Pular para o conteúdo
Publicidade

Isaías 42

ACF

1 Nầy, đầy tớ ta đây, kẻ ta nâng đỡ; kẻ ta chọn lựa, kẻ linh hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta đã đặt Thần ta trên người, người sẽ tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại. 2 Người sẽ chẳng kêu la, chẳng lên tiếng, chẳng để ngoài đường phố nghe tiếng mình. 3 Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã giập, chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy. Người sẽ lấy lẽ thật tỏ ra sự công bình. 4 Người chẳng mòn mỏi, chẳng ngã lòng, cho đến chừng nào lập xong sự công bình trên đất; các lao sẽ trông đợi luật pháp người. 5 Giê-hô-va Đức Chúa Trời, Đấng đã dựng nên các từng trời giương ra, đã trải đất với mọi sự ra bởi , đã ban hơi sống cho dân trên , thần linh cho mọi loài đi trên , phán như vầy: 6 Ta, Đức Giê-hô-va, đã kêu gọi ngươi trong sự công bình; ta sẽ nắm tay ngươi giữ lấy ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm giao ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại, 7 để mở mắt kẻ , làm cho kẻ ra khỏi khám, kẻ ngồi trong tối tăm ra khỏi ngục. 8 Ta Đức Giê-hô-va; ấy danh ta. Ta chẳng nhường sự vinh hiển ta cho một đấng nào khác, cũng không nhường sự tôn trọng ta cho những tượng chạm! 9 Nầy, những sự đầu tiên đã ứng nghiệm rồi, nay ta lại rao cho các ngươi sự mới; ta làm cho các ngươi biết trước khi nổ ra. 10 Các ngươi kẻ đi biển cùng mọi vật trong biển, các lao cùng dân , hãy hát bài ca tụng mới cho Đức Giê-hô-va, hãy từ nơi đầu cùng đất ngợi khen Ngài! 11 Đồng vắng cùng các thành hãy cất tiếng lên; các làng Kê-đa cũng vậy; dân Sê-la hãy hát, hãy kêu lên từ trên chót núi! 12 Hãy dâng vinh hiển cho Đức Giê-hô-va, rao sự ngợi khen Chúa trong các lao! 13 Đức Giê-hô-va sẽ ra như người mạnh dạn; giục lòng sốt sắng như người lính chiến; kêu la quát tháo; ra sức cự lại kẻ thù nghịch mình. 14 Ta làm thinh đã lâu; ta đã nín lặng, ta đã cầm mình. Nhưng bây giờ, ta rên la, thở hổn hển, như đàn sanh đẻ. 15 Ta sắp phá hoang núi đồi, làm cho cỏ cây khô héo; biến sông thành lao, làm cho hồ ao cạn tắt. 16 Ta sẽ khiến kẻ đi trên con đường mình không thuộc, dắt họ bởi các nẻo chẳng quen; ta sẽ đổi bóng tối trước mặt họ ra ánh sáng, nơi cong queo ra ngay thẳng. Thật, ta sẽ làm các sự đó, không lìa bỏ chúng đâu. 17 Song những kẻ cậy các tượng chạm, xưng các tượng đúc rằng: Các ngài thần chúng tôi, thì sẽ đều giựt lùi mang xấu hổ! 18 Hỡi những kẻ điếc, hãy nghe; còn các ngươi kẻ , hãy mở mắt thấy! 19 Ai , chẳng phải đầy tớ ta sao? Ai điếc như sứ giả ta đã sai đi? Ai như kẻ đã hòa thuận cùng ta! Ai như đầy tớ của Đức Giê-hô-va? 20 Ngươi thấy nhiều sự, không giữ chi hết; ngươi vận lỗ tai ngỏ, không nghe chi hết. 21 Đức Giê-hô-va vui lòng sự công bình mình, làm cho luật pháp cả sáng tôn trọng. 22 Nhưng ấy một dân bị cướp bị giựt: hết thảy đều bị mắc lưới trong hang giam trong ngục; chúng làm của cướp chẳng ai giải cứu; làm mồi chẳng ai nói rằng: Hãy trả lại! 23 Trong vòng các ngươi ai kẻ lắng tai nghe điều nầy, ai để ý đến nghe sự xảy về sau? 24 Ai đã phó Gia-cốp cho sự cướp bóc, Y-sơ-ra-ên cho quân trộm cướp? chẳng phải Đức Giê-hô-va, Đấng chúng ta phạm tội nghịch cùng, đường lối Ngài chúng chẳng noi theo, luật pháp Ngài chúng chẳng vâng giữ? 25 Cho nên Chúa đã trút cơn thạnh nộ sự chiến tranh dữ dội trên ; lửa đốt tứ bề không biết; lửa thiêu cháy , cũng chẳng lấy làm lo.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

O Servo de Deus

1 Eis aqui o meu servo,

a quem sustenho,

o meu eleito,

em quem se compraz a minha alma;

pus o meu espírito sobre ele;

ele trará justiça

aos gentios.

