Pular para o conteúdo
Publicidade

I SA-MU-ÊN 17

SYNOD

1 Dân Phi-li-tin nhóm hiệp các đạo binh mình đặng làm giặc, chúng hiệp tại Sô-cô, thuộc về xứ Giu-đa, đóng trại tại Ê-phê-Đa-mim, giữa Sô-cô A-xê-ca. 2 Sau-lơ người Y-sơ-ra-ên cũng nhóm hiệp, đóng trại tại trũng Ê-la, dàn trận cùng dân Phi-li-tin. 3 Dân Phi-li-tin đứng trên núi phía nầy, còn Y-sơ-ra-ên đứng trên núi phía kia; trũng phân cách họ. 4 Bấy giờ, một người lực từ trại quân Phi-li-tin ra, tên Gô-li-át, quê Gát; bề cao người sáu thước một gang. 5 Người đội mão đồng trên đầu, mặc áo giáp đồng vảy , nặng năm ngàn siếc-lơ, 6 những ủng đồng; sau lưng treo một cây lao đồng. 7 Cán của cây lao hắn như cây trục của thợ dệt cửi, mũi của cây lao nầy nặng sáu trăm siếc-lơ. Kẻ vác binh khí hắn đi trước hắn. 8 Vậy, hắn ra đứng kêu la cùng đội ngũ Y-sơ-ra-ên rằng: Cớ sao các ngươi ra bày trận? Ta chẳng phải người Phi-li-tin, còn các ngươi, tôi tớ của Sau-lơ sao? Hãy chọn một người trong các ngươi xuống đấu địch cùng ta. 9 Nếu khi đấu địch cùng ta, hắn trổi hơn giết ta, thì chúng ta sẽ làm tôi tớ các ngươi; nhưng nếu ta trổi hơn hắn ta giết hắn, thì các ngươi sẽ làm tôi chúng ta, hầu việc chúng ta. 10 Người Phi-li-tin lại còn nói rằng: Phải, ngày nay ta thách lời nầy cho đội ngũ Y-sơ-ra-ên: Hãy khiến một người ra, đặng chúng ta đấu địch cùng nhau. 11 Sau-lơ cả Y-sơ-ra-ên nghe những lời của người Phi-li-tin, thì lấy làm hoảng hồn, sợ hãi lắm. 12 Vả, Đa-vít, con trai của Y-sai, người Ê-phơ-rát kia, quê Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa, người tám con trai; trong đời Sau-lơ, Y-sai đã cao tuổi rồi. 13 Ba con trai cả của Y-sai đã theo Sau-lơ nơi chiến trận: tên ba con trai ấy : con cả Ê-li-áp, con thứ nhì A-bi-na-đáp, con thứ ba Sa-ma. 14 Đa-vít con út. Khi ba anh người đã theo Sau-lơ, 15 thì Đa-vít lìa nơi Sau-lơ, trở về Bết-lê-hem đặng chăn chiên của cha mình. 16 Người Phi-li-tin đi ra buổi mai buổi chiều, tỏ mình ra như vậy trong bốn mươi ngày. 17 Vả, Y-sai nói cùng Đa-vít, con trai mình, rằng: Con hãy lấy một ê-pha hột rang mười bánh nầy, chạy mau đến trại quân đặng đem đưa cho các anh con. 18 Con cũng hãy đem mười bánh sữa nầy cho quan tướng cai ngàn quân, thử xem các anh con mạnh chăng, con phải đem về cho cha một dấu chi làm chứng về phần chúng . 19 Các anh con cùng Sau-lơ hết thảy người Y-sơ-ra-ên tại trong trũng Ê-la, để đánh giặc cùng dân Phi-li-tin. 20 Ngày mai sáng sớm, Đa-vít để chiên cho một người chăn, lấy đồ vật đi, như Y-sai đã dặn người. Khi người đã đến đồn, thì đạo binh đi ra đặng dàn trận reo tiếng chiến tranh. 21 Y-sơ-ra-ên dân Phi-li-tin dàn trận, hai đạo quân đối nhau. 22 Đa-vít cất gánh nặng mình giao cho người giữ đồ vật, đoạn chạy đến chỗ dàn trận, tới hỏi thăm ba anh mình mạnh giỏi chăng. 23 Người đang nói chuyện cùng chúng, kìa người lực Gô-li-át, tức người Phi-li-tin Gát, từ hàng ngũ Phi-li-tin xơm tới, Đa-vít nghe hắn nói như những lời ngày trước. 