Pular para o conteúdo
Publicidade

Actes 11

VIE

Apologie de Pierre pour les Gentils, et fondation de l’Eglise d’Antioche.

1 Or les Apôtres et les frères qui étaient en Judée, apprirent que les Gentils aussi avaient reçu la parole de Dieu. 2 Et quand Pierre fut remonté à Jérusalem, ceux de la Circoncision disputaient avec lui, 3 Disant : tu es entré chez des hommes incirconcis, et tu as mangé avec eux. 4 Alors Pierre commençant leur exposa le tout par ordre, disant : 5 J’étais en prière dans la ville de Joppe, et étant ravi en esprit, je vis une vision, savoir un vaisseau comme un grand linceul, qui descendait du ciel, lié par les quatre bouts, et qui vint jusqu’à moi. 6 Dans lequel ayant jeté les yeux, j’y aperçus et j y vis des animaux terrestres à quatre pieds, des bêtes sauvages, des reptiles, et des oiseaux du ciel. 7 J’ouïs aussi une voix qui me dit: Pierre, lève-toi, tue, et mange. 8 Et je répondis : je n’ai garde, Seigneur ! car jamais chose immonde, ou souillée, n’entra dans ma bouche. 9 Et la voix me répondit encore du ciel : ce que Dieu a purifié, ne le tiens point pour souillé. 10 Et cela se fit jusqu’à trois fois ; et puis toutes ces choses furent retirées au ciel. 11 Et voici, en ce même instant trois hommes, qui avaient été envoyés de Césarée vers moi, se présentèrent à la maison j’étais ; 12 Et l’Esprit me dit que j’allasse avec eux, sans en faire difficulté ; et ces six frères-ci vinrent aussi avec moi, et nous entrâmes dans la maison de cet homme. 13 Et il nous raconta comme il avait vu dans sa maison un Ange qui s’était présenté à lui, et qui lui avait dit : envoie des gens à Joppe, et fais venir Simon qui est surnommé Pierre ; 14 Qui te dira des choses par lesquelles tu seras sauvé, toi, et toute ta maison. 15 Et quand j’eus commencé à parler, le Saint-Esprit descendit sur eux, comme aussi il était descendu sur nous au commencement. 16 Alors je me souvins de cette parole du Seigneur, et comment il avait dit : Jean a baptisé d’eau, mais vous serez baptisés du Saint-Esprit. 17 Puis donc que Dieu leur a accordé un pareil don qu’à nous qui avons cru au Seigneur Jésus-Christ, qui étais-je moi, qui pusse m’opposer à Dieu ? 18 Alors ayant ouï ces choses, ils s’apaisèrent, et ils glorifièrent Dieu, en disant : Dieu a donc donné aussi aux Gentils la repentance pour avoir la vie. 19 Or quant à ceux qui avaient été dispersés par la persécution excitée à l’occasion d’Etienne, ils passèrent jusqu’en Phénicie, et en Cypre, et à Antioche, sans annoncer la parole à personne qu’aux Juifs seulement. 20 Mais il y en eut quelques-uns d’entre eux, Cypriens, et Cyréniens, qui étant entrés dans Antioche, parlaient aux Grecs, annonçant le Seigneur Jésus. 21 Et la main du Seigneur était avec eux ; tellement qu’un grand nombre ayant cru, fut converti au Seigneur. 22 Et le bruit en vint aux oreilles de l’Eglise qui était à Jérusalem : c’est pourquoi ils envoyèrent Barnabas pour passer à Antioche. 23 Lequel y étant arrivé, et ayant vu la grâce de Dieu, il s’en réjouit ; et il les exhortait tous de demeurer attachés au Seigneur de tout leur coeur. 24 Car il était homme de bien, et plein du Saint-Esprit, et de foi ; et un grand nombre de personnes se joignirent au Seigneur. 25 Puis Barnabas s’en alla à Tarse, pour chercher Saul. 26 Et l’ayant trouvé il le mena à Antioche ; et il arriva que durant un an tout entier, ils s’assemblèrent avec l’Eglise, et enseignèrent un grand peuple, de sorte que ce fut premièrement à Antioche que les disciples furent nommés Chrétiens. 27 Or en ces jours-là quelques Prophètes descendirent de Jérusalem à Antioche. 28 Et l’un d’eux, nommé Agabus, se leva, et déclara par l’Esprit, qu’une grande famine devait arriver dans tout le monde ; et, en effet, elle arriva sous Claude César. 29 Et les disciples, chacun selon son pouvoir, déterminèrent d’envoyer quelque chose pour subvenir aux frères qui demeuraient en Judée. 30 Ce qu’ils firent aussi, l’envoyant aux Anciens par les mains de Barnabas et de Saul.

