách-đốt sẽ bị đuổi đi giữa trưa,Dân Éc-rôn cũng sẽ bị bứng gốc.

5 Khốn thay cho dân Cơ-rết, sống ven biển!Lời CHÚA phán nghịch cùng các ngươi:“Khốn thay cho Ca-na-an, đất của dân Phi-li-tin!Ta sẽ tận diệt ngươi, cho đến nỗi không còn ai cư trú.”

6 Miền ven biển sẽ trở thành đồng cỏ,Nơi bọn chăn đào giếng dựng ràn cho chiên.

7 Những người còn sống sót trong dân Giu-đaSẽ chiếm hữu miền ven biển.Họ sẽ chăn chiên tại đó,Họ sẽ nghỉ đêm trong các nhà bỏ hoang ở Ách-ca-lôn,Vì CHÚA là Đức Chúa Trời của họ sẽ thăm viếng họ,Và phục hồi đất nước họ.

8 CHÚA phán:“Ta có nghe lời sỉ nhục của dân Mô-áp,Và lời mắng nhiếc của dân Am-môn.Chúng nó sỉ nhục dân Ta,Và khoe khoang vì đã xâm lấn bờ cõi dân Ta.

9 Vậy nên, Ta là CHÚA Vạn Quân,Là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy:Thật như Ta hằng sống,Mô-áp sẽ trở nên như Sô-đôm,Và Am-môn sẽ như Gô-mô-rơ.Đất nước chúng sẽ mãi mãi hoang vu,Chỉ có gai gốc và ruộng muối.Những người sống sót trong dân Ta sẽ cướp bóc chúngVà xâm chiếm lãnh thổ chúng.”

10 Đó là hình phạt vì tội ngạo mạn của chúng,Vì chúng đã sỉ nhục dân của CHÚA Vạn Quân,Và khoe khoang vì đã xâm lấn bờ cõi dân Ngài.

11 Chúng sẽ khiếp sợ CHÚA,Ngài sẽ bỏ đói mọi thần trên thế giới.Bấy giờ mọi dân trong mọi nước sẽ thờ lạy NgàiNgay trên đất nước mình.

12 CHÚA phán: “Còn các ngươi, dân Ê-thi-ô-bi,Các ngươi sẽ chết vì gươm của Ta.”

13 Ngài cũng sẽ dang tay ra đánh phương bắc:Ngài sẽ hủy diệt dân A-si-ri,Và Ngài sẽ khiến thành Ni-ni-ve trở nên hoang địa,Khô cằn như sa mạc.

14 Các đàn bò, đàn chiên, và thú vật mọi loàiSẽ nằm nghỉ giữa thành.Chim cú cũng làm tổ trên đỉnh các cột nhà,Kêu vọng qua cửa sổ.Đến ngưỡng cửa đã thấy cảnh đổ nát vì mọi thứ gì trong nhà bằng gỗ bá hương đã bị dỡ đi.

15 Đó là số phận của thành dương dương tự đắc,Tưởng mình trị vì yên ổn,Và tự nhủ trong lòng:“Ta đây, ngoài ta, không còn ai cả!”Thật nó sẽ trở thành hoang địa,Hang động cho thú rừng.Ai đi ngang qua thành sẽ huýt sáo khinh chê,Hất tay xua đuổi.