24 Hết thảy người Y-sơ-ra-ên thấy người nầy, đều chạy trốn run sợ lắm. Mọi người Y-sơ-ra-ên nói: 25 Các ngươi thấy người đó xơm tới chăng? Hắn đến đặng sỉ nhục Y-sơ-ra-ên. Nếu ai giết được hắn, thì vua sẽ ban thưởng nhiều của cải, gả con gái mình cho người đó, miễn xâu thuế cho nhà cha người ấy trong Y-sơ-ra-ên. 26 Đa-vít hỏi những người gần mình rằng: Người ta sẽ đãi thể nào cho kẻ giết được người Phi-li-tin nầy, cất sự sỉ nhục khỏi Y-sơ-ra-ên? người Phi-li-tin nầy, kẻ chẳng chịu phép cắt nầy, ai, lại dám sỉ nhục đạo binh của Đức Chúa Trời hằng sống? 27 Người ta lấy lời thường nói ấy đáp cùng người rằng: Ai giết được hắn thì phần thưởng sẽ như vậy. 28 Nhưng Ê-li-háp, anh cả người, nghe Đa-vít nói như vậy, nổi giận người nói rằng: Cớ sao mày đến đây? Mày bỏ ít con chiên của chúng ta trong đồng vắng cho ai? Tao biết tánh kiêu ngạo sự độc ác của lòng mày. Aáy đặng xem tranh chiến nên mày mới đến. 29 Đa-vít đáp rằng: Vậy, tôi làm chi đâu? Aáy chỉ một câu hỏi thôi? 30 Người dan xa anh mình, lặp hỏi những người khác cũng một câu ấy, thì người ta đáp như lần thứ nhất. 31 người nghe các lời Đa-vít nói, bèn thuật lại cho Sau-lơ hay; Sau-lơ đòi người đến. 32 Đa-vít thưa với Sau-lơ rằng: Xin chớ ai ngã lòng cớ người Phi-li-tin kia! Kẻ tôi tớ vua sẽ đi đấu địch cùng hắn. 33 Sau-lơ đáp cùng Đa-vít rằng: Ngươi chẳng thế đi đấu địch cùng người Phi-li-tin kia, ngươi chỉ một đứa con trẻ, còn hắn một tay chiến từ thuở còn thơ. 34 Đa-vít tâu cùng Sau-lơ rằng: Khi tôi tớ vua chăn chiên của cha mình, hễ tử hay con gấu đến tha một con chiên của bầy. 35 thì tôi đuổi theo, đánh , rứt con chiên khỏi miệng ; hễ cất lên cự tôi, tôi nắm râu , đánh giết đi. 36 Tôi tớ vua đã đánh chết con tử con gấu, vậy thì người Phi-li-tin không chịu phép cắt kia cũng sẽ đồng số phận với chúng ; hắn đã sỉ nhục các đạo binh của Đức Chúa Trời hằng sống. 37 Đa-vít lại nói: Đức Giê-hô-va đã giải cứu tôi khỏi vấu tử khỏi cẳng gấu, ắt sẽ giải cứu tôi khỏi tay người Phi-li-tin kia. Sau-lơ đáp rằng: Hãy đi, nguyện Đức Giê-hô-va cùng ngươi! 38 Sau-lơ lấy áo chiến mình mặc cho Đa-vít, đội cái mão đồng lên đầu người, mặc áo giáp cho người. 39 Đa-vít đeo gươm của Sau-lơ trên áo chiến tập đi thử, không thói quen. Nhưng người nói cùng Sau-lơ rằng: Tôi không thế mang khí giới nầy đi được; tôi không thói quen. Đa-vít bèn cổi áo ấy ra, 40 cầm một cây gậy, lựa dưới khe năm cục đá bóng láng, để trong cái túi chăn chiên mình vẫn , cái trành ném đá nơi tay, rồi xơm tới người Phi-li-tin. 41 Người Phi-li-tin cũng xơm tới, đến gần Đa-vít, kẻ vác binh khí đi trước. 42 Người Phi-li-tin xem Đa-vít, thấy người còn trẻ, nước da hồng hồng, mặt đẹp đẽ, thì khinh người. 43 Người Phi-li-tin nói cùng Đa-vít rằng: Ta một con chó nên người cầm gậy đến cùng ta? Người Phi-li-tin bắt danh các thần mình rủa sả Đa-vít, 44 tiếp rằng: Hãy lại đây, ta sẽ ban thịt ngươi cho chim trời thú đồng. 45 Đa-vít đáp cùng người Phi-li-tin rằng: Ngươi cầm gươm, giáo, lao đến cùng ta; còn ta, ta nhân danh Đức Giê-hô-va vạn binh đến, tức Đức Chúa Trời của đạo binh Y-sơ-ra-ên, ngươi đã sỉ nhục. 46 Ngày nay Đức Giê-hô-va sẽ phó ngươi vào tay ta, ta sẽ giết ngươi, cắt đầu ngươi, ngày nay ban thây của đạo binh Phi-li-tin cho chim trời thú vật của đất. 47 Khắp thế gian sẽ biết rằng Y-sơ-ra-ên một Đức Chúa