1 Hỡi em gái ta, tân phụ ta ơi, ta đã vào trong vườn ta rồi! Ta có hái một dược và hương liệu ta, Aên tàng mật ong với mật ong ta, Uống rượu với sữa ta. Hỡi các bạn, hãy ăn: hỡi các ái hữu, khá uống cho nhiều! 2 Tôi ngủ, nhưng lòng tôi tỉnh thức. Aáy là tiếng của lương nhân tôi gõ cửa, mà rằng: Hỡi em gái ta, bạn tình ta, chim bò câu ta, kẻ toàn hảo của ta ơi, hãy mở cửa cho ta! Vì đầu ta đầy sương móc, Lọn tóc ta thấm giọt ban đêm. 3 Tôi đã cổi áo ngoài rồi, làm sao mặc nó lại? Tôi đã rửa chân rồi, lẽ nào làm lấm lại? 4 Lương nhân tôi thò tay vào lỗ cửa, Lòng dạ tôi cảm động vì cớ người. 5 Tôi bèn chổi dậy đặng mở cửa cho lương nhân tôi; Tay tôi nhỏ giọt một dược, Và ngón tay tôi chảy một dược ròng trên nạm chốt cửa. 6 Tôi mở cửa cho lương nhân tôi, Nhưng người đã lánh đi khỏi rồi. Đang khi người nói lòng tôi mất vía. Tôi tìm kiếm người, nhưng không có gặp; Tôi gọi người, song người chẳng đáp. 7 Kẻ canh tuần quanh thành gặp tôi, Đánh tôi, và làm tôi bị thương; Các kẻ canh giữ vách thành cất lấy lúp khỏi tôi. 8 Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, ta ép nài các ngươi, Nếu gặp lương nhân ta, khá nói với người rằng Ta có bịnh vì ái tình. 9 Hỡi người xinh đẹp hơn hết trong các người nữ, lương nhân của chị có gì hơn lương nhân khác? Lương nhân của chị có gì hơn lương nhân khác? Mà chị ép nài chúng tôi dường ấy? 10 Lương nhân tôi trắng và đỏ, Đệ nhất trong muôn người. 11 Đầu người bằng vàng thật ròng; Lọn tóc người quăn, và đen như quạ. 12 Mắt người như chim bò câu gần suối nước, Tắm sạch trong sửa, được nhận khảm kỹ càng. 13 Gò má người như vuông đất hương hoa, Tợ khóm cỏ thơm ngát; Môi người tỉ như hoa huệ ướm chảy một dược ròng. 14 Tay người như ống tròn vàng có nhận hu"nh ngọc: Thân mình người khác nào ngà bóng láng cẩn ngọc xanh. 15 Hai chân người giống trụ cẩm thạch trắng, Để trên táng vàng ròng; Tướng mạo người tợ như núi Li-ban, xinh tốt như cây hương nam, 16 Miệng người rất êm dịu; Thật, toàn thể cách người đáng yêu đương. Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, lương nhân tôi như vậy, Bạn tình tôi dường ấy!
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
ΕΚΕΙΝΟΣ:
1 Μπαίνω μες στο περβόλι μου, καλή μου κι αδερφή μου,
τρυγώ τη σμύρνα μου, τρυγώ τ’ αρώματά μου·
γεύομαι την κερήθρα μου αντάμα με το μέλι μου
και το κρασί μου πίνω με το γάλα μου μαζί.
Φίλοι μου, φάτε, πιείτε
και μεθύστε απ’ αγάπη!
Νυχτερινοί στοχασμοί
ΕΚΕΙΝΗ:
2 Εγώ κοιμόμουν, μα ξαγρύπνα μου η καρδιά.
Άκου, χτυπάει ο αγαπημένος μου και λέει:
ΕΚΕΙΝΟΣ:
«Καλή μου, άνοιξέ μου, κι αδερφή μου,
περιστεράκι μου και λατρευτή μου,
γιατί η δροσιά σκέπασε το κεφάλι μου
κι οι βραδινές σταλαγματιές νοτίσαν τα μαλλιά μου».
ΕΚΕΙΝΗ:
3 «Έβγαλα το χιτώνα μου·
τώρα ξανά πρέπει
να τον φορέσω.
Τα πόδια μου τα έπλυνα·
τώρα ξανά πρέπει
να λερωθούν».
4 Άπλωσε ο αγαπημένος μου το χέρι του
μέσ’ απ’ της θύρας μου τη χαραμάδα
κι αναταράχτηκαν τα σπλάχνα μου γι’ αυτόν.
5 Σηκώθηκα ν’ ανοίξω στον καλό μου
και σμύρνα στάλαζε απ’ τα χέρια μου,
κι από τα δάχτυλά μου σμύρνα ρέουσα
στης κλειδωνιάς απάνω τη λαβή.
6 Άνοιξα στον αγαπημένο μου,
μα ο καλός μου είχε φύγει.
Λαχτάρησα ν’ ακούσω τη λαλιά του.
Τον αναζήτησα και δεν τον βρήκα.
Του φώναξα κι αυτός δε μ’ αποκρίθηκε.
7 Με συναπάντησαν οι φύλακες
που τριγυρνάνε μες στην πόλη·
με χτύπησαν, με πλήγωσαν,
μου βγάλανε το πέπλο μου
εκείνοι που στα τείχη είναι φρουροί.
Η νύφη ζητάει βοήθεια
ΕΚΕΙΝΗ:
8 Σας εξορκίζω, κόρες της Ιερουσαλήμ,
σ’ όσα ζαρκάδια κι ελαφίνες έχει ο κάμπος,Βλ. υποσ. εις κεφ. 2:7.
αν τον καλό μου βρείτε, να του πείτε
ότι πεθαίνω απ’ της αγάπης την πληγή.
ΧΟΡΟΣ ΠΑΡΘΕΝΩΝ:
9 Τι έχει τάχα ο καλός σου πιότερο
από έναν άλλο αγαπημένο,
εσύ, μες στις γυναίκες η ομορφότερη;
Τι έχει τάχα ο καλός σου πιότερο
από έναν άλλο αγαπημένο,
ώστε να μας ξορκίζεις με τον τρόπο αυτό;
ΕΚΕΙΝΗ:
10 Ο αγαπημένος μου είναι άσπρος κι είναι ρόδινος
και ξεχωρίζει μέσα σε μυριάδες.
11 Η κεφαλή του είναι καθάριο μάλαμα
και τα μαλλιά του χουρμαδιάς κλαδιά, μαύρα σαν το κοράκι.
12 Τα μάτια του, καθώς τα περιστέρια
στις όχθες των ρυακιών·
λούζονται μες στο γάλα,
κάθονται δίπλα στο νερό.
13 Τα μάγουλά του είναι πρασιές μυριστικά,
βραγιές λουλούδια ευωδιασμένα,
τα χείλη του είναι κρίνα
που στάζουν σμύρνα ρέουσα.
14 Βέργες χρυσές τα χέρια του,
με της Θαρσείς πετράδια στολισμένα·
τεχνουργημένο η κοιλιά του ελεφαντόδοντο
ζαφείρια σκεπασμένο.
15 Οι κνήμες του κολόνες αλαβάστρινες
σε χρυσαφένια βάθρα στηριγμένες.
Η όψη του καθώς ο Λίβανος,
έξοχος σαν τους κέδρους.
16 Τό στόμα του είναι γλύκα μοναχή
και μυριοπόθητη ολάκερη η ύπαρξή του.
Τέτοιος ο αγαπημένος μου
και τέτοιος ο καλός μου,
κοπέλες της Ιερουσαλήμ.