Pular para o conteúdo
Publicidade

Actes 25

VIE

Saint Paul plaidant devant Festus appelle à l’Empereur.

1 Festus donc étant arrivé dans la Province, monta trois jours après de Césarée à Jérusalem. 2 Et le souverain Sacrificateur, et les premiers d’entre les Juifs, comparurent devant lui contre Paul, et ils priaient Festus ; 3 Et lui demandaient cette grâce contre Paul, qu’il le fît venir à Jérusalem ; car ils avaient dressé des embûches pour le tuer par le chemin. 4 Mais Festus leur répondit que Paul était bien gardé à Césarée, il devait retourner lui-même bientôt. 5 C’est pourquoi, dit-il, que ceux d’entre vous qui le peuvent faire, y descendent avec moi ; et s’il y a quelque crime en cet homme, qu’ils l’accusent. 6 Et n’ayant pas demeuré parmi eux plus de dix jours, il descendit à Césarée ; et le lendemain il s’assit au siège judicial, et il commanda que Paul fût amené. 7 Et comme il fut venu , les Juifs qui étaient descendus de Jérusalem l’environnèrent, le chargeant de plusieurs grands crimes, lesquels ils ne pouvaient prouver. 8 Paul répondant qu’il n’avait péché en rien, ni contre la Loi des Juifs, ni contre le Temple, ni contre César. 9 Mais Festus voulant faire plaisir aux Juifs, répondit à Paul, et dit : veux-tu monter à Jérusalem, et y être jugé de ces choses devant moi ? 10 Et Paul dit : je comparais devant le siège judicial de César, il faut que je sois jugé : je n’ai fait aucun tort aux Juifs, comme tu le connais toi-même très bien. 11 Que si je leur ai fait tort, ou que j’aie fait quelque chose digne de mort, je ne refuse point de mourir ; mais s’il n’est rien de ce dont ils m’accusent, personne ne me peut livrer à eux : j’en appelle à César. 12 Alors Festus ayant conféré avec le Conseil, lui répondit : en as-tu appelé à César ? tu iras à César. 13 Or quelques jours après, le Roi Agrippa et Bérénice arrivèrent à Césarée pour saluer Festus. 14 Et après avoir demeuré plusieurs jours, Festus fit mention au Roi de l’affaire de Paul, disant : un certain homme a été laissé prisonnier par Félix. 15 Sur le sujet duquel, comme j’étais à Jérusalem, les principaux Sacrificateurs et les Anciens des Juifs sont comparus, sollicitant sa condamnation ; 16 Mais je leur ai répondu que ce n’est point l’usage des Romains de livrer quelqu’un à la mort, avant que celui qui est accusé ait ses accusateurs présents, et qu’il ait lieu de se défendre du crime. 17 Quand donc ils furent venus ici, sans que j’usasse d’aucun délai, le jour suivant étant assis au siège judicial, je commandai que cet homme fût amené ; 18 Et ses accusateurs étant présents, ils n’alléguèrent aucun des crimes dont je pensais qu’ils l’accuseraient. 19 Mais ils avaient quelques disputes contre lui touchant leurs superstitions, et touchant un certain Jésus mort, que Paul affirmait être vivant. 20 Or comme j’étais fort en peine pour savoir ce que c’était, je demandai à cet homme s’il voulait aller à Jérusalem, et y être jugé de ces choses. 21 Mais parce qu’il en appela, demandant d’être réservé à la connaissance d’Auguste, je commandai qu’il fût gardé jusqu’à ce que je l’envoyasse à César. 22 Alors Agrippa dit à Festus : je voudrais bien aussi entendre cet homme. Demain, dit-il, tu l’entendras. 23 Le lendemain donc Agrippa et Bérénice étant venus avec une grande pompe, et étant entrés dans l’Auditoire avec les Tribuns et les principaux de la ville, Paul fut amené par le commandement de Festus. 24 Et Festus dit : Roi Agrippa, et vous tous qui êtes ici avec nous, vous voyez cet homme contre lequel toute la multitude des Juifs m’est venue solliciter, tant à Jérusalem qu’ici, criant qu’il ne le fallait plus laisser vivre. 25 Mais moi, ayant trouvé qu’il n’avait rien fait qui fût digne de mort, et lui-même en ayant appelé à Auguste, j’ai résolu de le lui envoyer. 26 Mais parce que je n’ai rien de certain à en écrire à l’Empereur, je vous l’ai présenté, et principalement à toi, Roi Agrippa, afin qu’après en avoir fait l’examen, j’aie de quoi écrire. 27 Car il me semble qu’il n’est pas raisonnable d’envoyer un prisonnier, sans marquer les faits dont on l’accuse.

