1 Então Jó falou novamente:
2 "Sim, eu sei que tudo isso é verdade de modo geral,
mas como alguém pode ser inocente aos olhos de Deus?
3 Se uma pessoa quisesse levar Deus ao tribunal,
acaso poderia lhe responder uma vez em mil?
4 Pois Deus é muito sábio e poderoso:
quem alguma vez o enfrentou e saiu vencedor?
5 "Ele move montanhas sem dar aviso,
e, em sua ira, as põe abaixo.
6 Sacode a terra de seu lugar
e faz tremer seus alicerces.
7 Se ele ordena, o sol não nasce
e as estrelas não brilham.
8 Ele, sozinho, estendeu os céus
e marcha sobre as ondas do mar.
9 Criou todas as estrelas: a Ursa e o Órion,
as Plêiades e as constelações do sul.
10 Ele faz grandes coisas, maravilhosas demais para entender,
e realiza milagres incontáveis.
11 "Quando se aproxima de mim, não posso vê-lo;
quando passa, não percebo sua presença.
12 Se ele toma à força, quem o fará devolver?
Quem ousa perguntar: ‘O que estás fazendo?’.
13 E Deus não refreia sua ira;
até os monstros marinhos são esmagados sob os seus pés.
14 "Quem sou eu, então, para tentar responder a Deus,
ou mesmo argumentar com ele?
15 Ainda que fosse inocente, seria incapaz de me defender;
poderia apenas implorar por misericórdia ao meu Juiz.
16 E, mesmo que eu o chamasse e ele me respondesse,
não acredito que me daria atenção.
17 Pois ele me ataca com uma tempestade
e, sem motivo, me fere repetidas vezes.
18 Não permite que eu recupere o fôlego,
mas enche minha vida de amargura.
19 Se é uma questão de força, ele é o forte;
se é uma questão de justiça, quem ousa levá-lo ao tribunal?
20 Embora eu seja inocente, minha própria boca me declararia culpado;
embora eu seja íntegro, ela provaria que sou perverso.
21 "Sou íntegro, mas isso não faz diferença para mim;
desprezo minha vida.
22 Íntegro ou perverso, é tudo a mesma coisa;
por isso digo: ‘Ele destrói tanto o íntegro como o perverso’.
23 Quando uma praga vem repentinamente,
ele ri da morte dos inocentes.
24 A terra está nas mãos dos perversos,
e ele cega os olhos dos juízes;
se não é Deus quem faz isso, então quem é?
25 "Minha vida corre mais depressa que um atleta,
foge sem jamais ver a alegria.
26 Desaparece como um barco veloz de papiro,
como a águia que se lança sobre a presa.
27 Se eu decidisse esquecer minhas queixas,
deixar de lado a tristeza e exibir um rosto alegre,
28 ainda assim temeria todos os meus sofrimentos,
pois sei, ó Deus, que não me considerarás inocente.
29 Não importa o que aconteça, serei considerado culpado;
então de que adianta continuar lutando?
30 Mesmo que eu me lave com sabão
e limpe as mãos com soda,
31 tu me lançarás num poço de lodo,
e até minhas roupas terão nojo de mim.
32 "Deus não é ser humano, como eu;
não posso discutir com ele nem levá-lo ao tribunal.
33 Se ao menos houvesse um mediador entre nós,
alguém que nos aproximasse um do outro!
34 Ele afastaria de mim o castigo de Deus,
e eu já não viveria aterrorizado.
35 Então falaria com ele sem medo,
mas, sozinho, não consigo fazê-lo."
