Pular para o conteúdo
Publicidade

1 Reis 2

1 Khi ngày của Đa-vít hầu trọn, người truyền lịnh cho Sa-lô-môn, con trai mình, rằng: 2 Ta hầu đi con đường chung của cả thế gian, khá mạnh dạn nên người trượng phu! 3 Hãy giữ điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời muốn con giữ, để đi trong đường lối Ngài, gìn giữ những luật pháp, điều răn, mạng lịnh, sự dạy dỗ của Ngài, y như đã chép trong luật pháp của Môi-se, hầu cho con làm điều chi hay đi nơi nào cũng đều được thành công, 4 Đức Giê-hô-va sẽ làm ứng nghiệm lời Ngài đã phán về ta, rằng: Nhược bằng các con trai ngươi cẩn thận về đường lối mình, hết lòng, hết ý theo lẽ thật đi trước mặt ta, thì ngươi sẽ chẳng hề thiếu người ngồi trên ngôi Y-sơ-ra-ên. 5 Con biết sự Giô-áp, con trai Xê-ru-gia, đã làm cho cha, sự đã làm cho hai quan tướng của Y-sơ-ra-ên, Aùp-ne, con trai của Nê-rơ, A-ma-sa, con trai của Giê-the, hai người đã giết, làm đổ huyết ra trong lúc hòa bình như trong cơn chiến trận, khiến cho huyết đổ ra trong chiến trận dính vào đai thắt lưng, cùng vào giày mang nơi chân. 6 Con hãy cứ sự khôn ngoan con xử, chớ để đầu bạc xuống âm phủ cách bình yên. 7 Con hãy với các con trai Bát-xi-lai, người Ga-la-át, cách nhân từ cho họ ăn đồng bàn cùng con; chính chúng đã đãi cha như vậy, đến đón rước cha, lúc cha chạy trốn trước mặt Aùp-sa-lôm, anh con. 8 Nầy còn kẻ với con, Si-mê-i, con trai Ghê-ra, người Bên-gia-min, Ba-hu-rim, kẻ lấy những lời độc ác nguyền rủa cha trong ngày cha đi đến Ma-ha-na-im; nhưng xuống đón cha tại Giô-đanh, thì cha đã nhân danh Đức Giê-hô-va thề với rằng: Ta sẽ chẳng giết ngươi bằng gươm. 9 Bây giờ, con chớ để khỏi phạt, con khôn ngoan, biết thế nào phải xử : con khá làm cho đầu bạc dính máu xuống âm phủ. 10 Đa-vít an giấc với các tổ phụ mình, được chôn trong thành Đa-vít. 11 Những ngày Đa-vít trị trên Y-sơ-ra-ên bốn mươi năm: người trị bảy năm tại Hếp-rôn, ba mươi ba năm tại Giê-ru-sa-lem. 12 Đoạn, Sa-lô-môn ngồi trên ngai Đa-vít, cha mình, nước người được lập rất vững bền. 13 A-đô-ni-gia, con trai Ha-ghít, đến cùng Bát-sê-ba, mẹ của Sa-lô-môn. nói: Ngươi đến ý bình an chớ? Người thưa rằng: Phải, ý bình an. 14 Người lại rằng: Tôi một lời nói cùng . đáp: Hãy nói. 15 Người tiếp: biết rằng nước vốn thuộc về tôi, cả Y-sơ-ra-ên đều mong thấy tôi trị ; nhưng ngôi nước đã trở nên của em tôi, do nơi Đức Giê-hô-va thuộc về người. 16 Vậy bây giờ, tôi một sự xin với , chớ từ chối. đáp: Hãy nói. 17 Người nói: Xin hãy nói với vua Sa-lô-môn (người chẳng chối với ), cầu người cho tôi lấy A-bi-sác, người Su-nem, làm vợ. 18 Bát-Sê-ba đáp: Được, ta sẽ nói với vua giùm cho ngươi. 19 Bát-Sê-ba đi đến vua Sa-lô-môn, để nói với người giùm cho A-đô-ni-gia. Vua đứng dậy đi đón , cúi xuống lạy ; đoạn, người ngồi trên ngai mình, sai đặt một ngai khác cho mẹ mình; bèn ngồi bên tay hữu vua. 20 nói với vua rằng: Mẹ một việc nhỏ xin con, con chớ từ chối. Vua đáp: Mẹ ôi! xin hãy nói; tôi sẽ chẳng từ chối với mẹ đâu. 21 tiếp: Hãy ban A-bi-sác, người Su-nem, làm vợ A-đô-ni-gia, anh con. 22 Nhưng vua Sa-lô-môn thưa cùng mẹ mình rằng: Cớ sao mẹ xin A-bi-sác, người Su-nem, cho A-đô-ni-gia? Cũng hãy xin nước cho người luôn, người anh cả tôi; hãy xin cho người, cho thầy tế lễ A-bia-tha, cho Giô-áp, con trai Xê-ru-gia. 23 Vua Sa-lô-môn bèn chỉ Đức Giê-hô-va thề rằng: A-đô-ni-gia nói lời đó nghịch với mạng sống mình; bằng chẳng, nguyện Đức Chúa Trời xử tôi cách nặng nề! 24 Bây giờ, tôi chỉ Đức Giê-hô-va hằng sống, Đấng đã làm cho tôi vững vàng, khiến tôi ngồi trên ngai của Đa-vít, cha tôi, cùng lập một nhà cho tôi y như lời Ngài đã hứa, thề rằng: A-đô-ni-gia sẽ bị xử tử chính ngày hôm nay. 25 Vua Sa-lô-môn bèn truyền lịnh cho Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, xông đánh A-đô-ni-gia, thì người chết. 26 Đoạn, vua nói với thầy tế lễ A-bia-tha rằng: Hãy lui về A-na-tốt, trong đất ngươi, ngươi đáng chết. Song ngày nay ta không giết ngươi, ngươi khiêng hòm giao ước của Chúa Giê-hô-va, trước mặt Đa-vít, cha ta, bởi ngươi đã bị hoạn nạn trong các sự hoạn nạn của cha ta. 27 Như vậy, Sa-lô-môn đuổi A-bia-tha ra đi không cho làm thầy tế lễ của Đức Giê-hô-va nữa, hầu cho lời của Đức Giê-hô-va đã phán về nhà Hê-li, tại Si-lô, được ứng nghiệm. 