Pular para o conteúdo
Publicidade

GIÔ-SUÊ 22

SYNOD

1 Bấy giờ, Giô-suê gọi người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se, 2 nói rằng: Các ngươi đã giữ theo mọi điều Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, truyền cho các ngươi, vâng theo tiếng ta trong mọi điều ta dặn biểu. 3 Trong khoảng lâu ngày nay, các ngươi không bỏ anh em mình cho đến ngày nay, vâng giữ mọi điều phải vâng giữ, tức mạng lịnh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. 4 Nên bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban sự an nghỉ cho anh em các ngươi, y như lời Ngài đã phán. Vậy, hãy đi trở về trại các ngươi trong xứ thuộc về các ngươi Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã ban cho các ngươi bên kia sông Giô-đanh. 5 Song phải cẩn thận làm theo điều răn luật pháp Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã truyền cho các ngươi, tức thương yêu Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, đi theo đường lối Ngài, giữ các điều răn Ngài, tríu mến Ngài, hết lòng hết ý phục sự Ngài. 6 Giô-suê bèn chúc phước cho họ, rồi cho họ về; họ đều trở về trại mình. 7 Vả, Môi-se đã ban cho phân nửa chi phái Ma-na-se một sản nghiệp tại Ba-san; còn Giô-suê ban cho phân nửa kia một sản nghiệp chung với anh em mình bên này sông Giô-đanh, về phía tây. Khi Giô-suê cho chúng trở về trại mình, thì chúc phước cho, 8 nói rằng: Các ngươi trở về trại mình đem của cải rất nhiều, lắm bầy súc vật, cùng vàng, bạc, đồng, sắt, áo xống phủ phê; hãy chia cho anh em mình của cướp được nơi thù nghịch các ngươi. 9 Vậy, người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se lìa dân Y-sơ-ra-ên tại Si-lô xứ Ca-na-an, đặng trở về Ga-la-át, sản nghiệp mình, mình đã nhận lấy theo mạng lịnh của Đức Giê-hô-va cậy Môi-se truyền cho. 10 Khi đến trong địa hạt Giô-đanh thuộc về xứ Ca-na-an, thì người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se lập một bàn thờ tại đó gần sông Giô-đanh; bàn thờ ấy xem thấy rất cao lớn. 11 Dân Y-sơ-ra-ên nghe được người ta nói rằng: Kìa người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se đã lập một bàn thờ trong địa hạt Giô-đanh đối ngang xứ Ca-na-an, bên cạnh dân Y-sơ-ra-ên. 12 Khi dân Y-sơ-ra-ên hay được điều đó, cả hội chúng Y-sơ-ra-ên bèn hiệp lại tại Si-lô, đặng kéo lên hãm đánh họ. 13 Dân Y-sơ-ra-ên sai Phi-nê-a, con trai thầy tế lễ Ê-lê-a-sa, đến cùng người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se tại xứ Ga-la-át; 14 cũng mười trưởng tộc theo người, một trưởng tộc cho mỗi chi phái Y-sơ-ra-ên; mỗi người trong họ trưởng tộc của hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên. 15 Chúng đến gần người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se trong xứ Ga-la-át, nói rằng: 16 Cả hội chúng của Đức Giê-hô-va hỏi như vầy: Sự bất trung này các ngươi đã phạm cùng Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên chi? sao ngày nay các ngươi bỏ Đức Giê-hô-va, lập một bàn thờ đặng phản nghịch cùng Đức Giê-hô-va? 17 Tội ác của Phê-ô gây vạ cho cả hội chúng của Đức Giê-hô-va, đến bây giờ chúng ta chưa rửa sạch được, một việc nhỏ mọn cho chúng ta sao? 18 Ngày nay các ngươi lại bỏ Đức Giê-hô-va ư! Vả, nếu ngày nay các ngươi phản nghịch cùng Đức Giê-hô-va, ngày mai chắc Ngài sẽ nổi giận cùng cả hội chúng