Trời; quân lính nầy sẽ thấy rằng Đức Giê-hô-va không giải cứu bằng gươm, hoặc bằng giáo; Đức Giê-hô-va Chúa của chiến trận, Ngài sẽ phó các ngươi vào tay chúng ta. 48 Xảy khi người Phi-li-tin đứng dậy, xơm tới đón Đa-vít, Đa-vít vội vàng chạy về hướng hàng trận quân nghịch đặng đón người Phi-li-tin. 49 Đa-vít thò tay vào túi mình, lấy một cục đá, ném bằng trành, trúng nơi trán người Phi-li-tin. Cục đá lọt thấu trong trán, Gô-li-át úp mặt xuống đất. 50 Như vậy Đa-vít thắng được người Phi-li-tin bằng cái trành ném đá cục đá, đánh chết hắn không gươm nơi tay. 51 Đoạn, Đa-vít chạy lại, xông vào mình người Phi-li-tin, lấy gươm của hắn rút ra khỏi vỏ, giết hắn, cắt đầu đi. Dân Phi-li-tin thấy kẻ lực mình đã chết, thì chạy trốn. 52 Bấy giờ, người Y-sơ-ra-ên Giu-đa dấy lên, hét, đuổi theo dân Phi-li-tin cho đến cửa thành Gát Eùc-rôn; người Phi-li-tin bị thương ngã chết đầy đường Sa-ra-gim cho đến Gát Eùc-rôn. 53 Dân Y-sơ-ra-ên, sau khi đã rượt đuổi dân Phi-li-tin rồi, thì trở về cướp phá trại quân chúng . 54 Đa-vít lấy thủ cấp của người Phi-li-tin đem đến Giê-ru-sa-lem; nhưng để binh khí Gô-li-át lại trong trại mình. 55 Sau-lơ thấy Đa-vít ra đón đánh người Phi-li-tin, thì hỏi quan tổng binh Aùp-ne, rằng: Hỡi Aùp-ne, người trai trẻ đó con trai của ai? Aùp-ne thưa rằng: Oâi vua! tôi xin chỉ linh hồn vua thề, tôi chẳng biết. 56 Vua nói cùng người rằng: Hãy hỏi thăm trai trẻ ấy con của ai. 57 Khi Đa-vít đã giết người Phi-li-tin trở về, thì Aùp-ne rước người, dẫn đến trước mặt Sau-lơ. Đa-vít đang xách thủ cấp của người Phi-li-tin nơi tay. 58 Sau-lơ nói cùng người rằng: Hỡi trai trẻ, ngươi con ai? Đa-vít thưa rằng: Tôi con Y-sai, tôi tớ của vua, tại Bết-lê-hem.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Глава 17. [1]Нав 15:35. Филистимляне собрали войска свои для войны и собрались в Сокхофе, что в Иудее, и расположились станом между Сокхофом и Азеком в Ефес-Даммиме. 2 А Саул и Израильтяне собрались и расположились станом в долине дуба и приготовились к войне против Филистимлян. 3 И стали Филистимляне на горе с одной стороны, и Израильтяне на горе с другой стороны, а между ними была долина. 4 [4]Нав 11:22. И выступил из стана Филистимского единоборец, по имени Голиаф, из Гефа; ростом он шести локтей и пяди. 5 [5]2 Цар 21:16,19. Медный шлем на голове его; и одет он был в чешуйчатую броню, и вес брони его пять тысяч сиклей меди; 6 медные наколенники на ногах его, и медный щит за плечами его; 7 и древко копья его, как навой у ткачей; а самое копье его в шестьсот сиклей железа, и пред ним шел оруженосец. 8 И стал он и кричал к полкам Израильским, говоря им: зачем вышли вы воевать? Не Филистимлянин ли я, а вы рабы Сауловы? Выберите у себя человека, и пусть сойдет ко мне; 9 если он может сразиться со мною и убьет меня, то мы будем вашими рабами; если же я одолею его и убью его, то вы будете нашими рабами и будете служить нам. 10 [10]4 Цар 19:4. И сказал Филистимлянин: сегодня я посрамлю полки Израильские; дайте мне человека, и мы сразимся вдвоем. 11 И услышали Саул и все Израильтяне эти слова Филистимлянина, и очень испугались и ужаснулись.

