1 "But now they mock me, men younger than I, whose fathers I would have disdained to put with my sheep dogs.2 Of what use was the strength of their hands to me, since their vigor had gone from them?3 Haggard from want and hunger, they roamed "the parched land in desolate wastelands at night.4 In the brush they gathered salt herbs, and their food "was the root of the broom bush.5 They were banished from human society, shouted at as if they were thieves.6 They were forced to live in the dry stream beds, among the rocks and in holes in the ground.7 They brayed among the bushes and huddled in the undergrowth.8 A base and nameless brood, they were driven out of the land.9 "And now those young men mock me in song; I have become a byword among them.10 They detest me and keep their distance; they do not hesitate to spit in my face.11 Now that God has unstrung my bow and afflicted me, they throw off restraint in my presence.12 On my right the tribe "attacks; they lay snares for my feet, they build their siege ramps against me.13 They break up my road; they succeed in destroying me. 'No one can help him,' they say.14 They advance as through a gaping breach; amid the ruins they come rolling in.15 Terrors overwhelm me; my dignity is driven away as by the wind, my safety vanishes like a cloud.16 "And now my life ebbs away; days of suffering grip me.17 Night pierces my bones; my gnawing pains never rest.18 In his great power God becomes like clothing to me "; he binds me like the neck of my garment.19 He throws me into the mud, and I am reduced to dust and ashes.20 "I cry out to you, God, but you do not answer; I stand up, but you merely look at me.21 You turn on me ruthlessly; with the might of your hand you attack me.22 You snatch me up and drive me before the wind; you toss me about in the storm.23 I know you will bring me down to death, to the place appointed for all the living.24 "Surely no one lays a hand on a broken man when he cries for help in his distress.25 Have I not wept for those in trouble? Has not my soul grieved for the poor?26 Yet when I hoped for good, evil came; when I looked for light, then came darkness.27 The churning inside me never stops; days of suffering confront me.28 I go about blackened, but not by the sun; I stand up in the assembly and cry for help.29 I have become a brother of jackals, a companion of owls.30 My skin grows black and peels; my body burns with fever.31 My lyre is tuned to mourning, and my pipe to the sound of wailing.
1 Song bây giờ, kẻ trẻ tuổi hơn tôi nhạo báng tôi, Mà cha họ tôi đã khinh, chẳng khứng để Chung với chó của bầy chiên tôi.2 Sức mạnh của họ đã hư hại rồi; Vậy, sức lực tay họ dùng làm ích gì cho tôi?3 Chúng ốm tong vì bị đói kém thiếu thốn, đi gậm cạp đất khô hóc, Từ lâu đã bỏ hoang vắng vẻ.4 Chúng hái rau sam biển trong bụi cây, Rễ cây giêng giếng làm vật thực cho họ.5 Chúng bị đuổi đi khỏi giữa loài người; Người ta kêu la chúng như kêu la kẻ trộm.6 Chúng phải ở trong trũng gớm ghê, Trong hang đất và giữa các hòn đá.7 Chúng tru thét giữa bụi cây, Nằm lộn lạo nhau dưới các lùm gai.8 Chúng là con cái kẻ ngu xuẩn, cha họ chẳng tuổi tên, Họ bị đuổi ra khỏi xứ.9 Còn bây giờ, tôi trở nên lời ca hát của họ, Làm đề cho chuyện trò của họ.10 Họ gớm ghiếc tôi, xa lánh tôi, Không kiêng nhổ khạc nơi mặt tôi.11 Bởi vì Đức Chúa Trời đã làm dùn cây cung tôi, và sỉ nhục tôi. Chúng ném hàm khớp khỏi trước mặt tôi.12 Cái hố lu la nầy dấy lên nơi tay hữu tôi; Chúng xô đẩy chơn tôi, Sửa soạn cho tôi con đường hiểm độc của chúng.13 Chúng phá hủy đường lối tôi, Giúp vào việc tàn hại tôi; Song chẳng có ai đến tiếp cứu chúng.14 Chúng do nơi hư lũng lớn mà đến, Xông vào tôi giữa sự đồi tàn.15 Các sự kinh khủng hãm áp tôi, Đuổi theo sự sang trọng tôi khác nào gió mạnh, Và sự phước hạnh tôi đã qua như đám mây.16 Bây giờ, linh hồn tôi tan ra trong mình tôi; Các ngày gian nan đã hãm bắt tôi,17 Đêm soi xương cốt tôi làm nó rời ra khỏi tôi, Đau đớn vẫn cắn rỉa tôi, không ngưng nghỉ chút nào.18 Vì cớ năng lực lớn của Đức Chúa Trời, áo ngoài tôi hư nát; Năng lực ấy riết khí tôi lại như cổ áo tôi.19 Đức Chúa Trời có ném tôi xuống bùn, Tôi trở nên giống như bụi và tro.20 Tôi kêu la cùng Chúa, song Chúa chẳng đáp lời; Tôi đứng tại đó, và Chúa chỉ ngó xem tôi.21 Chúa trở nên dữ tợn đối với tôi, Lấy năng lực tay Chúa mà rượt đuổi tôi.22 Chúa cất tôi lên trên cánh gió, Khiến nó đem tôi đi, và tiêu diệt tôi giữa trận bão.23 Vì tôi biết rằng Chúa sẽ dẫn tôi đến chốn sự chết, Là nơi hò hẹn của các người sống.24 Song trong khi người nào bị tàn hại, họ há chẳng giơ tay ra sao? Hoặc đương cơn tai nạn, họ há không cất tiếng kêu la ư?25 Chớ thì tôi không khóc kẻ bị thời thế khó khăn sao? Lòng tôi há chẳng buồn thảm vì kẻ nghèo khổ sao?26 Tôi đợi chờ phước hạnh, tai họa bèn xảy đến; Tôi trông cậy ánh sáng, tăm tối lại tới cho.27 Lòng tôi trằn trọc không an nghỉ; Các ngày gian nan xông áp vào tôi.28 Tôi đi mình mảy bằm đen, nhưng chẳng phải bị nắng ăn; Tôi chổi dậy giữa hội chúng và kêu cầu tiếp cứu.29 Tôi bèn trở thành anh em của chó rừng, Và bầu bạn của con đà điểu.30 Da tôi thành đen và rơi ra khỏi mình, Xương cốt tôi bị nóng cháy đi.31 Vì cớ ấy, tiếng đờn cầm tôi trở nên tiếng ai bi, Và đờn sắt tôi chỉ ra tiếng thảm sầu.