Y-sơ-ra-ên. 19 Song nếu đất các ngươi nhận được bị ô uế, thì hãy đi qua đất Đức Giê-hô-va đã chiếm lấy, nơi đã lập đền tạm của Đức Giê-hô-va, hãy lập nghiệp giữa chúng ta; nhưng chớ phản nghịch cùng Đức Giê-hô-va, đừng phân rẽ chúng ta ra, lập một bàn thờ kình địch cùng bàn thờ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta. 20 A-can, con trai Xê-rách, chẳng phạm một tội bất trung về vật đáng diệt, cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va chẳng nổi phừng cùng cả hội chúng Y-sơ-ra-ên sao? người ấy chẳng phải một mình chết tội mình đâu! 21 Bấy giờ, người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se đáp cùng trưởng tộc hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên, rằng: 22 Giê-hô-va, Đức Chúa Trời toàn năng, Giê-hô-va, Đức Chúa Trời toàn năng biết điều đó, Y-sơ-ra-ên sẽ ! Nếu ấy phản nghịch, nếu bất trung cùng Đức Giê-hô-va, thì ngày nay chớ cứu chúng tôi! 23 Nếu chúng tôi lập một bàn thờ đặng lìa bỏ Đức Giê-hô-va, nếu để dâng của lễ thiêu, của lễ chay, của lễ thù ân tại đó, nguyện chính Đức Giê-hô-va đòi lại chúng tôi! 24 Chúng tôi ý lập bàn thờ, chúng tôi sợ con cháu của anh em một mai nói cùng con cháu chúng tôi rằng: Các ngươi chi chung cùng Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên? 25 Hỡi con cháu Ru-bên, con cháu Gát, Đức Giê-hô-va đã đặt sông Giô-đanh làm giới hạn giữa chúng ta các ngươi; các ngươi chẳng phần chi nơi Đức Giê-hô-va! Như vậy con cháu của anh em sẽ làm cho con cháu chúng tôi thôi kính sợ Đức Giê-hô-va. 26 Bởi cớ đó, chúng tôi nói rằng: Chúng ta hãy lập một bàn thờ, chẳng phải để dâng của lễ thiêu hay dâng hi sinh; 27 nhưng để làm chứng giữa chúng tôi anh em cùng con cháu sau chúng ta rằng chúng tôi dùng của lễ thiêu, của lễ chuộc tội, của lễ thù ân giữ cuộc thờ phượng của Đức Giê-hô-va trước mặt Ngài; hầu cho về sau con cháu anh em không nói cùng con cháu chúng tôi rằng: Các ngươi không phần nơi Đức Giê-hô-va! 28 Lại chúng tôi nói: Khi nào họ sẽ nói điều đó cùng chúng tôi, hay nói cùng con cháu sau chúng tôi, thì chúng tôi sẽ nói: Hãy xem hình dạng bàn thờ Đức Giê-hô-va, tổ phụ chúng ta đã lập, nào phải dùng cho của lễ thiêu hay dâng hi sinh, nhưng để làm chứng giữa chúng tôi các ngươi! 29 Chúng tôi ngày nay quyết không ý phản nghịch cùng Đức Giê-hô-va lìa bỏ Ngài, lập một bàn thờ khác hơn bàn thờ trước mặt đền tạm của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, đặng dùng dâng của lễ thiêu, của lễ chay, những hi sinh. 30 Khi thầy tế lễ Phi-nê-a, các mục của hội chúng, các quan trưởng của hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên đi theo người, đã nghe những lời của người Ru-bên, người Gát, phân nửa chi phái Ma-na-se nói, thì điều lấy làm bằng lòng. 31 Phi-nê-a, con trai thầy tế lễ Ê-lê-a-sa, nói cùng người Ru-bên, người Gát, người Ma-na-se, rằng: Ngày nay chúng tôi biết rằng Đức Giê-hô-va ngự giữa chúng ta, các ngươi không phạm tội bất trung này cùng Đức Giê-hô-va; như vậy các ngươi đã giải cứu dân Y-sơ-ra-ên khỏi tay Đức Giê-hô-va. 32 Phi-nê-a, con trai thầy tế lễ Ê-lê-a-sa, cùng các quan trưởng từ giã người Ru-bên, người Gát xứ Ga-la-át, trở về xứ Ca-na-an cùng dân Y-sơ-ra-ên, thuật lại điều đã xảy qua. 33 Việc này dân Y-sơ-ra-ên lấy làm đẹp lòng; chúng bèn ngợi khen Đức Chúa Trời, chẳng còn toan kéo lên đánh người Ru-bên người Gát, đặng tàn hại xứ họ . 