Pular para o conteúdo
Publicidade

Jó 37

ACF

1 Phải, trái tim tôi run sợ sự đó, nhảy động dời khỏi chỗ . 2 Khá nghe, khá nghe giọng vang dầy của tiếng Ngài, tiếng ầm ầm ra khỏi miệng Ngài! 3 Ngài khiến dội dưới các từng trời, chớp nhoáng Ngài chiếu đến cùng trái đất. 4 Kế liền tiếng ầm ầm, Ngài phát tiếng oai nghi sấm rền ra, khi nổi tiếng Ngài lên, thì không cầm giữ chớp nhoáng lại. 5 Đức Chúa Trời phát tiếng sấm rền ra lạ kỳ; Ngài làm những công việc lớn lao chúng ta hiểu không nổi? 6 Ngài phán với tuyết rằng: Hãy sa xuống đất! cũng phán vậy cho trận mưa mây mưa lớn. 7 Ngài niêm phong tay của mọi người, Để mọi người Ngài đã dựng nên biết được công việc của Ngài. 8 Khi ấy các thú vật rừng rút trong hang , trong hầm của chúng . 9 Từ các lầu các phương nam bão tuôn tới, gió bắc dẫn lạnh lẽo đến. 10 Nước đá thành ra bởi hơi thở của Đức Chúa Trời; Bề rộng của nước đông đặc lại. 11 Ngài chứa nước trong mây, giăng ra các mây chớp nhoáng của Ngài; 12 Nhờ Ngài dẫn dắt, bay vận khắp tứ phương, Đặng làm xong công việc Ngài phán biểu làm trên khắp trái đất. 13 Ngài sai mây hoặc để giáng họa, hoặc để tưới đất, Hoặc để làm ơn cho loài người. 14 Hỡi Gióp, hãy nghe lời nầy, Khá đứng yên, suy nghĩ về các việc diệu kỳ của Đức Chúa Trời. 15 Oâng biết cách nào Đức Chúa Trời sắp đặt các việc ấy chăng? Cách nào Ngài chiếu lòa chớp nhoáng của mây Ngài chăng? 16 Oâng biết mây cân bình sao chăng? hiểu công việc diệu kỳ của Đấng trí huệ trọn vẹn sao chăng? 17 biết cớ sao quần áo ông nóng, Khi Ngài lấy gió nam làm cho trái đất được an tịnh? 18 Oâng thế trải bầu trời ra với Đức Chúa Trời chăng? vốn vững chắc như một tấm kính đúc. 19 Hãy dạy cho chúng tôi biết điều chúng tôi phải thưa cùng Ngài; tại sự dốt nát, chúng tôi chẳng biết bày lời với Ngài. 20 Người ta sẽ thuật với Đức Chúa Trời rằng tôi muốn thưa với Ngài sao? Nếu ai nói với Ngài, quả hẳn sẽ bị nuốt đi. 21 Bây giờ, người ta không thấy sự sáng chói lòa, đã ẩn trong mây; Nhưng gió thổi qua mây đi trời trong trẻo lại. 22 Ráng vàng từ phương Bắc đến; Nơi Đức Chúa Trời oai nghiêm đáng sợ thay! 23 Luận về Đấng Toàn năng, ta không tìm thấy đến Ngài được: Ngài vốn rất quyền năng, rất chánh trực công bình cực điểm, không hề hiếp ai. 24 Bởi cớ ấy nên loài người kính sợ Ngài; Ngài không đoái đến kẻ nào tưởng mình lòng khôn ngoan.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Sobre isto também treme o meu coração,

e salta do seu lugar.

2 Atentamente ouvi a indignação da sua voz,

e o sonido

que sai da sua boca.

3 Ele o envia por debaixo de todos os céus,

e a sua luz

até aos confins da terra.

4 Depois disto ruge uma voz;

ele troveja

com a sua voz majestosa;

e ele não os detém

quando a sua voz é ouvida.

5 Com a sua voz troveja Deus maravilhosamente;

faz grandes coisas,

que nós não podemos compreender.

6 Porque à neve diz:

Cai sobre a terra;

como também à garoa

e à sua forte chuva.

7 Ele sela as mãos de todo o homem,

para que conheçam todos os homens a sua obra.

8 E as feras entram nos seus esconderijos

e ficam nas suas cavernas.

9 Da recâmara do sul sai o tufão,

e do norte o frio.

10 Pelo sopro de Deus se a geada,

e as largas águas se congelam.

11 Também de umidade carrega as grossas nuvens,

e espalha as nuvens

com a sua luz.

12 Então elas,

segundo o seu prudente conselho,

se espalham em redor,

para que façam tudo quanto lhes ordena

sobre a superfície do mundo na terra.

13 Seja que por vara,

ou para a sua terra,

ou por misericórdia as faz vir.

O Senhor é perfeito em conhecimento

14 A isto, ó , inclina os teus ouvidos;

para, e considera as maravilhas de Deus.

15 Porventura sabes tu

como Deus as opera,

e faz resplandecer a luz da sua nuvem?

16 Tens tu notícia do equilíbrio das grossas nuvens

e das maravilhas daquele

que é perfeito nos conhecimentos?

17 Ou de como as tuas roupas aquecem,

quando do sul calma

sobre a terra?

18 Ou estendeste

com ele os céus,

que estão firmes

como espelho fundido?

19 Ensina-nos o que lhe diremos:

porque nós nada poderemos pôr em boa ordem,

por causa das trevas.

20 Contar-lhe-ia alguém o que tenho falado?

Ou desejaria um homem

que ele fosse devorado?

21 E agora não se pode olhar para o sol,

que resplandece nas nuvens,

quando o vento,

tendo passado,

o deixa limpo.

22 O esplendor de ouro vem do norte;

pois, em Deus uma tremenda majestade.

23 Ao Todo-Poderoso não podemos alcançar;

grande é em poder;

porém a ninguém oprime em juízo

e grandeza de justiça.

24 Por isso o temem os homens;

ele não respeita os que se julgam sábios de coração.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também