Pular para o conteúdo
Publicidade

Jó 3

ACF

1 Sau việc ấy, Gióp mở miệng rủa ngày sanh mình. 2 Gióp bèn cất tiếng nói rằng: 3 Ngày ta đã sanh ra, khá mất đi; Còn đêm đã nói rằng: được thai dựng một con trai, hãy tiêu diệt đi! 4 Nguyện ngày ấy bị ra tăm tối! Nguyện Đức Chúa Trời từ trên cao chớ thèm kể đến, ánh sáng đừng chiếu trên ! 5 Chớ tối tăm bóng sự chết nhìn nhận , Aùng mây kéo phủ trên , nhựt thực làm cho kinh khiếp. 6 Nguyện sự tối tăm mịt mịt hãm lấy đêm ấy; Chớ cho đồng lạc với các ngày của năm; Đừng kể vào số của các tháng! 7 Phải, nguyện cho đêm ấy bị son sẻ; Tiếng vui cười chớ vang ra trong khoảng ! 8 Ai hay rủa sả ngày, tài chọc Lê-vi-a-than dậy, Hãy rủa sả ! 9 Nguyện sao chạng vạng đêm ấy phải tối tăm; mong ánh sáng, ánh sáng lại chẳng , Chớ cho thấy rạng đông mở ra! 10 Bởi đêm ấy không bế cửa lòng hoài thai ta, Chẳng giấu sự đau đớn khỏi mắt ta. 11 Nhân sao tôi chẳng chết từ trong tử cung? Nhân sao không tắt hơi khi lọt lòng mẹ.? 12 Cớ sao hai đầu gối đỡ lấy tôi, để cho tôi ? 13 Bằng chẳng vậy, bây giờ ắt tôi đã nằm an tịnh, Được ngủ nghỉ ngơi 14 Cùng các vua mưu của thế gian, Đã cất mình những lăng tẩm; 15 Hoặc với các quan trưởng vàng, chất bạc đầy cung điện mình. 16 Hoặc tôi chẳng hề , như một thai sảo biệt tăm, Giống các con trẻ không thấy ánh sáng. 17 đó kẻ hung ác thôi rày rạc, các người mỏn sức được an nghỉ; 18 đó những kẻ bị đồng nhau được bình tịnh, Không còn nghe tiếng của kẻ hiếp nữa. 19 Tại nơi ấy nhỏ lớn đều cùng nhau, kẻ tôi mọi được phóng khỏi ách chủ mình. 20 Cớ sao ban ánh sáng cho kẻ hoạn nạn, sanh mạng cho kẻ lòng đầy đắng cay? 21 Người như thế mong chết, lại không được chết; Cầu thác hơn tìm kiếm bửu vật giấu kín; 22 Khi người ấy tìm được mồ mả, Thì vui vẻ nức lòng mừng rỡ thay, 23 Người nào không biết đường mình phải theo, bị Đức Chúa Trời vây bọc bốn bên, sao lại được sự sống? 24 trước khi ăn, tôi đã than siếc, Tiếng kêu vang tôi tuôn tôi như nước. 25 việc tôi sợ hãi đã thấu đến tôi; Điều tôi kinh khủng lại xảy ra cho tôi. 26 Tôi chẳng được an lạc, chẳng được bình tịnh, chẳng được an nghỉ; Song nỗi rối loạn đã áp đến!

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

A lamentação de

amaldiçoa o dia em que nasceu

1 Depois disto abriu a sua boca, e amaldiçoou o seu dia. 2 E , falando, disse:

3 Pereça o dia em que nasci,

e a noite em que se disse:

Foi concebido um homem!

4 Converta-se aquele dia em trevas;

e Deus, de cima,

não tenha cuidado dele,

nem resplandeça

sobre ele a luz.

5 Contaminem-no as trevas

e a sombra da morte;

habitem sobre ele nuvens;

a escuridão do dia o espante!

6 Quanto àquela noite,

dela se apodere a escuridão;

e não se regozije ela

entre os dias do ano;

e não entre no número dos meses!

7 Ah! Que solitária seja aquela noite,

e nela não

entre voz de júbilo!

8 Amaldiçoem-na aqueles

que amaldiçoam o dia,

que estão prontos

para suscitar o seu pranto.

9 Escureçam-se as estrelas do seu crepúsculo;

que espere a luz,

e não venha;

e não veja as pálpebras da alva;

10 Porque não fechou as portas do ventre;

nem escondeu dos meus olhos a canseira.

Por que não pereci ao vir à luz?

11 Por que não morri eu

desde a madre?

E em saindo do ventre,

não expirei?

12 Por que me receberam os joelhos?

E por que os peitos,

para que mamasse?

13 Porque agora jazeria

e repousaria;

dormiria,

e então haveria repouso para mim.

14 Com os reis

e conselheiros da terra,

que para si edificam casas nos lugares assolados,

15 Ou com os príncipes

que possuem ouro,

que enchem as suas casas de prata,

16 Ou como aborto oculto,

não existiria;

como as crianças que não viram a luz.

17 Ali os maus cessam de perturbar;

e ali repousam os cansados.

18 Ali os presos juntamente repousam,

e não ouvem a voz do exator.

19 Ali está o pequeno

e o grande,

e o servo livre de seu senhor.

Por que ao desventurado se concede a vida?

20 Por que se luz ao miserável,

e vida aos amargurados de ânimo?

21 Que esperam a morte,

e ela não vem;

e cavam em procura dela mais do que de tesouros ocultos;

22 Que de alegria saltam,

e exultam,

achando a sepultura?

23 Por que se luz ao homem,

cujo caminho é oculto,

e a quem Deus o encobriu?

24 Porque antes do meu pão vem o meu suspiro;

e os meus gemidos se derramam

como água.

25 Porque aquilo que temia me sobreveio;

e o que receava me aconteceu.

26 Nunca estive tranquilo,

nem sosseguei, nem repousei,

mas veio sobre mim a perturbação.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também