1 Then Job replied:2 "I have heard many things like these; you are miserable comforters, all of you!3 Will your long-winded speeches never end? What ails you that you keep on arguing?4 I also could speak like you, if you were in my place; I could make fine speeches against you and shake my head at you.5 But my mouth would encourage you; comfort from my lips would bring you relief.6 "Yet if I speak, my pain is not relieved; and if I refrain, it does not go away.7 Surely, God, you have worn me out; you have devastated my entire household.8 You have shriveled me up —and it has become a witness; my gauntness rises up and testifies against me.9 God assails me and tears me in his anger and gnashes his teeth at me; my opponent fastens on me his piercing eyes.10 People open their mouths to jeer at me; they strike my cheek in scorn and unite together against me.11 God has turned me over to the ungodly and thrown me into the clutches of the wicked.12 All was well with me, but he shattered me; he seized me by the neck and crushed me. He has made me his target;13 his archers surround me. Without pity, he pierces my kidneys and spills my gall on the ground.14 Again and again he bursts upon me; he rushes at me like a warrior.15 "I have sewed sackcloth over my skin and buried my brow in the dust.16 My face is red with weeping, dark shadows ring my eyes;17 yet my hands have been free of violence and my prayer is pure.18 "Earth, do not cover my blood; may my cry never be laid to rest!19 Even now my witness is in heaven; my advocate is on high.20 My intercessor is my friend "as my eyes pour out tears to God;21 on behalf of a man he pleads with God as one pleads for a friend.22 "Only a few years will pass before I take the path of no return.
1 Gióp đáp rằng:2 Ta thường nghe nhiều lời giảng luận như vậy; Các ngươi hết thảy đều là kẻ an ủy bực bội.3 Các lời hư không nầy há chẳng hề hết sao? Điều thúc giục ngươi đáp lời là gì?4 Ta cũng dễ nói được như các ngươi nói; Nếu linh hồn các ngươi thế cho linh hồn ta, Tất ta cũng sẽ kể thêm lời trách các nguơi, Và lắc đầu về các ngươi.5 Nhưng ta sẽ lấy miệng ta giục lòng các ngươi mạnh mẽ, Lời an ủy của môi ta sẽ giảm bớt nơi đau đớn các ngươi.6 Dẫu ta nói, đau đớn ta không được bớt; Tuy ta nín lặng, nó lìa khỏi ta đâu?7 Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời khiến ta mệt mỏi. Chúa đã tàn hại hết nhà của tôi.8 Chúa đã làm tôi đầy nhăn nhíu, ấy làm chứng đối nghịch cùng tôi; Sự ốm yếu tôi dấy nghịch cùng tôi, cáo kiện tôi tại ngay mặt tôi.9 Trong cơn thạnh nộ người xé tôi và bắt bớ tôi; Người nghiến răng nghịch tôi, Kẻ cừu địch tôi trừng ngó tôi.10 Chúng há miệng nghịch tôi, Vả má tôi cách khinh thị; Chúng hiệp nhau hãm đánh tôi.11 Đức Chúa Trời đã phó tôi cho kẻ vô đạo, Trao tôi vào tay kẻ gian ác.12 Tôi xưa bình tịnh, Ngài bèn tàn hại tôi; Ngài có nắm cổ tôi, và bể nát tôi, Cũng đặt tôi làm tấm bia cho Ngài.13 Các mũi tên Ngài vây phủ tôi, Ngài bắn lưng hông tôi, không thương tiếc, Đổ mặt tôi xuống đất.14 Ngài làm cho tôi thương tích này trên thương tích kia, Xông vào tôi như một kẻ mạnh bạo.15 Tôi đã may cái bao trên da tôi, Tôi hạ mặt tôi xuống bụi đất.16 Mặt tôi sưng đỏ lên vì cớ khóc, Bóng sự chết ở nơi mí mắt tôi;17 Mặc dầu tại trong tay tôi không có sự hung dữ, Và lời cầu nguyện tôi vốn tinh sạch.18 Oi đất, chớ lấp huyết ta! Ước gì tiếng than kêu tôi không có chỗ ngưng lại!19 Chánh giờ này, Đấng chứng tôi ở trên trời, Và Đấng bảo lãnh cho tôi ở tại nơi cao.20 Các bạn hữu tôi nhạo báng tôi. Tôi còn hướng về Đức Chúa Trời mà khóc,21 Để Ngài phân xử giữa loài người và Đức Chúa Trời, Giữa con cái loài người và đồng loại nó!22 Vì ít số năm còn phải đến, Rồi tôi sẽ đi con đường mà tôi chẳng hề trở lại.