2 Não clamará, não se exaltará,

nem fará ouvir a sua voz na praça.

3 A cana trilhada não quebrará,

nem apagará o pavio

que fumega;

com verdade trará justiça.

4 Não faltará,

nem será quebrantado,

até que ponha

na terra a justiça;

e as ilhas aguardarão

a sua lei.

5 Assim diz Deus, o Senhor,

que criou os céus,

e os estendeu, e espraiou a terra,

e a tudo quanto produz;

que a respiração ao povo

que nela está,

e o espírito aos que andam nela.

6 Eu, o Senhor,

te chamei em justiça,

e te tomarei pela mão,

e te guardarei,

e te darei por aliança

do povo,

e para luz dos gentios.

7 Para abrir os olhos dos cegos,

para tirar da prisão os presos,

e do cárcere os

que jazem em trevas.

8 Eu sou o Senhor;

este é o meu nome;

a minha glória, pois,

a outro não darei,

nem o meu louvor às imagens

de escultura.

9 Eis que as primeiras coisas se cumpriram,

e as novas eu vos anuncio,

e, antes

que venham à luz,

vo-las faço

ouvir.

Cântico de louvor pela salvação da nação

10 Cantai ao Senhor um cântico novo,

e o seu louvor desde a extremidade da terra;

vós os

que navegais

pelo mar,

e tudo quanto nele;

vós, ilhas,

e seus

habitantes.

11 Alcem a voz o deserto

e as suas cidades, com as aldeias

que Quedar habita;

exultem os que habitam nas rochas,

e clamem do cume dos montes.

12 Deem a glória ao Senhor,

e anunciem o seu louvor

nas ilhas.

13 O Senhor sairá

como poderoso,

como homem de guerra despertará o zelo;

clamará,

e fará grande ruído,

e prevalecerá

contra seus inimigos.

14 Por muito tempo me calei;

estive em silêncio,

e me contive;

mas agora darei gritos

como a que está de parto,

e a todos os assolarei

e juntamente devorarei.

15 Os montes e outeiros tornarei

em deserto,

e toda a sua erva farei secar,

e tornarei os rios em ilhas,

e as lagoas secarei.

16 E guiarei os cegos

pelo caminho que nunca conheceram,

lhes farei caminhar

pelas veredas que não conheceram;

tornarei as trevas

em luz perante eles,

e as coisas tortas farei direitas. Estas coisas lhes farei,

e nunca

os desampararei.

17 Tornarão atrás

e confundir-se-ão

de vergonha os que confiam

em imagens de escultura,

e dizem às imagens

de fundição:

Vós sois nossos deuses.

Lamentação pela cegueira de Israel

18 Surdos, ouvi, e vós,

cegos, olhai, para

que possais ver.

19 Quem é cego,

senão o meu servo,

ou surdo

como o meu mensageiro,

a quem envio?

E quem é cego

como o que é perfeito,

e cego como o servo

do Senhor?

20 Tu vês muitas coisas,

mas não as guardas;

ainda

que tenhas os ouvidos abertos,

nada ouves.

21 O Senhor se agradava dele por amor

da sua justiça;

engrandeceu-o pela lei,

e o fez glorioso.

22 Mas este é um povo roubado

e saqueado;

todos estão enlaçados em cavernas,

e escondidos em cárceres;

são postos por presa,

e ninguém que os livre;

por despojo, e ninguém diz:

Restitui.

23 Quem entre vós

que ouça isto,

que atenda e ouça o

que de ser depois?

24 Quem entregou a Jacó por despojo,

e a Israel aos roubadores? Porventura

não foi o Senhor,

aquele contra quem pecamos,

e nos caminhos do qual

não queriam andar,

não dando ouvidos à sua lei?

25 Por isso derramou

sobre eles a indignação

da sua ira, e a força

da guerra,

e lhes pôs labaredas em redor;

porém nisso não atentaram;

e os queimou, mas

não puseram nisso o coração.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também