1 Vậy, hãy kêu la! Có ai đáp lời ông chăng? Oâng sẽ trở lại cùng đấng nào trong các thánh? 2 Vì nổi sầu thảm giết người ngu muội, Sự đố kỵ làm chết kẻ đơn sơ. 3 Tôi có thấy kẻ ngu muội châm rễ ra; Nhưng thình lình tôi rủa sả chỗ ở của hắn. 4 Con cái hắn không được an nhiên, Bị chà nát tại cửa thành, chẳng có ai giải cứu; 5 Người đói khát ăn mùa màng hắn, Đến đỗi đoạt lấy ở giữa bụi gai, Và bẫy gài rình của cải hắn. 6 Vì sự hoạn nạn chẳng phải từ bụi cát sanh ra, Sự khốn khó chẳng do đất nảy lên; 7 Nhưng loài người sanh ra để bị khốn khó, Như lằn lửa bay chớp lên không. 8 Song tôi, tôi sẽ tìm cầu Đức Chúa Trời, Mà phó duyên cớ tôi cho Ngài; 9 Ngài làm công việc lớn lao, không sao dò xét được, Làm những sự diệu kỳ, không thể đếm cho đặng; 10 Ngài ban mưa xuống mặt đất, Cho nước tràn đồng ruộng, 11 Nhắc lên cao những kẻ bị hạ xuống, Và cứu đỡ những người buồn thảm cho được phước hạnh. 12 Ngài làm bại mưu kế của người quỉ quyệt, Khiến tay chúng nó chẳng làm xong được việc toan định của họ. 13 Ngài bắt kẻ khôn ngoan trong chước móc họ, Mưu kế của kẻ quỉ quái bèn bị bại. 14 Ban ngày chúng nó gặp tối tăm, Đang lúc trưa chúng rờ đi như trong đêm tối. 15 Đức Chúa Trời cứu kẻ nghèo khỏi gươm của miệng chúng nó, Và khỏi tay kẻ cường bạo. 16 Vậy, kẻ nghèo khốn có sự trông cậy, Còn kẻ gian ác ngậm miệng lại. 17 Người mà Đức Chúa Trời quở trách lấy làm phước thay! Vậy, chớ khinh sự sửa phạt của Đấng Toàn năng. 18 Vì Ngài làm cho bị thương tích, rồi lại bó rịt cho; Ngài đánh hại, rồi tay Ngài chữa lành cho. 19 Trong sáu cơn hoạn nạn, Ngài sẽ giải cứu cho, Qua cơn thứ bảy, tai hại cũng sẽ không đụng đến mình. 20 Trong cơn đói kém, Ngài sẽ giải cứu cho khỏi chết, Và đang lúc giặc giã, cứu khỏi lưỡi gươm. 21 Oâng sẽ được ẩn núp khỏi tai hại của lưỡi; Cũng sẽ chẳng sợ chi khi tai vạ xảy đến. 22 Oâng sẽ cười thầm khi thấy sự phá hoang và sự đói kém, Cũng chẳng sợ các thú vật của đất; 23 Vì ông lập giao ước với đá đồng ruộng; Và các thú rừng sẽ hòa thuận với ông. 24 Oâng sẽ thấy trại mình được hòa bình; Đi viếng các bầy mình, sẽ chẳng thấy chi thiếu mất. 25 Cũng sẽ thấy dòng dõi mình nhiều, Và con cháu mình đông như cỏ trên đất. 26 Oâng sẽ được tuổi cao khi vào trong phần mộ, Như một bó lúa mà người ta gặt phải thì. 27 Nầy, chúng tôi có xem xét điều đó, nó vốn là vậy; Hãy nghe, hãy biết để làm ích cho mình.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
O homem nasce para a aflição
1 Chama agora;
há alguém
que te responda?
E para qual dos santos te virarás?
2 Porque a ira destrói o louco;
e o zelo mata o tolo.
3 Bem vi eu o louco lançar raízes;
porém logo amaldiçoei a sua habitação.
4 Seus filhos estão longe da salvação;
e são despedaçados às portas,
e não há quem os livre.
5 A sua messe,
o faminto a devora,
e até dentre os espinhos a tira;
e o salteador traga a sua fazenda.
6 Porque do pó não procede a aflição,
nem da terra brota o trabalho.
7 Mas o homem nasce
para a tribulação,
como as faíscas se levantam
para voar.
Esperança para os pobres
8 Porém eu buscaria a Deus;
e a ele entregaria a minha causa.
9 Ele faz coisas grandes
e inescrutáveis,
e maravilhas
sem número.
10 Ele dá a chuva sobre a terra,
e envia águas sobre os campos.
11 Para pôr aos abatidos num lugar alto;
e para que os enlutados se exaltem na salvação.
12 Ele aniquila as imaginações dos astutos,
para que as suas mãos não possam levar coisa alguma a efeito.
13 Ele apanha os sábios na sua própria astúcia;
e o conselho dos perversos se precipita.
14 Eles de dia encontram as trevas;
e ao meio-dia andam às apalpadelas
como de noite.
15 Porém ao necessitado livra da espada,
e da boca deles,
e da mão do forte.
16 Assim há esperança
para o pobre;
e a iniquidade tapa a sua boca.
As mãos de Deus trazem cura
17 Eis que bem-aventurado é o homem a quem Deus repreende;
não desprezes,
pois, a correção do Todo-Poderoso.
18 Porque ele faz a chaga,
e ele mesmo a liga;
ele fere, e as suas mãos curam.
19 Em seis angústias te livrará;
e na sétima o mal não te tocará.
20 Na fome te livrará da morte;
e na guerra,
da violência da espada.
21 Do açoite da língua estarás encoberto;
e não temerás a assolação,
quando vier.
22 Da assolação
e da fome te rirás,
e os animais da terra não temerás.
23 Porque até
com as pedras do campo terás o teu acordo,
e as feras do campo serão pacíficas contigo.
24 E saberás
que a tua tenda está em paz;
e visitarás a tua habitação,
e não pecarás.
25 Também saberás
que se multiplicará a tua descendência
e a tua posteridade
como a erva da terra,
26 Na velhice irás à sepultura,
como se recolhe o feixe de trigo a seu tempo.
27 Eis que isto já o havemos inquirido,
e assim é;
ouve-o, e medita nisso
para teu bem.
Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!