28 Tin này thấu đến Giô-áp. (Vả Giô-áp đã theo phe A-đô-ni-gia, dầu không theo phe của Aùp-sa-lôm). Người liền trốn đến Đền tạm của Đức Giê-hô-va, nắm sừng của bàn thờ. 29 Người ta đến tâu với vua Sa-lô-môn rằng: Giô-áp đã trốn đến Đền tạm của Đức Giê-hô-va, kìa người đứng bên cạnh bàn thờ. Sa-lô-môn bèn sai Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, dặn rằng: Hãy đi đánh giết hắn đi. 30 Bê-na-gia đi đến Đền tạm của Đức Giê-hô-va, nói cùng Giô-áp rằng: Vua nói như vầy: Hãy ra khỏi đó. Giô-áp đáp: Không; ta muốn chết tại đây. Bê-na-gia đi thuật lại cho vua, tâu rằng: Giô-áp đã nói đáp lại như vậy. 31 Vua nói rằng: Hãy làm y như hắn nói. Hãy giết hắn chôn đi. Như vậy, ngươi sẽ cất khỏi ta khỏi nhà cha ta huyết Giô-áp đã đổ ra cớ. 32 Đức Giê-hô-va sẽ khiến huyết hắn đổ lại trên đầu hắn, hắn đã xông vào hai người công bình hơn, tốt hơn hắn, giết họ bằng gươm, Đa-vít, cha ta, không hay đến chi cả: ấy Aùp-ne, con trai của Nê-rơ, quan tướng của đạo binh Y-sơ-ra-ên, A-ma-sa, con trai Giê-the, quan tướng của đạo binh Giu-đa. 33 Huyết hai người ấy sẽ đổ lại trên đầu Giô-áp trên đầu của dòng dõi cho đến đời đời; còn phần Đa-vít dòng dõi người, nhà ngôi nước người sẽ nhờ Đức Giê-hô-va được bình yên mãi mãi. 34 Vậy, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, trở lên xông vào Giô-áp giết người. Người được chôn nhà người, tại nơi đồng vắng. 35 Vua đặt Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, làm quan tổng binh thay cho Giô-áp, lập Xa-đốc làm thầy tế lễ thay cho A-bia-tha. 36 Đoạn, vua sai đòi Si-mê-i, nói với người rằng: Hãy cất cho ngươi một cái nhà tại Giê-ru-sa-lem, đó; chớ ra đặng đi đầu này đầu kia. 37 khá biết rằng ngày nào ngươi ra khỏi đó, đi qua khe Xết-rôn, thì chắc ngươi sẽ chết: huyết ngươi sẽ đổ lại trên đầu ngươi. 38 Si-mê-i thưa với vua rằng: Lời ấy phải lắm, vua chúa tôi phán dặn điều , kẻ tôi tớ vua sẽ làm điều đó. Vậy, Si-mê-i lâu ngày tại Giê-ru-sa-lem. 39 Cuối ba năm, xảy hai kẻ tôi tớ của Si-mê-i trốn đến nhà A-kích, con trai Ma-a-ca, vua của Gát. Người ta đến thuật điều đó cho Si-mê-i rằng: Kìa, hai kẻ tôi tớ ông tại Gát. 40 Si-mê-i chổi dậy, thắng lừa mình, đi đến Gát, nơi nhà A-kích, đặng tìm hai kẻ tôi tớ mình. Gặp đoạn, bèn dẫn chúng về. 41 Người ta thuật cho Sa-lô-môn rằng Si-mê-i Giê-ru-sa-lem đã đi đến Gát, rồi trở về. 42 Vua sai đòi Si-mê-i phán rằng: Ta chẳng bắt ngươi chỉ Đức Giê-hô-va thề, bảo ngươi trước rằng: Khá biết rằng ngày nào ngươi ra, đi đầu này đầu kia, thì ngươi chắc sẽ chết sao? ngươi thưa cùng ta rằng: Lời tôi đã nghe, thậm phải? 43 Vậy, cớ sao ngươi không giữ lời chỉ Đức Giê-hô-va thề, mạng lịnh ta đã truyền cho ngươi? 44 Vua lại nói với Si-mê-i rằng: Ngươi biết mọi sự ác ngươi đã làm cho Đa-vít, cha ta, lòng ngươi vẫn còn nhớ lắm. Vậy nên Đức Giê-hô-va sẽ khiến sự ác của ngươi đổ lại tên đầu ngươi. 45 Nhưng vua Sa-lô-môn sẽ được phước, ngôi của Đa-vít sẽ được lập vững bền trước mặt Đức Giê-hô-va đến đời đời. 46 Đoạn, vua truyền lịnh cho Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa; người bèn đi ra đánh giết Si-mê-i. Như vậy, ngôi nước được vững bền trong tay Sa-lô-môn.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Veja também