Isaías 6

1 Vào năm Vua Ô-xia băng hà, tôi thấy Chúa ngồi trên ngai cao cả, tôn quý; thân áo Ngài đầy dẫy đền thờ.

2 Phía trên ngai có các sê-ra-phim đứng hầu. Mỗi sê-ra-phim có sáu cánh, hai cánh che mặt, hai cánh che chân và hai cánh để bay.

3 Các sê-ra-phim gọi nhau và hô lên:“Thánh thay, thánh thay, thánh thay là CHÚA Vạn Quân,Vinh quang Ngài đầy dẫy khắp đất.”

4 Vì tiếng hô, các then cài nơi ngưỡng cửa rung chuyển, và đền đầy dẫy khói.

5 Tôi nói: “Khốn nạn cho tôi! Tôi chết mất! Vì tôi là người có môi bẩn thỉu, sống giữa một dân có môi bẩn thỉu; vì mắt tôi đã thấy Vua, tức là CHÚA Vạn Quân.”

6 Bấy giờ một trong các sê-ra-phim bay đến tôi, tay cầm than lửa đỏ đã dùng cặp gắp từ bàn thờ.

7 Sê-ra-phim đó sờ vào miệng tôi và bảo: “Nầy, cái nầy đã đụng đến môi ngươi; lỗi ngươi đã được xóa, tội ngươi đã được tha.”

8 Và tôi nghe tiếng Chúa phán: “Ta sẽ sai ai đi? Ai sẽ đi cho chúng ta?” Tôi thưa: “Dạ, có tôi đây, xin hãy sai tôi.”

9 Ngài phán: “Hãy đi và nói với dân này rằng:‘Nghe thì cứ nghe, nhưng không hiểu;Nhìn thì cứ nhìn nhưng không nhận biết.’

10 Hãy làm cho lòng dân này chai lì,Tai nặng,Mắt nhắm,E rằng mắt chúng nó thấy được,Tai chúng nó nghe được,Lòng chúng nó hiểu đượcVà quay trở lại rồi được chữa lành.”

11 Tôi hỏi: “Lạy Chúa, cho đến khi nào?”Ngài đáp: “Cho đến khi các thành hoang vắngKhông người cư ngụ,Nhà cửa không người ở,Đất ruộng hoàn toàn hoang tàn.

12 Cho đến khi CHÚA đã đuổi dân đi xa,Nhiều nơi trong xứ bị hoang phế.

13 Dù một phần mười dân cư còn lại tại đó,Họ cũng sẽ bị thiêu hủy.Như cây dẻ, cây sồiKhi bị đốn vẫn còn gốcThì dòng giống thánh là gốc của nó.”