34 vậy, người Ru-bên người Gát đặt tên bàn thờ Eát, nói rằng làm chứng giữa chúng ta rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Тогда Иисус призвал колено Рувимово, Гадово и половину колена Манассиина и сказал им: 2 Глава 22. [2]Чис 32:18.Втор 3:18. вы исполнили всё, что повелел вам Моисей, раб Господень, и слушались слов моих во всем, что я приказывал вам; 3 вы не оставляли братьев своих в продолжение многих дней до сего дня и исполнили, что надлежало исполнить по повелению Господа, Бога вашего: 4 [4]Нав 13:8.Чис 32:33. ныне Господь, Бог ваш, успокоил братьев ваших, как говорил им; итак возвратитесь и пойдите в шатры ваши, в землю вашего владения, которую дал вам Моисей, раб Господень, за Иорданом; 5 [5]Втор 8:6;10:12. только старайтесь тщательно исполнять заповеди и закон, который завещал вам Моисей, раб Господень: любить Господа Бога вашего, ходить всеми путями Его, хранить заповеди Его, прилепляться к Нему и служить Ему всем сердцем вашим и всею душою вашею. 6 Потом Иисус благословил их и отпустил их, и они разошлись по шатрам своим. 7 [7]Чис 32:33.Нав 13:8. Одной половине колена Манассиина дал Моисей удел в Васане, а другой половине его дал Иисус удел с братьями его по эту сторону Иордана к западу. И когда отпускал их Иисус в шатры их и благословил их, 8 [8]Чис 31:27.1 Цар 30:26. то сказал им: с великим богатством возвращаетесь вы в шатры ваши, с великим множеством скота, с серебром, с золотом, с медью и с железом, и с великим множеством одежд; разделите же добычу, взятую у врагов ваших, с братьями своими. 9 И возвратились, и пошли сыны Рувимовы и сыны Гадовы и половина колена Манассиина от сынов Израилевых из Силома, который в земле Ханаанской, чтоб идти в землю Галаад, в землю своего владения, которую получили во владение по повелению Господню, данному чрез Моисея.

10 [10]Нав 18:17. Придя в окрестности Иордана, что в земле Ханаанской, сыны Рувимовы и сыны Гадовы и половина колена Манассиина соорудили там подле Иордана жертвенник, жертвенник большой по виду. 11 И услышали сыны Израилевы, что говорят: вот, сыны Рувимовы и сыны Гадовы и половина колена Манассиина соорудили жертвенник на земле Ханаанской, в окрестностях Иордана, напротив сынов Израилевых. 12 [12]Втор 13:12. Когда услышали сие сыны Израилевы, то собралось все общество сынов Израилевых в Силом, чтоб идти против них войною. 13 Впрочем сыны Израилевы прежде послали к сынам Рувимовым и к сынам Гадовым и к половине колена Манассиина в землю Галаадскую Финееса, сына Елеазара, священника, 14 и с ним десять начальников, по начальнику поколения от всех колен Израилевых; каждый из них был начальником поколения в тысячах Израилевых. 15 И пришли они к сынам Рувимовым и к сынам Гадовым и к половине колена Манассиина в землю Галаад и говорили им и сказали: 16 [16]Лев 17:8–9. так говорит все общество Господне: что это за преступление сделали вы пред [Господом] Богом Израилевым, отступив ныне от Господа [Бога Израилева], соорудив себе жертвенник и восстав ныне против Господа? 17 [17]Чис 25:3.Втор 4:3. Разве мало для нас беззакония Фегорова, от которого мы не очистились до сего дня и за которое поражено было общество Господне? 