12 [12]1 Цар 16:1.Мф 1:6. Давид же был сын Ефрафянина из Вифлеема Иудина, по имени Иессея, у которого было восемь сыновей. Этот человек во дни Саула достиг старости и был старший между мужами. 13 [13]1 Цар 16:6. Три старших сына Иессеевы пошли с Саулом на войну; имена трех сыновей его, пошедших на войну: старший Елиав, второй за ним Аминадав, и третий Самма; 14 [14]1 Цар 16:11. Давид же был меньший. Трое старших пошли с Саулом, 15 [15]1 Цар 16:21. а Давид возвратился от Саула, чтобы пасти овец отца своего в Вифлееме. 16 И выступал Филистимлянин тот утром и вечером и выставлял себя сорок дней. 17 И сказал Иессей Давиду, сыну своему: возьми для братьев своих ефу сушеных зерен и десять этих хлебов и отнеси поскорее в стан к твоим братьям; 18 а эти десять сыров отнеси тысяченачальнику и наведайся о здоровье братьев и узнай о нуждах их. 19 Саул и они и все Израильтяне находились в долине дуба и готовились к сражению с Филистимлянами. 20 И встал Давид рано утром, и поручил овец сторожу, и, взяв ношу, пошел, как приказал ему Иессей, и пришел к обозу, когда войско выведено было в строй и с криком готовилось к сражению. 21 И расположили Израильтяне и Филистимляне строй против строя. 22 Давид оставил свою ношу обозному сторожу и побежал в ряды и, придя, спросил братьев своих о здоровье. 23 [23]2 Цар 1:20. И вот, когда он разговаривал с ними, единоборец, по имени Голиаф, Филистимлянин из Гефа, выступает из рядов Филистимских и говорит те слова, и Давид услышал их. 24 И все Израильтяне, увидев этого человека, убегали от него и весьма боялись. 25 И говорили Израильтяне: видите этого выступающего человека? Он выступает, чтобы поносить Израиля. Если бы кто убил его, одарил бы того царь великим богатством, и дочь свою выдал бы за него, и дом отца его сделал бы свободным в Израиле. 26 [26]Нав 3:10.4 Цар 19:4.Иер 10:10. И сказал Давид людям, стоящим с ним: что сделают тому, кто убьет этого Филистимлянина и снимет поношение с Израиля? ибо кто этот необрезанный Филистимлянин, что так поносит воинство Бога живаго? 27 И сказал ему народ те же слова, говоря: вот что сделано будет тому человеку, который убьет его. 28 [28]1 Цар 16:7. И услышал Елиав, старший брат Давида, что говорил он с людьми, и рассердился Елиав на Давида и сказал: зачем ты сюда пришел и на кого оставил немногих овец тех в пустыне? Я знаю высокомерие твое и дурное сердце твое, ты пришел посмотреть на сражение. 29 И сказал Давид: что же я сделал? не слова ли это? 30 И отворотился от него к другому и говорил те же слова, и отвечал ему народ по-прежнему. 31 И услышали слова, которые говорил Давид, и пересказали Саулу, и тот призвал его. 32 И сказал Давид Саулу: пусть никто не падает духом из-за него; раб твой пойдет и сразится с этим Филистимлянином. 33 И сказал Саул Давиду: не можешь ты идти против этого Филистимлянина, чтобы сразиться с ним, ибо ты еще юноша, а он воин от юности своей. 34 [34]Сир 47:3. И сказал Давид Саулу: раб твой пас овец у отца своего, и когда, бывало, приходил лев или медведь и уносил овцу из стада, 35 то я гнался за ним и нападал на него и отнимал из пасти его; а если он бросался на меня, то я брал его за космы и поражал его и умерщвлял его; 36 и льва и медведя убивал раб твой, и с этим Филистимлянином необрезанным будет то же, что с ними, потому что так поносит воинство Бога живаго. [Не пойти ли мне и поразить его, чтобы снять поношение с Израиля? Ибо кто этот необрезанный?] 