1 Does not wisdom call out? Does not understanding raise her voice?2 At the highest point along the way, where the paths meet, she takes her stand;3 beside the gate leading into the city, at the entrance, she cries aloud:4 "To you, O people, I call out; I raise my voice to all mankind.5 You who are simple, gain prudence; you who are foolish, set your hearts on it. [^1]6 Listen, for I have trustworthy things to say; I open my lips to speak what is right.7 My mouth speaks what is true, for my lips detest wickedness.8 All the words of my mouth are just; none of them is crooked or perverse.9 To the discerning all of them are right; they are upright to those who have found knowledge.10 Choose my instruction instead of silver, knowledge rather than choice gold,11 for wisdom is more precious than rubies, and nothing you desire can compare with her.12 "I, wisdom, dwell together with prudence; I possess knowledge and discretion.13 To fear the LORD is to hate evil; I hate pride and arrogance, evil behavior and perverse speech.14 Counsel and sound judgment are mine; I have insight, I have power.15 By me kings reign and rulers issue decrees that are just;16 by me princes govern, and nobles —all who rule on earth. [^2]17 I love those who love me, and those who seek me find me.18 With me are riches and honor, enduring wealth and prosperity.19 My fruit is better than fine gold; what I yield surpasses choice silver.20 I walk in the way of righteousness, along the paths of justice,21 bestowing a rich inheritance on those who love me and making their treasuries full.22 "The LORD brought me forth as the first of his works, ""before his deeds of old;23 I was formed long ages ago, at the very beginning, when the world came to be.24 When there were no watery depths, I was given birth, when there were no springs overflowing with water;25 before the mountains were settled in place, before the hills, I was given birth,26 before he made the world or its fields or any of the dust of the earth.27 I was there when he set the heavens in place, when he marked out the horizon on the face of the deep,28 when he established the clouds above and fixed securely the fountains of the deep,29 when he gave the sea its boundary so the waters would not overstep his command, and when he marked out the foundations of the earth.30 Then I was constantly "at his side. I was filled with delight day after day, rejoicing always in his presence,31 rejoicing in his whole world and delighting in mankind.32 "Now then, my children, listen to me; blessed are those who keep my ways.33 Listen to my instruction and be wise; do not disregard it.34 Blessed are those who listen to me, watching daily at my doors, waiting at my doorway.35 For those who find me find life and receive favor from the LORD.36 But those who fail to find me harm themselves; all who hate me love death."
1 Sự khôn ngoan há chẳng kêu lên sao? Sự thông sáng há không vang tiếng mình ra ư?2 Sự khôn ngoan đứng trên chót các nơi cao, Ngoài đường, tại các ngã tư.3 Gần bên cửa thành, tại nơi vào thành, Ở chỗ đông trong cửa thành, sự khôn ngoan la lên rằng:4 Hỡi loài người, ta kêu gọi các ngươi, Và tiếng ta hướng về con cái loài người!5 Hỡi kẻ ngu muội, hãy hiểu sự khôn khéo; Hỡi kẻ dại dột, lòng ngươi khá nên thông sáng.6 Hãy nghe, vì ta sẽ nói điều tốt lành, Ta hở môi ra mà dạy điều ngay thẳng.7 Vì miệng ta sẽ nói chân thật; Còn môi ta ghét sự gian ác.8 Các lời miệng ta điều xưng hiệp sự công bình. Trong nó chẳng có điều chi cong vạy hoặc gian tà.9 Thảy đều rõ ràng cho người nào hiểu biết, Và ngay thẳng cho người nào tìm được sự tri thức.10 Khá nhận sự khuyên dạy ta, chớ lãnh tiền bạc, Thà lãnh sự tri thức hơn là vàng chọn lựa;11 Vì sự khôn ngoan có giá hơn châu ngọc, Và các vật mình ưa thích hơn hết chẳng sánh bằng nó đặng.12 Ta, là sự khôn ngoan, đồng ở với sự thông minh, Và tìm được sự hiểu biết, và sự dẽ dặt.13 Sự kính sợ Đức Giê-hô-va, ấy là ghét điều ác; Ta ghét sự kiêu ngạo, xấc xược, con đường ác, và miệng gian tà.14 Mưu luận và sự thông thạo đều thuộc về ta; Ta là sự thông sáng; năng lực vốn thuộc về ta.15 Nhờ ta, các vua cai trị, Và những quan trưởng định sự công bình.16 Nhờ ta, các quan trưởng, người tước vị, Và các quan xét thế gian đều quản hạt.17 Ta yêu mến những người yêu mến ta, Phàm ai tìm kiếm ta sẽ gặp ta.18 Sự giàu có, sự tôn trọng, Của cải bền lâu, và sự công bình, đều ở nơi ta.19 Bông trái ta tốt hơn vàng, đến đỗi hơn vàng ròng; Hoa lợi của ta quí hơn bạc cao.20 Ta đi trong con đường công bình, Giữa các lối ngay thẳng,21 Đặng làm cho kẻ yêu mến ta hưởng được của cải thật, Và làm cho đầy dẫy các kho tàng của họ.22 Trong buổi Đức Giê-hô-va khởi cuộc tạo hóa, Và thời thái cổ, trước khi chưa dựng nên muôn vật thì Ngài đã có ta.23 Ta đã được lập từ trước vô cùng Từ khi nguyên thỉ, trước khi dựng nên trái đất.24 Lúc chưa có vực sâu, chưa có nguồn chảy nước nhiều. Thì ta đã sanh ra rồi.25 Trước khi núi non chưa lập nên, Và các gò nổng chưa có;26 Trước khi Đức Giê-hô-va chưa có dựng nên đất, đồng ruộng, Và tro bụi đầu tiên của thế gian, thì ta đã sanh ra rồi.27 Khi Đức Chúa Trời lập các từng trời, Và đặt cái vòng trên mặt vực sâu, thì có ta ở đó.28 Khi Ngài làm cho kiên cố các từng mây trên cao, Khiến các nguồn vực sâu vững chắc,29 Định bờ cõi cho biển, Để nước không tràn phạm điều răn của Ngài, Và khi Ngài lập nên trái đất,30 Thì ta ở bên Ngài làm thợ cái, Hằng ngày ta là sự khoái lạc Ngài, Và thường thường vui vẻ trước mặt Ngài.31 Ta lấy làm vui vẻ về chỗ có người ở trên trái đất của Ngài, Và sự vui thích ta ở nơi con cái loài người.32 Vậy, bây giờ, các con ơi! hãy nghe ta; Ai giữ đạo ta lấy làm có phước thay.33 Khá nghe lời khuyên dạy, và ở khôn ngoan, Chớ nên từ chối nó.34 Người nào nghe lời ta, Hằng ngày tỉnh thức tại nơi cửa ta, Và chờ đợi ở bên các trụ cửa ta, lấy làm có phước thay.35 Vì hễ ai tìm được ta, thì gặp sự sống, Và sẽ được ơn của Đức Giê-hô-va;36 Nhưng ai phạm đến ta, làm hại cho linh hồn mình; Còn kẻ nào ghét ta, ắt ưa thích sự chết.