1 Wine is a mocker and beer a brawler; whoever is led astray by them is not wise.2 A king's wrath strikes terror like the roar of a lion; those who anger him forfeit their lives.3 It is to one's honor to avoid strife, but every fool is quick to quarrel.4 Sluggards do not plow in season; so at harvest time they look but find nothing.5 The purposes of a person's heart are deep waters, but one who has insight draws them out.6 Many claim to have unfailing love, but a faithful person who can find?7 The righteous lead blameless lives; blessed are their children after them.8 When a king sits on his throne to judge, he winnows out all evil with his eyes.9 Who can say, "I have kept my heart pure; I am clean and without sin"?10 Differing weights and differing measures — the LORD detests them both.11 Even small children are known by their actions, so is their conduct really pure and upright?12 Ears that hear and eyes that see — the LORD has made them both.13 Do not love sleep or you will grow poor; stay awake and you will have food to spare.14 "It's no good, it's no good!" says the buyer — then goes off and boasts about the purchase.15 Gold there is, and rubies in abundance, but lips that speak knowledge are a rare jewel.16 Take the garment of one who puts up security for a stranger; hold it in pledge if it is done for an outsider.17 Food gained by fraud tastes sweet, but one ends up with a mouth full of gravel.18 Plans are established by seeking advice; so if you wage war, obtain guidance.19 A gossip betrays a confidence; so avoid anyone who talks too much.20 If someone curses their father or mother, their lamp will be snuffed out in pitch darkness.21 An inheritance claimed too soon will not be blessed at the end.22 Do not say, "I'll pay you back for this wrong!" Wait for the LORD, and he will avenge you.23 The LORD detests differing weights, and dishonest scales do not please him.24 A person's steps are directed by the LORD. How then can anyone understand their own way?25 It is a trap to dedicate something rashly and only later to consider one's vows.26 A wise king winnows out the wicked; he drives the threshing wheel over them.27 The human spirit is "the lamp of the LORD that sheds light on one's inmost being.28 Love and faithfulness keep a king safe; through love his throne is made secure.29 The glory of young men is their strength, gray hair the splendor of the old.30 Blows and wounds scrub away evil, and beatings purge the inmost being.
1 Rượu khiến người ta nhạo báng, đồ uống say làm cho hỗn láo; Phàm ai dùng nó quá độ, chẳng phải là khôn ngoan.2 Sự oai khiếp của vua giống như sư tử gầm hét; Ai chọc giận người ắt phạm đến mạng sống mình.3 Người nào giữ mình khỏi tranh cạnh, ấy là sự tôn vinh của người; Chỉ kẻ điên cuồng sa vào đó mà thôi.4 Vì có mùa đông kẻ biếng nhác chẳng cày ruộng; Qua mùa gặt nó sẽ xin ăn, nhưng chẳng được gì hết.5 Mưu kế trong lòng người ta như nước sâu; Người thông sáng sẽ múc lấy tại đó.6 Phần nhiều người khoe khoang sự nhơn từ mình; Nhưng ai sẽ tìm được một người trung thành?7 Người công bình ăn ở cách thanh liêm; Những con cháu người lấy làm có phước thay!8 Vua ngồi trên ngôi xét đoán, Lấy mặt mình đánh tan các điều ác.9 Ai có thể nói: Ta đã luyện sạch lòng mình, Ta đã trong sạch tội ta rồi?10 Hai thứ trái cân, và hai thứ lường, Cả hai đều gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va.11 Công việc con trẻ làm, hoặc trong sạch hoặc chánh đáng, Cũng đều tỏ bổn tánh nó ra.12 Tai để nghe, mắt để thấy, Đức Giê-hô-va đã làm ra cả hai.13 Chớ ưa ngủ, e cho người trở nên nghèo khổ chăng; Hãy mở mắt ra, thì sẽ được no nê bánh.14 Kẻ mua nói rằng: Không tốt, không tốt! Đoạn đi, và tự khoe khoang mình.15 Có vàng và nhiều châu ngọc; Song miệng có tri thức là bửu vật quí giá.16 Hãy cầm lấy áo hắn, vì hắn có bảo lãnh cho người khác; Hãy buộc họ một của cầm, bởi họ đáp thế cho người đờn bà lạ.17 Bánh nhờ dối gạt mà được lấy làm ngon ngọt cho người; Nhưng kế sau miệng người đầy sạn.18 Nhờ bàn luận, các mưu kế được định vững vàng; Hãy đánh giặc cách khôn khéo.19 Kẻ nào đi thèo lẻo bầy tỏ điều kín đáo; Vậy, chớ giao thông với kẻ hay hở môi quá.20 Ngọn đèn của kẻ rủa cha mẹ mình Sẽ tắt giữa vùng tăm tối mờ mịt.21 Sản nghiệp mình được vội vã lúc ban đầu, Và cuối cùng sẽ chẳng đặng phước.22 Chớ nói: Ta sẽ trả ác. Hãy chờ đợi Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ cứu rỗi con.23 Trái cân hai thứ lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Và cây cân giả nào phải vật tốt lành.24 Các bước của loài người do nơi Đức Giê-hô-va nhứt định; Vậy, loài người hiểu đường lối mình sao được?25 Nói cách hớp tớp rằng: Vậy nầy là vật thánh! Và sau khi đã khấn nguyện rồi mới suy xét đến, ấy quả một cái bẫy cho người ta.26 Vua khôn ngoan làm tan kẻ ác, Và khiến bánh xe lăn cán chúng nó.27 Linh tánh loài người vốn một ngọn đèn của Đức Giê-hô-va, Dò thấu các nơi ẩn bí của lòng.28 Sự nhân từ và chơn thật bảo hộ vua; Người lấy lòng nhân từ mà nâng đỡ ngôi nước mình.29 Sức lực của gã trai trẻ là vinh hiển của người; Còn tóc bạc là sự tôn trọng của ông già.30 Những thương tích và dấu vít làm cho sạch điều ác, Và roi vọt thấm vào nơi kín đáo của lòng.