Pular para o conteúdo
Publicidade

Jó 24

ACF

1 Nhân Đấng Toàn năng đã định kỳ phạt ác, Cớ sao Ngài không khiến kẻ nhận biết Ngài được thấy ngày ấy? 2 người dời sụt mộc giới, Aên cắp bầy chiên, rồi dẫn cho ăn. 3 Chúng cướp dẫn lừa của kẻ mồ côi, Lấy của người góa bụa làm của cầm. 4 Chúng khiến kẻ nghèo lìa bỏ đường chánh đáng, Kẻ khốn cùng của thế gian đồng nhau đi ẩn tránh. 5 Kìa, vừa sớm mai chúng đi ra làm công việc mình, Tìm lương thực mình, như lừa rừng nơi đồng vắng; Đồng vắng cấp thực vật cho con cái chúng . 6 Chúng thâu góp rơm cỏ tại trong đồng ruộng, Mót trái nho trong vườn nho của kẻ làm ác. 7 Trọn đêm chúng nằm trần truồng không quần áo, chẳng mền đắp khỏi lạnh. 8 Chúng bị dầm mưa núi, Không nơi đụt, bèn nép mình vào hòn đá. 9 người cướp kẻ mồ côi cha còn ; Bắt thế chưng áo trên mình kẻ nghèo; 10 Đến đỗi người nghèo phải đi trần không áo, Vác những lúa, bị đói. 11 Chúng ép dầu trong kho chủ mình, Đạp trái nho nơi thùng, bị khát. 12 Từ trong thành nổi lên tiếng thở than của người ta, Linh hồn kẻ bị thương kêu van; Song Đức Chúa Trời không kể đến tội ác vẫn phạm tại đó. 13 Cũng kẻ khác thù nghịch với ánh sáng; Không biết đạo của ánh sáng, chẳng đi trong con đường . 14 Vừa rạng ngày kẻ giết người chổi dậy, Giết kẻ nghèo khổ túng cùng; Còn ban đêm như kẻ trộm. 15 Mắt kẻ hành dâm cũng trông ngóng khi chập tối, nói rằng: "Chẳng một mắt ai sẽ thấy tôi", che kín mặt mình. 16 Đang đêm tối tăm chúng khoét nhà, Ban ngày lại rút ẩn mất; Chúng chẳng biết ánh sáng. 17 Buổi sáng vốn bóng chết cho chúng thay thảy, chúng biết sự kinh hãi về bóng sự chết, 18 Chúng qua chong chóng như vật nhẹ trôi nơi mặt nước; Phần nghiệp họ bị rủa sả tại trên đất; Chẳng còn trở về lối vườn nho nữa. 19 Sự khô hạn sự nắng tiêu tan nước tuyết đi; âm phủ cũng làm như vậy cho những kẻ tội. 20 Lòng mẹ sẽ quên chúng đi; Các sâu bọ ăn ngon chúng ; Người ta không còn nhớ họ nữa; sự gian ác sẽ bị bẻ gẫy ra như cây cối. 21 Chúng cướp giựt người đàn son sẻ, không sanh con, Chẳng làm điều lành cho người góa bụa. 22 Song Đức Chúa Trời lấy quyền năng Ngài bảo toàn người thế lực; Ngài đỡ lên kẻ hết trông được bảo tồn mạng sống mình. 23 Đức Chúa Trời ban cho chúng sự vững vàng, chúng nương cậy nơi sự ấy; Nhưng con mắt Ngài coi chừng đường lối của chúng. 24 Chúng được cao trọng; đoạn một ít lâu, chẳng còn nữa. Chúng ngã xuống, bị cất đem đi như mọi người khác; Họ bị cắt như ngọn gié lúa vậy. 25 Nếu điều đó chẳng vậy, ai bắt lẽ tôi nói dối, diệt lời giảng luận tôi ra không?

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Os ímpios roubam

1 Visto que do Todo-Poderoso não se encobriram os tempos,

por que,

os que o conhecem,

não veem os seus dias?

2 Até os limites removem;

roubam os rebanhos,

e os apascentam.

3 Do órfão levam o jumento;

tomam em penhor o boi da viúva.

4 Desviam do caminho os necessitados;

e os pobres da terra juntos se escondem.

Os pobres são oprimidos pelos ímpios

5 Eis que,

como jumentos monteses no deserto,

saem à sua obra,

madrugando

para a presa;

a campina mantimento a eles

e aos seus filhos.

6 No campo segam o seu pasto,

e vindimam a vinha do ímpio.

7 Ao nu fazem passar a noite

sem roupa,

não tendo ele coberta contra o frio.

8 Pelas chuvas das montanhas são molhados e,

não tendo refúgio,

abraçam-se

com as rochas.

9 Ao orfãozinho arrancam dos peitos,

e tomam o penhor do pobre.

10 Fazem com que os nus vão

sem roupa

e aos famintos tiram as espigas.

11 Dentro das suas paredes espremem o azeite;

pisam os lagares,

e ainda têm sede.

12 Desde as cidades gemem os homens,

e a alma dos feridos exclama,

e contudo Deus lho não imputa como loucura.

Ímpios, homicidas, adúlteros e ladrões

13 Eles estão

entre os que se opõem à luz;

não conhecem os seus caminhos,

e não permanecem nas suas veredas.

14 De madrugada se levanta o homicida,

mata o pobre

e necessitado,

e de noite é como o ladrão.

15 Assim como o olho do adúltero aguarda o crepúsculo,

dizendo:

Não me verá olho nenhum;

e oculta o rosto,

16 Nas trevas minam as casas,

que de dia se marcaram;

não conhecem a luz.

17 Porque a manhã

para todos eles é

como sombra de morte;

pois, sendo conhecidos,

sentem os pavores da sombra da morte.

O Senhor observa o ímpio

18 É ligeiro

sobre a superfície das águas;

maldita é a sua parte

sobre a terra;

não volta pelo caminho das vinhas.

19 A secura e o calor desfazem as águas da neve;

assim desfará a sepultura aos que pecaram.

20 A madre se esquecerá dele,

os vermes o comerão gostosamente;

nunca mais haverá lembrança dele;

e a iniquidade se quebrará

como uma árvore.

21 Aflige à estéril que não à luz,

e à viúva não faz bem.

22 Até aos poderosos arrasta

com a sua força;

se ele se levanta,

não vida segura.

23 Se Deus lhes descanso,

estribam-se nisso;

seus olhos

porém estão nos caminhos deles.

24 Por um pouco se exaltam,

e logo desaparecem;

são abatidos,

encerrados como todos os demais;

e cortados como as cabeças das espigas.

25 Se agora não é assim, quem me desmentirá

e desfará as minhas razões?

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também