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Gióp đáp lời lại mà rằng:2 Quả thật, tôi biết ấy là như vậy; Nhưng làm thế nào cho loài người được công bình trước mặt Đức Chúa Trời?3 Nếu muốn tranh biện với Ngài. Thì một lần trong ngàn lần, loài người không thế đáp lời.4 Đức Chúa Trời có lòng trí huệ và rất mạnh sức: Ai cứng cỏi với Ngài mà lại được may mắn?5 Ngài dời các núi đi, Đánh đổ nó trong cơn giận Ngài; nhưng núi chẳng biết đến.6 Ngài khiến đất rúng động khỏi nền nó, Và các trụ nó đều chuyển lay;7 Ngài biểu mặt trời nó bèn chẳng mọc, Ngài đóng ấn trên các ngôi sao;8 Một mình Ngài trải các từng trời ra, Và bước đi trên các ngọn sóng biển;9 Ngài dựng nên sao bắc đẩu, Sao cày, và Sao rua, Cùng những lầu các bí mật của phương nam.10 Ngài làm những việc lớn lao, không sao dò xét được, Những kỳ dấu chẳng xiết cho được.11 Kìa, Ngài đã đi qua gần tôi, mà tôi không thấy Ngài, Ngài sang ngang trước mặt tôi, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Ngài.12 Kìa, Ngài vớ lấy mồi, ai ngăn trở Ngài được? Ai sẽ nói với Ngài rằng: Chúa làm chi vậy?13 Đức Chúa Trời không hồi cơn giận Ngài; Những kẻ giúp đỡ Ra-háp đều cúi mình xuống dưới Ngài.14 Phương chi tôi đáp lại với Ngài, Và chọn lời tranh biện cùng Ngài!15 Dầu khi tôi công bình, tôi cũng không dám đối lại cùng Ngài; Nhưng tôi cầu xin ơn của Đấng phán xét tôi.16 Mặc dầu tôi kêu cầu, và Ngài đáp lời tôi, Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi.17 Vì Ngài chà nát tôi trong cơn gió bão, Và thêm nhiều vít tích cho tôi vô cớ.18 Ngài không để cho tôi hả hơi; Nhưng Ngài khiến tôi no đầy sự cay đắng,19 Nếu luận về sức lực, kìa, Ngài vốn quyền năng! Nếu nói về lý đoán, thì Ngài rằng: "Ai dám cáo kiện ta?"20 Dầu rằng tôi công bình, miệng mình sẽ lên án cho mình; Tuy tôi trọn vẹn, nó sẽ tỏ tôi ra gian tà.21 Dẫu tôi vô tội, tôi không kể đến mình tôi, Tôi khinh bỉ mạng sống tôi.22 Ac và thiện thảy đều như nhau; bởi cớ ấy, nên tôi có nói: Ngài tiêu diệt người trọn vẹn cũng như người kẻ gian ác.23 Nếu tai họa giết chết thình lình, Thì Ngài chê cười sự thử thách của người vô tội.24 Đất bị phó vào tay kẻ gian ác; Nó che mặt những quan xét của đất; Nếu chẳng phải nó, vậy thì ai?25 Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm; Nó trốn không thấy điều phước hạnh.26 Nó xớt qua mau như thuyền nan, Như chim ưng xông vào mồi.27 Nếu tôi nói: Tôi sẽ quên sự than phiền tôi, Bỏ bộ mặt buồn thảm tôi và lấy làm vui mừng,28 Thì tôi sợ hãi các điều đau đớn tôi, Biết rằng Ngài không cầm tôi là vô tội.29 Phải, tôi sẽ bị định tội; Nên cớ sao tôi làm cho mình mệt nhọc luống công?30 Nếu tôi tắm trong nước tuyết, Rửa tay tôi với nước tro,31 Thì Ngài lại nhận tôi trong hầm, Đến đỗi quần áo tôi sẽ gớm ghê tôi.32 Vì Đức Chúa Trời chẳng phải loài người như tôi, mà tôi dám đối với Ngài, Để chúng ta cùng đi chịu phán xét.33 Chẳng có người nào phân xử giữa chúng ta, Đặt tay mình trên hai chúng ta.34 Ước gì Chúa rút roi Ngài khỏi tôi, Khiến sự kinh khiếp của Ngài chớ làm rối loạn tôi nữa;35 Bấy giờ, tôi sẽ nói, chẳng sợ Ngài; Nhưng tôi chẳng được như vậy.