1 Poi il Signore parlò a Giobbe, e disse:2 Colui che litiga con l’Onnipotente lo correggerà egli? Colui che arguisce Iddio risponda a questo.3 E Giobbe rispose al Signore, e disse:4 Ecco, io sono avvilito; che ti risponderei io? Io metto la mia mano in su la bocca.5 Io ho parlato una volta, ma non replicherò più; Anzi due, ma non continuerò più6 E il Signore parlò di nuovo a Giobbe dal turbo, e disse:7 Cingiti ora i lombi, come un valente uomo; Io ti farò delle domande, e tu insegnami.8 Annullerai tu pure il mio giudicio, E mi condannerai tu per giustificarti?9 Hai tu un braccio simile a quel di Dio? O tuoni tu con la voce come egli?10 Adornati pur di magnificenza e di altezza; E vestiti di maestà e di gloria.11 Spandi i furori dell’ira tua, E riguarda ogni altiero, ed abbassalo;12 Riguarda ogni altiero, ed atterralo; E trita gli empi, e spronfondali;13 Nascondili tutti nella polvere, E tura loro la faccia in grotte;14 Allora anch’io ti darò questa lode, Che la tua destra ti può salvare15 Ecco l’ippopotamo, il quale io ho fatto teco; Egli mangia l’erba come il bue.16 Ecco, la sua forza è ne’ lombi, E la sua possa nei muscoli del suo ventre.17 Egli rizza la sua coda come un cedro; Ed i nervi delle sue coscie sono intralciati.18 Le sue ossa son come sbarre di rame, Come mazze di ferro.19 Egli è la principale delle opere di Dio; Sol colui che l’ha fatto può accostargli la sua spada.20 Perchè i monti gli producono il pasco, Tutte le bestie della campagna vi scherzano.21 Egli giace sotto gli alberi ombrosi, In ricetti di canne e di paludi.22 Gli alberi ombrosi lo coprono con l’ombra loro; I salci de’ torrenti l’intorniano.23 Ecco, egli può far forza ad un fiume, sì che non corra; Egli si fida di potersi attrarre il Giordano nella gola.24 Prenderallo alcuno alla sua vista? Foreragli egli il naso, per mettervi de’ lacci?
1 (39-34) Đức Giê-hô-va còn đáp lại cho Gióp, mà rằng:2 (39-35) Kẻ bắt bẻ Đấng Toàn năng há sẽ tranh luận cùng Ngài sao? Kẻ cãi luận cùng Đức Chúa Trời, hãy đáp điều đó đi!3 (39-36) Gióp bèn thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng:4 (39-37) Tôi vốn là vật không ra gì, sẽ đáp chi với Chúa? Tôi đặt tay lên che miệng tôi.5 (39-38) Tôi đã nói một lần, song sẽ chẳng còn đáp lại; Phải, tôi đã nói hai lần, nhưng không nói thêm gì nữa.6 (40 -1) Từ giữa trận gió trốt, Đức Giê-hô-va đáp cùng Gióp, mà rằng:7 (40 -2) Hãy thắt lưng ngươi như kẻ dõng sĩ; Ta sẽ hỏi ngươi, ngươi sẽ chỉ dạy cho ta!8 (40 -3) Ngươi há có ý phế lý đoán ta sao? Có muốn định tội cho ta đặng xưng mình là công bình ư?9 (40 -4) Ngươi có một cánh tay như của Đức Chúa Trời chăng? Có thể phát tiếng sấm rền như Ngài sao?10 (40 -5) Vậy bây giờ, ngươi hãy trang điểm mình bằng sự cao sang và oai nghi, Mặc lấy sự tôn trọng và vinh hiển.11 (40 -6) Khá tuôn ra sự giận hoảng hốt của ngươi; Hãy liếc mắt xem kẻ kiêu ngạo và đánh hạ nó đi.12 (40 -7) Hãy liếc mắt coi kẻ kiêu ngạo và đánh hạ nó đi; Khá chà nát kẻ hung bạo tại chỗ nó.13 (40 -8) Hãy giấu chúng nó chung nhau trong bụi đất, Và lấp mặt họ trong chốn kín đáo.14 (40 -9) Bấy giờ, ta cũng sẽ khen ngợi ngươi, Vì tay hữu ngươi chửng cứu ngươi được!15 (40-10) Nầy, con trâu nước mà ta đã dựng nên luôn với ngươi; Nó ăn cỏ như con bò.16 (40-11) Hãy xem: sức nó ở nơi lưng, Mãnh lực nó ở trong gân hông nó.17 (40-12) Nó cong đuôi nó như cây bá hương; Gân đùi nó tréo xỏ-rế.18 (40-13) Các xương nó như ống đồng, Tứ chi nó như cây sắt.19 (40-14) Nó là công việc khéo nhứt của Đức Chúa Trời; Đấng dựng nên nó giao cho nó cây gươm của nó.20 (40-15) Các núi non sanh đồng cỏ cho nó ăn, Là nơi các thú đồng chơi giỡn.21 (40-16) Nó nằm ngủ dưới bông sen, Trong bụi sậy và nơi bưng.22 (40-17) Bông sen che bóng cho nó, Và cây liễu của rạch vây quanh nó.23 (40-18) Kìa, sông tràn lên dữ tợn, nhưng nó không sợ hãi gì; Dầu sông Giô-đanh bủa lên miệng nó, nó cũng ở vững vàng.24 (40-19) Ai bắt được nó ở trước mặt? Ai hãm nó trong lưới, rồi xoi mũi nó?