1 Các sứ đồ anh em xứ Giu-đê nghe tin người ngoại cũng đã nhận lấy đạo Đức Chúa Trời. 2 Khi Phi-e-rơ đã trở lên thành Giê-ru-sa-lem, người tín đồ vốn chịu phép cắt trách móc người, 3 rằng: Ngươi đã vào nhà kẻ chưa chịu phép cắt-bì, ăn chung với họ! 4 Nhưng Phi-e-rơ đem mọi sự đã qua thuật cho họ theo thứ tự từng điều, 5 rằng: Ta đang cầu nguyện trong thành Giốp-bê, lúc đó ta bị ngất trí đi, thấy sự hiện thấy: vật giống như cái khăn lớn, níu bốn chéo lên, từ trên trời sa xuống đến tận ta. 6 Ta xem xét kỹ càng, thấy trong đó các loài thú bốn cẳng trên đất, các thú rừng, các côn trùng các loài chim trên trời. 7 Ta lại nghe tiếng phán rằng: Hỡi Phi-e-rơ, hãy chờ dậy, giết thịt ăn. 8 Ta thưa rằng: Lạy Chúa, chẳng vậy; không bao giờ vật chi dáy hay chẳng sạch vào miệng tôi đâu. 9 Tiếng từ trời phán cùng ta lần thứ hai rằng: Chớ coi điều Chúa đã làm cho tinh sạch như dáy. 10 Lời đó lặp lại ba lần, đoạn, thay thảy đều thâu lại lên trời. 11 Kìa, cũng một lúc đó, ba người thành Sê-sa-rê chịu sai đến cùng ta, đã tới tận cửa nhà ta . 12 Đức Thánh Linh truyền cho ta phải đi với ba người ấy, đừng nghi ngại . Nầy, sáu người anh em đây đồng đi với ta, chúng ta đều vào trong nhà Cọt-nây. 13 Người nầy thuật lại cho ta thể nào tại nhà mình đã thấy một thiên sứ hiện đến phán rằng: Hãy sai tới thành Giốp-bê, mời Si-môn cũng gọi Phi-e-rơ đến đây. 14 Người ấy sẽ nói cho ngươi những lời, nhờ đó, ngươi cả nhà mình sẽ được cứu rỗi. 15 Ta mới khởi sự nói, thì Đức Thánh Linh giáng trên họ, cũng như ban đầu Ngài đã giáng trên chúng ta. 16 Ta bèn nhớ lại lời Chúa đã truyền rằng: Giăng đã làm phép báp-tem bằng nước; nhưng các ngươi sẽ chịu phép báp-tem bằng Đức Thánh Linh. 17 Vậy, nếu Đức Chúa Trời đã ban cho họ cũng một ơn như cho chúng ta, kẻ đã tin đến Đức Chúa Jêsus Christ, thì ta ai, ngăn trở Đức Chúa Trời được? 18 Tín đồ nghe bấy nhiêu lời xong, đều thỏa thuận ngợi khen Đức Chúa Trời, rằng: Vậy Đức Chúa Trời cũng đã ban sự ăn năn cho người ngoại để họ được sự sống! 19 Những kẻ bị tản lạc bởi sự bắt bớ xảy đến về dịp Ê-tiên, bèn đi đến xứ Phê-ni-xi, đảo Chíp-rơ thành An-ti-ốt, chỉ giảng đạo cho người Giu-đa thôi. 20 Nhưng trong đám những người ấy một vài người quê Chíp-rơ Sy-ren đến thành An-ti-ốt, cũng giảng dạy cho người Gờ-réc nữa, truyền Tin Lành của Đức Chúa Jêsus cho họ. 21 Tay Chúa cùng mấy người đó, nên số người tin trở lại cùng Chúa rất nhiều. 22 Tiếng đồn thấu tai Hội thánh Giê-ru-sa-lem, hội bèn sai Ba-na-ba sang đến thành An-ti-ốt. 23 Khi người đến nơi thấy ơn Đức Chúa Trời, bèn vui mừng khuyên mọi người phải cứ vững lòng theo Chúa; 24 Ba-na-ba thật người lành, đầy dẫy Thánh Linh đức tin. Bấy giờ rất đông người tin theo Chúa. 25 Kế đó, Ba-na-ba đi đến thành Tạt-sơ, để tìm Sau-lơ, 26 tìm gặp rồi, bèn đưa đến thành An-ti-ốt. Trọn một năm, hai người cùng nhóm với Hội-thánh dạy dỗ nhiều người. Aáy thành An-ti-ốt, người ta bắt đầu xưng môn đồ Cơ-rê-tiên. 27 Trong những ngày đó, mấy người tiên tri từ thành Giê-ru-sa-lem xuống thành An-ti-ốt. 28 Trong bọn một người tên A-ga-bút đứng dậy, bởi Đức Thánh Linh nói tiên tri rằng sẽ sự đói kém trên khắp đất; thật vậy, sự đói kém nầy xảy đến trong đời Cơ-lốt trị . 29 Các môn đồ bèn định, mỗi người tùy sức riêng mình, gởi một món tiền bố thí cho anh em trong xứ Giu-đê; 30 môn đồ cũng làm thành việc đó, nhờ tay Ba-na-ba Sau-lơ, gởi tiền ấy cho các trưởng lão.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também