1 Eliú continuou a falar:
2 "Deixe-me prosseguir e lhe mostrarei a verdade,
pois ainda não terminei de defender a Deus!
3 Apresentarei argumentos profundos
em favor da justiça de meu Criador.
4 Digo somente a verdade,
pois sou homem de pleno conhecimento.
5 "Deus é poderoso, mas não despreza ninguém;
ele é grande em força e entendimento.
6 Não permite que os perversos vivam,
mas faz justiça aos aflitos.
7 Observa atentamente os justos,
coloca-os em tronos com reis e exalta-os para sempre.
8 Se estão acorrentados
e amarrados com cordas de aflição,
9 ele faz que vejam o motivo;
mostra-lhes que pecaram, sendo orgulhosos.
10 Chama-lhes a atenção
e ordena que se afastem do mal.
11 "Se obedecerem e servirem a Deus,
serão abençoados com prosperidade a vida inteira;
todos os seus dias serão agradáveis.
12 Se, porém, não o ouvirem,
serão atravessados pela espada
e perecerão por falta de entendimento.
13 Pois os ímpios são cheios de ressentimento;
mesmo quando Deus os castiga, não clamam por socorro.
14 Morrem em plena juventude,
depois de desperdiçar a vida em imoralidade.
15 Mas, por meio do sofrimento, ele livra os que sofrem
e, por meio da adversidade, obtém sua atenção.
16 "Jó, Deus também quer afastá-lo do sofrimento
e levá-lo a um lugar onde não há aflição;
quer pôr em sua mesa as comidas mais saborosas.
17 Você, porém, insiste em saber se os perversos serão julgados;
só consegue pensar no juízo e na justiça.
18 Tome cuidado, para que a riqueza não o seduza;
não deixe que o suborno o leve a pecar.
19 Acaso toda a sua riqueza ou todos os seus grandes esforços
poderiam guardá-lo da aflição?
20 Não deseje a proteção da noite,
pois é quando as pessoas serão destruídas.
21 Fique atento! Afaste-se do mal,
pois Deus enviou este sofrimento
para guardá-lo de uma vida de maldade."
22 "Deus é muito poderoso;
quem é mestre como ele?
23 Ninguém pode lhe ordenar o que fazer,
nem lhe dizer: ‘Agiste mal’.
24 Você deve, sim, dar glória a Deus por suas obras poderosas
e entoar cânticos de louvor.
25 Todos viram suas obras,
ainda que apenas de longe.
26 "Deus é tão grande que não podemos compreender;
não há como calcular os anos de sua existência.
27 Ele faz a água subir como vapor
e depois a destila em chuva.
28 As nuvens derramam a chuva,
e a humanidade toda se beneficia.
29 Quem pode entender a extensão das nuvens
e o trovão que ressoa do céu?
30 Deus espalha relâmpagos em volta de si
e cobre as profundezas do mar.
31 Com esses atos poderosos, governa os povos
e lhes dá comida com fartura.
32 Enche as mãos de relâmpagos
e atira cada um em seu alvo.
33 O trovão anuncia sua presença,
e a tempestade, sua ira indignada."
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Ê-li-hu nói tiếp rằng:2 Xin hãy nhịn tôi một chút, tôi sẽ chỉ cho ông; Vì tôi còn những lời binh vực Đức Chúa Trời.3 Tôi sẽ đem đến từ xa điều tôi hiểu biết, Và xưng tỏ sự công bình của Đấng Tạo hóa tôi.4 Quả hẳn các lời luận tôi chẳng phải giả dối; Đấng vốn trọn vẹn về tri thức đương ở cùng ông.5 Kìa, Đức Chúa Trời có quyền năng, không khinh bỉ ai; Trí huệ Ngài rất rộng lớn.6 Ngài chẳng bảo tồn mạng sống của kẻ gian ác, Nhưng xử đoán công bình cho kẻ khổ nạn.7 Ngài chẳng xây mặt khỏi người công bình; Song Ngài khiến họ đồng ngồi cùng các vua trên ngôi mãi mãi, Và họ được cao trọng.8 Nếu họ phải mang xiềng xích, Và bị dây gian truân vấn vướng,9 Thì Ngài chỉ tỏ cho họ công việc mình đã làm, Các tội lỗi và tánh hạnh kiêu ngạo của họ.10 Ngài cũng mở lỗ tai của chúng cho nghe lời sửa dạy, Khuyên họ trở lại bỏ điều gian ác.11 Nếu chúng vâng nghe và phục sự Ngài, Thì các ngày chúng sẽ được may mắn, Và những năm chúng được vui sướng.12 Nhưng nếu họ không khứng nghe theo, ắt sẽ bị gươm giết mất, Và chết không hiểu biết gì.13 Lòng giả hình tích chứa sự thạnh nộ; Khi Đức Chúa Trời bắt xiềng chúng, chúng chẳng kêu cứu.14 Chúng chết đương buổi thanh xuân; Đời chúng bị hư mất trong bọn gian dâm.15 Đức Chúa Trời dùng sự hoạn nạn mà cứu kẻ bị hoạn nạn, Và nhờ sự hà hiếp mà mở lỗ tai của người.16 Ngài cũng chắc đã muốn dụ ông khỏi hoạn nạn, Đặt ông nơi khoảng khoát, chẳng còn sự cực lòng; Còn các món ăn dọn nơi bàn ông, tất đều được đầy mỡ béo.17 Nhưng ông đầy dẫy sự nghị luận của kẻ ác; Sự xét đoán và sự hình phạt chắc sẽ hãm bắt ông.18 Chớ để cơn giận giục ông chống cự cùng sự sửa phạt; Đừng lầm lạc vì cớ giá bội thường lớn quá.19 Chớ thì sự giàu có ông và các thế lực của ông, Có thể cứu ông khỏi sự hoạn nạn sao?20 Chớ ước ao đêm tối, Là lúc dân tộc bị cất đi khỏi chỗ mình.21 Khá giữ lấy mình, chớ xây về tội ác; Vì ấy là điều ông ưa chọn hơn sự hoạn nạn.22 Kìa, Đức Chúa Trời dùng quyền năng mà làm việc cách cao cả, Có giáo sư nào giống như Ngài chăng?23 Ai có chỉ dạy cho Ngài biết con đường của Ngài? Và ai nói rằng: Chúa có làm quấy?24 Hãy nhớ ngợi khen các công việc Chúa, Mà loài người thường có ca tụng.25 Mọi nguời đều đã ngoạn xem công việc ấy, Và loài người từ xa nhìn thấy nó.26 Phải, Đức Chúa Trời là cực đại, chúng ta không biết được Ngài; Số năm của Ngài thọ không ai kể xiết được.27 Vì Ngài thâu hấp các giọt nước: Rồi từ sa mù giọt nước ấy bèn hóa ra mưa,28 Đám mây đổ mưa ấy ra, Nó từ giọt sa xuống rất nhiều trên loài người.29 ai có thể hiểu được cách mây giăng ra, Và tiếng lôi đình của nhà trại Ngài?30 Kìa, Chúa bủa ánh sáng ra chung quanh Ngài, Và che lấp đáy biển.31 Vì nhờ những điều ấy Ngài xét đoán các dân tộc; Ngài ban cho lương thực nhiều.32 Ngài giấu sấm sét trong tay Ngài, Và truyền nó phải đánh nơi nào.33 Tiếng sấm sét báo cáo việc Ngài, Và chính súc vật cũng đoán điềm dông mưa gần đến.