18 А вы отступаете сегодня от Господа! Сегодня вы восстаете против Господа, а завтра прогневается [Господь] на все общество Израилево; 19 [19]Нав 18:1. если же земля вашего владения кажется вам нечистою, то перейдите в землю владения Господня, в которой находится скиния Господня, возьмите удел среди нас, но не восставайте против Господа и против нас не восставайте, сооружая себе жертвенник, кроме жертвенника Господа, Бога нашего; 20 [20]Нав 7:1.1 Пар 2:7. не один ли Ахан, сын Зары, сделал преступление, взяв из заклятого, а гнев был на все общество Израилево? не один он умер за свое беззаконие. 21 Сыны Рувимовы и сыны Гадовы и половина колена Манассиина в ответ на сие говорили начальникам тысяч Израилевых: 22 [22]Втор 10:17.Пс 49:1. Бог богов Господь, Бог богов Господь, Он знает, и Израиль да знает! Если мы восстаем и отступаем от Господа, то да не пощадит нас Господь в сей день! 23 Если мы соорудили жертвенник для того, чтоб отступить от Господа [Бога нашего], и для того, чтобы приносить на нем всесожжение и приношение хлебное и чтобы совершать на нем жертвы мирные, то да взыщет Сам Господь! 24 Но мы сделали сие по опасению того, чтобы в последующее время не сказали ваши сыны нашим сынам: «что вам до Господа Бога Израилева! 25 Господь поставил пределом между нами и вами, сыны Рувимовы и сыны Гадовы, Иордан: нет вам части в Господе». Таким образом ваши сыны не допустили бы наших сынов чтить Господа. 26 Поэтому мы сказали: соорудим себе жертвенник не для всесожжения и не для жертв, 27 [27]Быт 31:48.Нав 24:27. но чтобы он между нами и вами, между последующими родами нашими, был свидетелем, что мы можем служить Господу всесожжениями нашими и жертвами нашими и благодарениями нашими, и чтобы в последующее время не сказали ваши сыны сынам нашим: «нет вам части в Господе». 28 Мы говорили: если скажут так нам и родам нашим в последующее время, то мы скажем: видите подобие жертвенника Господа, которое сделали отцы наши не для всесожжения и не для жертвы, но чтобы это было свидетелем между нами и вами [и между сынами нашими]. 29 Да не будет этого, чтобы восстать нам против Господа и отступить ныне от Господа, и соорудить жертвенник для всесожжения и для приношения хлебного и для жертв, кроме жертвенника Господа, Бога нашего, который пред скиниею Его. 30 Финеес священник, [все] начальники общества и головы тысяч Израилевых, которые были с ним, услышав слова, которые говорили сыны Рувимовы и сыны Гадовы и сыны Манассиины, одобрили их. 31 И сказал Финеес, сын Елеазара, священник, сынам Рувимовым и сынам Гадовым и сынам Манассииным: сегодня мы узнали, что Господь среди нас, что вы не сделали пред Господом преступления сего; теперь вы избавили сынов Израиля от руки Господней. 32 И возвратился Финеес, сын Елеазара, священник, и начальники от сынов Рувимовых и от сынов Гадовых [и от половины колена Манассиина] в землю Ханаанскую к сынам Израилевым и принесли им ответ. 33 И сыны Израилевы одобрили это, и благословили сыны Израилевы Бога и отложили идти против них войною, чтобы разорить землю, на которой жили сыны Рувимовы и сыны Гадовы [и половина колена Манассиина]. 34 И назвали сыны Рувимовы и сыны Гадовы [и половина колена Манассиина] жертвенник: Ед22:34 Свидетель., потому что, сказали они, он свидетель между нами, что Господь есть Бог наш.

Veja também