1 Phê-tu đã đến tỉnh mình được ba ngày rồi, thì thành Sê-sa-rê đi lên thành Giê-ru-sa-lem. 2 Tại đó, các thầy tế lễ cả các người sang trọng trong dân Giu-đa đội đơn kiện Phao-lô trước mặt người; 3 ý nghịch, thì cố nài xin quan làm ơn đòi Phao-lô trở về thành Giê-ru-sa-lem: họ đặt âm mưu đặng giết người dọc đường. 4 Nhưng Phê-tu trả lời rằng Phao-lô bị giam tại thành Sê-sa-rê, chính mình người sẽ kíp trở về thành đó. 5 Lại nói rằng những người tôn trưởng trong các ngươi hãy xuống với ta, nếu người ấy phạm tội thì hãy cứ kiện. 6 Phê-tu cùng họ vừa tám hay mười ngày thôi, đoạn trở xuống thành Sê-sa-rê; sáng ngày sau, người ngồi nơi tòa án truyền dẫn Phao-lô đến. 7 Phao-lô mới đến, thì các người Giu-đa thành Giê-ru-sa-lem xuống vây bọc người, lấy nhiều cớ nặng thưa, nhưng chẳng tìm được chứng. 8 Còn Phao-lô nói đặng binh vực mình, rằng: Tôi chẳng từng làm điều dữ chi, hoặc nghịch cùng luật pháp người Giu-đa, hoặc nghịch cùng đền thờ, hay nghịch cùng Sê-sa. 9 Nhưng Phê-tu muốn cho đẹp lòng dân Giu-đa, thì trả lời rằng: Ngươi muốn lên thành Giê-ru-sa-lem chịu xử tại đó về những việc nầy trước mặt ta chăng? 10 Phao-lô bèn thưa rằng: Tôi ứng hầu trước mặt tòa án Sê-sa, ấy nơi tôi phải chịu xử; tôi chẳng lỗi chi với người Giu-đa, như chính mình quan biết ràng. 11 bằng tôi tội hay phạm điều đáng chết, thì tôi chẳng từ chối chết đâu; trái lại, nếu trong đơn từ họ kiện tôi không cớ hết, thì chẳng ai được nộp tôi cho họ. Tôi kêu nài sự đó đến Sê-sa. 12 Kế đó, Phê-tu bàn tán với công hội mình, bèn trả lời rằng: Ngươi đã kêu nài Sê-sa, chắc sẽ đến nơi Sê-sa. 13 Cách đó mấy ngày, vua Aïc-ríp-ba với Bê-rê-nít đến thành Sê-sa-rê đặng chào Phê-tu. 14 hai người lại đó mấy ngày, nên Phê-tu đem vụ Phao-lô trình với vua, rằng: Đây một tên Phê-lít đã để lại. 15 Lúc tôi thành Giê-ru-sa-lem, các thầy tế lễ cả các trưởng lão dân Giu-đa đến kiện người xin tôi làm án người đi. 16 Tôi đáp lại rằng người Rô-ma chẳng lệ giải nộp một người nào bên bị cáo chưa đối nại với bên tiên cáo, người đó chưa cách thế để chống cãi lời kiện cáo mình. 17 Họ bèn đến đây, thì vừa ngày sau, tôi ra ngồi nơi tòa án, không trễ nải truyền dẫn người ấy đến. 18 Các người tiên cáo đều đã mặt, song không kiện về một tội như tôi đã chừng. 19 Chỉ cáo về đạo riêng của họ, một tên Jêsus đã chết kia, Phao-lô quyết rằng còn sống. 20 Trong sự cãi lẫy đó, tôi không biết theo bên nào, nên hỏi Phao-lô muốn đi đến thành Giê-ru-sa-lem, để chịu xử mọi điều ấy tại nơi đó chăng. 21 Nhưng đã kêu nài để việc kiện mình lại cho hoàng đế phân xử. Vậy tôi đã truyền giam trong ngục đợi tới khi tôi giải cho Sê-sa. 22 Aïc-ríp-ba bèn nói với Phê-tu rằng: Ta cũng muốn nghe người ấy. Phê-tu tâu rằng: Đến mai vua sẽ nghe. 23 Vậy, qua bữa sau, vua Aïc-ríp-ba với Bê-rê-nít đến cách long trọng, vào phòng xử kiện với quan quản các người tôn trưởng trong thành. Phê tu bèn truyền lịnh điệu Phao-lô đến. 24 Đoạn, Phê-tu rằng: Tâu vua Aïc-ríp-ba hết thảy các ông mặt tại đây, các ông đều thấy người nầy, cớ nên thay thảy dân chúng Giu-đa đến nài xin ơn tôi, tại thành Giê-ru-sa-lem tôi đây cũng vậy, kêu lên rằng chẳng khá để cho sống nữa. 25 Phần tôi, đã xét chẳng làm điều đáng tội chết; chính cũng đã kêu nài việc đó đến Sê-sa, nên tôi định giải nộp cho Sê-sa. 26 Nhưng tôi không điều chi quả quyết để làm sớ tâu hoàng đế về việc , nên đòi đến trước mặt các ông, nhất trước mặt vua, Aïc-ríp-ba, đặng khi tra hỏi rồi, tôi điều để viết sớ. 27 Vả, tôi nghĩ rằng giải một tên phạm chẳng nói điều người ta kiện , thì trái lẽ lắm.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Estes versículos te tocaram? Ore agora!

+581 estão orando agora.

Junte-se à corrente de oração.

Veja também