Pular para o conteúdo
Publicidade

Jeremias 10

ACF

1 Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va phán cho ngươi. 2 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Chớ tập theo tục của các dân ngoại, chớ sợ các dấu trên trời, mặc dầu dân ngoại nghi sợ các dấu ấy. 3 thói quen của các dân ấy chỉ không. Người ta đốn cây trong rừng, tay thợ lấy búa đẽo; 4 rồi lấy bạc vàng trang sức; dùng búa đóng đinh vào, đặng khỏi lung lay. 5 Các thần ấy tiện như hình cây chà , không biết nói; không biết đi, nên phải khiêng. Đừng sợ các thần ấy, không quyền làm họa hay làm phước. 6 Hỡi Đức Giê-hô-va, chẳng ai giống như Ngài! Ngài lớn, danh Ngài sức mạnh lớn lắm. 7 Hỡi vua các nước! ai chẳng nên sợ Ngài? Aáy điều Ngài đáng được. trong những người khôn ngoan của các nước, tỏ ra sự vinh hiển mình, chẳng ai giống như Ngài. 8 Chúng hết thảy đều u khờ dại. Sự dạy dỗ của hình tượng chỉ gỗ thôi. 9 Aáy bạc giát mỏng vận đến từ Ta-rê-si, vàng của U-pha, nhờ tay thợ chạm làm ra cùng thợ vàng chế thành; vải màu xanh màu tím làm áo; ấy cũng việc của người thợ khéo. 10 Nhưng Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời thật; Ngài Đức Chúa Trời hằng sống, Vua đời đời. Nhân cơn giận Ngài, đất đều rúng động, các nước không thể chịu được cơn giận Ngài. 11 Các ngươi khá nói cùng họ rằng: Những thần nầy không làm nên các từng trời, cũng không làm nên đất, thì sẽ bị diệt đi khỏi trên đất khỏi dưới các từng trời. 12 Chính Đức Giê-hô-va đã làm nên đất bởi quyền năng Ngài, đã lập thế gian bởi sự khôn ngoan Ngài, đã giương các từng trời ra bởi sự thông sáng Ngài. 13 Khi Ngài phát ra tiếng, thì tiếng động lớn của nước trong các từng trời; Ngài làm cho hơi nước từ đầu cùng đất bay lên, làm cho chớp theo mưa dấy lên, kéo gió ra từ trong kho Ngài; 14 người ta đều trở nên u khờ dại, thợ vàng xấu hổ tượng chạm của mình; các tượng đúc chẳng qua giả dối, chẳng hơi thở trong; 15 chỉ sự , chỉ đồ đánh lừa; đến ngày thăm phạt sẽ bị diệt mất. 16 Sản nghiệp của Gia-cốp thì chẳng giống như vậy; Ngài đã tạo nên mọi sự, Y-sơ-ra-ên chi phái của nghiệp Ngài. Danh Ngài Đức Giê-hô-va vạn quân. 17 Hỡi ngươi kẻ bị vây, hãy lấy của cải mình lìa khỏi đất nầy. 18 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, lần nầy ta sẽ liệng ra dân của đất nầy, ta sẽ làm khốn chúng , cho chúng tỉnh biết. 19 Khốn nạn cho tôi vết thương tôi! Vít tôi đau đớn! Nhưng tôi nói: Aáy sự lo buồn tôi, tôi phải chịu. 20 Trại của tôi bị phá hủy, những dây của tôi đều đứt, con cái tôi bỏ tôi, chúng không còn nữa. Tôi không người để giương trại tôi ra căng màn tôi. 21 Những kẻ chăn chiên đều ngu dại, chẳng tìm cầu Đức Giê-hô-va. vậy chúng chẳng được thạnh vượng, hết thảy những bầy chúng bị tan lạc. 22 Nầy, tiếng đồn ra; sự ồn ào lớn đến từ miền phương bắc, đặng làm cho các thành của Giu-đa nên hoang vu, nên hang chó rừng. 23 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi biết đường của loài người chẳng do nơi họ, người ta đi, chẳng quyền dẫn đưa bước của mình. 24 Hỡi Đức Giê-hô-va, vậy xin hãy sửa trị tôi cách chừng đỗi; xin chớ nhân cơn giận, e rằng Ngài làm cho tôi ra không chăng. 25 Xin hãy đổ sự thạnh nộ trên các nước chẳng nhìn biết Ngài, trên các họ hàng chẳng kêu cầu danh Ngài. họ đã nuốt Gia-cốp, còn nuốt nữa; họ diệt Gia-cốp, làm cho chỗ thành ra hoang vu.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

A idolatria e o verdadeiro culto

1 Ouvi a palavra que o Senhor vos fala a vós, ó casa de Israel. 2 Assim diz o Senhor: Não aprendais o caminho dos gentios, nem vos espanteis dos sinais dos céus; porque com eles se atemorizam as nações.

