1 Então Jó falou novamente:
2 "Já ouvi tudo isso antes;
que péssimos consoladores são vocês!
3 Será que nunca vão parar de tagarelar?
Que perturbação os faz continuar falando?
4 Eu poderia dizer as mesmas coisas se estivessem em meu lugar,
poderia berrar críticas e balançar a cabeça contra vocês.
5 Mas eu faria diferente: eu lhes daria ânimo
e tentaria aliviar seu sofrimento.
6 Em vez disso, sofro se me defendo,
e sofro igualmente se me recuso a falar.
7 "Ó Deus, tu me esgotaste
e destruíste toda a minha família!
8 Reduziste-me a pele e osso, como para provar que pequei;
minha magreza depõe contra mim.
9 Deus me odeia e, em sua ira, me despedaçou;
range os dentes contra mim
e me transpassa com seu olhar.
10 As pessoas zombam e riem de mim
e, com desprezo, me dão tapas no rosto;
sim, uma multidão se junta contra mim.
11 Deus me entregou aos pecadores,
atirou-me nas mãos dos perversos.
12 "Eu vivia tranquilo, até que ele me despedaçou;
pelo pescoço me agarrou e me quebrou ao meio.
Fez de mim seu alvo,
13 e agora seus arqueiros me cercam.
Suas flechas me perfuram sem misericórdia,
e meu sangue molha o chão.
14 Repetidamente, ele se lança contra mim
e me ataca como um guerreiro.
15 Em minha tristeza, visto pano de saco;
meu orgulho se revolve no pó.
16 Meu rosto está vermelho de tanto chorar,
e sombras escuras me circundam os olhos.
17 No entanto, nada fiz de errado,
e minha oração é pura.
18 "Ó terra, não esconda meu sangue!
Não permita que meu clamor permaneça oculto.
19 Agora mesmo, minha testemunha está nos céus,
meu advogado está nas alturas.
20 Meus amigos me desprezam,
mas derramo minhas lágrimas diante de Deus.
21 Preciso de um mediador entre mim e Deus,
como alguém que intercede por seu amigo.
22 Pois em breve seguirei pelo caminho
do qual jamais voltarei."
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Gióp đáp rằng:2 Ta thường nghe nhiều lời giảng luận như vậy; Các ngươi hết thảy đều là kẻ an ủy bực bội.3 Các lời hư không nầy há chẳng hề hết sao? Điều thúc giục ngươi đáp lời là gì?4 Ta cũng dễ nói được như các ngươi nói; Nếu linh hồn các ngươi thế cho linh hồn ta, Tất ta cũng sẽ kể thêm lời trách các nguơi, Và lắc đầu về các ngươi.5 Nhưng ta sẽ lấy miệng ta giục lòng các ngươi mạnh mẽ, Lời an ủy của môi ta sẽ giảm bớt nơi đau đớn các ngươi.6 Dẫu ta nói, đau đớn ta không được bớt; Tuy ta nín lặng, nó lìa khỏi ta đâu?7 Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời khiến ta mệt mỏi. Chúa đã tàn hại hết nhà của tôi.8 Chúa đã làm tôi đầy nhăn nhíu, ấy làm chứng đối nghịch cùng tôi; Sự ốm yếu tôi dấy nghịch cùng tôi, cáo kiện tôi tại ngay mặt tôi.9 Trong cơn thạnh nộ người xé tôi và bắt bớ tôi; Người nghiến răng nghịch tôi, Kẻ cừu địch tôi trừng ngó tôi.10 Chúng há miệng nghịch tôi, Vả má tôi cách khinh thị; Chúng hiệp nhau hãm đánh tôi.11 Đức Chúa Trời đã phó tôi cho kẻ vô đạo, Trao tôi vào tay kẻ gian ác.12 Tôi xưa bình tịnh, Ngài bèn tàn hại tôi; Ngài có nắm cổ tôi, và bể nát tôi, Cũng đặt tôi làm tấm bia cho Ngài.13 Các mũi tên Ngài vây phủ tôi, Ngài bắn lưng hông tôi, không thương tiếc, Đổ mặt tôi xuống đất.14 Ngài làm cho tôi thương tích này trên thương tích kia, Xông vào tôi như một kẻ mạnh bạo.15 Tôi đã may cái bao trên da tôi, Tôi hạ mặt tôi xuống bụi đất.16 Mặt tôi sưng đỏ lên vì cớ khóc, Bóng sự chết ở nơi mí mắt tôi;17 Mặc dầu tại trong tay tôi không có sự hung dữ, Và lời cầu nguyện tôi vốn tinh sạch.18 Oi đất, chớ lấp huyết ta! Ước gì tiếng than kêu tôi không có chỗ ngưng lại!19 Chánh giờ này, Đấng chứng tôi ở trên trời, Và Đấng bảo lãnh cho tôi ở tại nơi cao.20 Các bạn hữu tôi nhạo báng tôi. Tôi còn hướng về Đức Chúa Trời mà khóc,21 Để Ngài phân xử giữa loài người và Đức Chúa Trời, Giữa con cái loài người và đồng loại nó!22 Vì ít số năm còn phải đến, Rồi tôi sẽ đi con đường mà tôi chẳng hề trở lại.