Pular para o conteúdo
Publicidade

I SA-MU-ÊN 27

SYNOD

1 Đa-vít nói thầm nghĩ rằng: Chắc một ngày kia, ta sẽ chết bởi tay Sau-lơ. Ta chẳng làm chi hay hơn bằng trốn trong xứ Phi-li-tin, thì Sau-lơ sẽ chẳng còn kiếm ta trong cả địa phận Y-sơ-ra-ên nữa. Như vậy, ta sẽ thoát khỏi tay người. 2 Vậy, Đa-vít chổi dậy, cùng sáu trăm người theo mình, sang qua đến A-kích, con trai Ma-óc, vua Gát. 3 Đa-vít những kẻ theo người cùng A-kích tại Gát, mỗi người gia quyến mình. Đa-vít hai vợ theo, tức A-hi-nô-am Gít-rê-ên A-bi-ga-in, trước làm vợ của Na-banh Cạt-mên. 4 Sau-lơ hay rằng Đa-vít trốn đến Gát, thì thôi đuổi theo người. 5 Đa-vít nói cùng A-kích rằng: Nếu tôi được ơn trước mặt vua, xin hãy nhường cho tôi một nơi nào thuộc về các thành ngoài đồng bằng, để tôi đó. tôi tớ vua trong đế đô với vua chi? 6 Vậy, trong ngày đó A-kích ban Xiếc-lác cho người; bởi cớ ấy, Xiếc-lác thuộc về vua Giu-đa cho đến ngày nay. 7 Thì giờ Đa-vít ngụ trong xứ dân Phi-li-tin một năm bốn tháng. 8 Đa-vít những kẻ theo người đi loán đến đất dân Ghê-su-rít, dân Ghiệt-xít, dân A-ma-léc, những dân tộc từ lâu đời miền lân cận Su-rơ cho đến xứ Ê-díp-tô. 9 Đa-vít phá hủy xứ nầy, chẳng để một người nam hay nữ còn sống; cướp lấy chiên, , lừa, lạc đà, áo xống; đoạn, trở về cùng A-kích. 10 A-kích hỏi: Ngày nay, ngươi đi xâm đoạt nơi nào? Đa-vít đáp: Trong miền nam đất Giu-đa, miền nam đất dân Ghê-ra-mê-lít, miền nam đất dân Kê-nít. 11 Đa-vít chẳng chừa một người nam hay nữ còn sống đặng dẫn về Gát; nói rằng, e chúng sẽ cáo chúng ta rằng: Đó điều Đa-vít đã làm. Trọn lúc Đa-vít ngụ trong xứ dân Phi-li-tin, thường hay làm như vậy. 12 Cho nên A-kích tin Đa-vít, rằng: Hắn làm cho hắn bị gớm ghiếc nơi Y-sơ-ra-ên, dân sự hắn, nên chắc hắn sẽ làm tôi tớ ta đời đời.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 И сказал Давид в сердце своем: когда-нибудь попаду я в руки Саула, и нет для меня ничего лучшего, как убежать в землю Филистимскую; и отстанет от меня Саул и не будет искать меня более по всем пределам Израильским, и я спасусь от руки его. 2 Глава 27. [2]1 Цар 21:10. И встал Давид, и отправился сам и шестьсот мужей, бывших с ним, к Анхусу, сыну Маоха, царю Гефскому. 3 [3]1 Цар 25:39–40;30:5. И жил Давид у Анхуса в Гефе, сам и люди его, каждый с семейством своим, Давид и обе жены его Ахиноама Изреелитянка и Авигея, бывшая жена Навала, Кармилитянка. 4 И донесли Саулу, что Давид убежал в Геф, и не стал он более искать его. 5 И сказал Давид Анхусу: если я приобрел благоволение в глазах твоих, то пусть дано будет мне место в одном из малых городов, и я буду жить там; для чего рабу твоему жить в царском городе вместе с тобою? 6 [6]Нав 15:31.1 Цар 29:4. Тогда дал ему Анхус Секелаг, посему Секелаг и остался за царями Иудейскими доныне. 7 [7]1 Цар 29:3. Всего времени, какое прожил Давид в стране Филистимской, было год и четыре месяца. 8 [8]Нав 12:5;13:17. И выходил Давид с людьми своими и нападал на Гессурян и Гирзеян и Амаликитян, которые издавна населяли эту страну до Сура и даже до земли Египетской. 9 [9]Втор 25:19. И опустошал Давид ту страну, и не оставлял в живых ни мужчины, ни женщины, и забирал овец, и волов, и ослов, и верблюдов, и одежду; и возвращался, и приходил к Анхусу. 10 И сказал Анхус Давиду: на кого нападали ныне? Давид сказал: на полуденную страну Иудеи и на полуденную страну Иерахмеела и на полуденную страну Кенеи. 11 И не оставлял Давид в живых ни мужчины, ни женщины, и не приводил в Геф, говоря: они могут донести на нас и сказать: «так поступил Давид, и таков образ действий его во все время пребывания в стране Филистимской». 12 И доверился Анхус Давиду, говоря: он опротивел народу своему Израилю и будет слугою моим вовек.

Veja também