3 Porque os costumes dos povos são vaidade;

pois corta-se do bosque um madeiro,

obra das mãos do artífice, feita com machado;

4 Com prata e com ouro o enfeitam,

com pregos e com martelos o firmam,

para que não se mova.

5 São como a palmeira, obra torneada,

porém não podem falar;

certamente são levados,

porquanto não podem andar.

Não tenhais receio deles,

pois não podem fazer mal,

nem tampouco têm poder de fazer bem.

6 Ninguém semelhante a ti,

ó Senhor; tu és grande,

e grande o teu nome em poder.

7 Quem não te temeria a ti,

ó Rei das nações?

Pois isto a ti pertence;

porquanto entre todos os sábios das nações,

e em todo o seu reino,

ninguém semelhante a ti.

8 Mas eles todos se embruteceram e tornaram-se loucos;

ensino de vaidade é o madeiro.

9 Trazem prata batida de Társis e ouro de Ufaz,

trabalho do artífice,

e das mãos do fundidor;

fazem suas roupas de azul e púrpura;

obra de peritos são todos eles.

10 Mas o Senhor Deus é a verdade;

ele mesmo é o Deus vivo e o Rei eterno;

ao seu furor treme a terra,

e as nações não podem

suportar a sua indignação.

11 Assim lhes direis:

Os deuses que não fizeram

os céus e a terra

desaparecerão da terra e de

debaixo deste céu.

12 Ele fez a terra com o seu poder;

ele estabeleceu o mundo com a sua sabedoria,

e com a sua inteligência estendeu os céus.

13 Fazendo ele soar a sua voz,

logo rumor de águas no céu,

e faz subir os vapores da extremidade da terra;

faz os relâmpagos para a chuva,

e dos seus tesouros faz sair o vento.

14 Todo o homem é embrutecido no seu conhecimento;

envergonha-se todo o

fundidor da sua imagem de escultura;

porque sua imagem fundida é mentira,

e nelas não espírito.

15 Vaidade são, obra de enganos:

no tempo da sua visitação virão a perecer.

16 Não é semelhante a estes aquele que é a porção de Jacó;

porque ele é o que formou tudo,

e Israel é a vara da sua herança:

Senhor dos Exércitos é o seu nome.

Lamentação pela destruição de Judá

17 Ajunta da terra a tua mercadoria,

ó tu que habitas em lugar sitiado.

18 Porque assim diz o Senhor:

Eis que desta vez arrojarei

como se fora com uma funda aos moradores da terra,

e os angustiarei,

para que venham a achá-lo, dizendo:

19 Ai de mim por causa do meu quebrantamento!

A minha chaga me causa grande dor;

e eu havia dito:

Certamente isto é

enfermidade que eu poderei suportar.

20 A minha tenda está destruída,

e todas as minhas cordas se romperam;

os meus filhos foram-se de mim,

e não existem;

ninguém mais que estenda a minha tenda,

nem que levante as minhas cortinas,

21 Porque os pastores se embruteceram,

e não buscaram ao Senhor;

por isso não prosperaram,

e todos os seus rebanhos se espalharam.

22 Eis que vem uma voz de rumor,

grande tremor da terra do norte,

para fazer das cidades de Judá uma assolação,

uma morada de chacais.

Jeremias intercede pelo seu povo

23 Eu sei, ó Senhor,

que não é do homem o seu caminho;

nem do homem que caminha o

dirigir os seus passos.

24 Castiga-me, ó Senhor,

porém com juízo, não na tua ira,

para que não me reduzas a nada.

25 Derrama a tua indignação

sobre os gentios que não te conhecem,

e sobre as gerações que não invocam o teu nome;

porque devoraram a Jacó,

e devoraram-no e consumiram-no,

e assolaram a sua morada.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também