37 [37]Евр 11:32–33. И сказал Давид: Господь, Который избавлял меня от льва и медведя, избавит меня и от руки этого Филистимлянина. И сказал Саул Давиду: иди, и да будет Господь с тобою. 38 И одел Саул Давида в свои одежды, и возложил на голову его медный шлем, и надел на него броню. 39 И опоясался Давид мечом его сверх одежды и начал ходить, ибо не привык к такому вооружению; потом сказал Давид Саулу: я не могу ходить в этом, я не привык. И снял Давид все это с себя. 40 И взял посох свой в руку свою, и выбрал себе пять гладких камней из ручья, и положил их в пастушескую сумку, которая была с ним; и с сумкою и с пращею в руке своей выступил против Филистимлянина. 41 Выступил и Филистимлянин, идя и приближаясь к Давиду, и оруженосец шел впереди его. 42 [42]1 Кор 1:27.1 Цар 16:12. И взглянул Филистимлянин и, увидев Давида, с презрением посмотрел на него, ибо он был молод, белокур и красив лицем. 43 И сказал Филистимлянин Давиду: что ты идешь на меня с палкою [и с камнями]? разве я собака? [И сказал Давид: нет, но хуже собаки.] И проклял Филистимлянин Давида своими богами. 44 [44]Иез 29:5;39:4. И сказал Филистимлянин Давиду: подойди ко мне, и я отдам тело твое птицам небесным и зверям полевым. 45 [45]Пс 19:8;117:11.Притч 18:11. А Давид отвечал Филистимлянину: ты идешь против меня с мечом и копьем и щитом, а я иду против тебя во имя Господа Саваофа, Бога воинств Израильских, которые ты поносил; 46 [46]Ис 45:5. ныне предаст тебя Господь в руку мою, и я убью тебя, и сниму с тебя голову твою, и отдам [труп твой и] трупы войска Филистимского птицам небесным и зверям земным, и узнает вся земля, что есть Бог в Израиле; 47 [47]Пс 43:7–8;10:6–7. и узнает весь этот сонм, что не мечом и копьем спасает Господь, ибо это война Господа, и Он предаст вас в руки наши. 48 Когда Филистимлянин поднялся и стал подходить и приближаться навстречу Давиду, Давид поспешно побежал к строю навстречу Филистимлянину. 49 [49]Сир 47:5. И опустил Давид руку свою в сумку и взял оттуда камень, и бросил из пращи и поразил Филистимлянина в лоб, так что камень вонзился в лоб его, и он упал лицем на землю. 50 [50]1 Мак 4:30. Так одолел Давид Филистимлянина пращею и камнем, и поразил Филистимлянина и убил его; меча же не было в руках Давида. 51 Тогда Давид подбежал и, наступив на Филистимлянина, взял меч его и вынул его из ножен, ударил его и отсек им голову его. Филистимляне, увидев, что силач их умер, побежали. 52 И поднялись мужи Израильские и Иудейские, и воскликнули и гнали Филистимлян до входа в долину и до ворот Аккарона. И падали поражаемые Филистимляне по дороге Шааримской до Гефа и до Аккарона. 53 И возвратились сыны Израилевы из погони за Филистимлянами и разграбили стан их. 54 И взял Давид голову Филистимлянина и отнес ее в Иерусалим, а оружие его положил в шатре своем. 55 [55]1 Цар 14:50;26:5. Когда Саул увидел Давида, выходившего против Филистимлянина, то сказал Авениру, начальнику войска: Авенир, чей сын этот юноша? Авенир сказал: да живет душа твоя, царь; я не знаю. 56 И сказал царь: так спроси, чей сын этот юноша? 57 Когда же Давид возвращался после поражения Филистимлянина, то Авенир взял его и привел к Саулу, и голова Филистимлянина была в руке его. 58 [58]1 Цар 16:1,21. И спросил его Саул: чей ты сын, юноша? И отвечал Давид: сын раба твоего Иессея из Вифлеема.

Veja também