1 Gióp tiếp nói lẽ luận cao mình, mà rằng:2 Đức Chúa Trời đã đoạt lấy lý tôi, Đấng Toàn năng khiến linh hồn tôi bị cay đắng, Tôi chỉ sanh mạng của Ngài mà thề rằng:3 Hễ hơi thở tôi còn ở mình tôi, Và sanh khí của Đức Chúa Trời còn trong lỗ mũi tôi,4 Quả hẳn môi tôi sẽ chẳng nói sự gian ác, Lưỡi tôi cũng không giảng ra điều giả dối.5 Khi tôi đoán xét, không thể nào cho các bạn là phải! Cho đến kỳ chết, tôi chẳng hề thôi quả quyết rằng tôi trọn vẹn.6 Tôi giữ chặt sự công bình mình, không rời bỏ nó; Trọn đời tôi, lòng tôi sẽ chẳng cáo trách tôi.7 Ước gì cừu địch tôi bị xử như kẻ ác, Và kẻ dấy lên nghịch cùng tôi bị cầm như kẻ trái lẽ công bình.8 Dầu kẻ ác được tài sản, Đức Chúa Trời cất lấy linh hồn nó đi; Vậy, sự trông cậy kẻ ác là gì?9 Khi sự hoạn nạn xảy đến cùng hắn, Đức Chúa Trời há sẽ nghe tiếng của hắn sao?10 Có phải hắn sẽ tìm được sự vui sướng mình nơi Đấng Toàn năng, Và thường thường cầu khẩn Đức Chúa trời sao?11 Tôi sẽ chỉ dạy cho các bạn việc tay Đức Chúa Trời làm, Không giấu các bạn ý của Đấng Toàn năng.12 Nầy, chánh các bạn đã thấy điều đó, Vậy, nhơn sao còn có những tư tưởng hư không kia?13 Này là phần mà Đức Chúa Trời định cho kẻ ác, Và cơ nghiệp của kẻ cường bạo nhận lãnh từ Đấng Toàn năng:14 Nếu con cái hắn thêm nhiều, ấy để cho gươm giết; Còn dòng dõi hắn ắt không ăn cho no nê được.15 Kẻ còn sống sót lại của hắn bị sự chết vùi dập, Và người góa bụa hắn sẽ không than khóc.16 Dẫu hắn có thâu góp bạc tiền như cát bụi, Sắm sửa quần áo nhiều như bùn;17 Thật hắn sắm sửa, song rồi ra người công bình sẽ mặc lấy, Còn bạc, kẻ vô tội sẽ chia nhau.18 Người cất nhà mình như ổ sâu trùng, Như chòi mà người giữ vườn nho thường cất.19 Hắn nằm xuống giàu có, song sẽ chẳng được liệm; Nó mở con mắt ra, bèn chẳng còn nữa.20 Sự kinh khiếp thình lình áp vào hắn như thể nước lụt; Bão tố đoạt lấy hắn trong lúc ban đêm.21 Gió đông đem hắn đi, bèn biệt mất; Một luồng dông lớn rứt hắn đi khỏi chổ hắn.22 Đức Chúa Trời giáng tai vạ trên mình hắn, chẳng thương xót lấy; Hắn rất muốn chạy trốn khỏi tay Ngài.23 Người ta sẽ vỗ tay mừng về việc hắn; Và hút gió đuổi hắn khỏi chỗ ở của hắn.
1 Jobas tęsė savo palyginimą:2 "Gyvas Dievas, kuris nedaro man teisybės, ir Visagalis, kuris apkartino mano sielą.3 Kol aš kvėpuoju ir Dievo kvapas yra mano šnervėse,4 mano lūpos nekalbės netiesos ir mano liežuvis neapgaudinės.5 Taip nebus, kad aš pateisinčiau jus. Savo nekaltumo neatsisakysiu iki mirties.6 Teisumo tvirtai laikausi ir nepaleisiu; mano širdis man nepriekaištaus, kol gyvensiu.7 Te mano priešas bus kaip nedorėlis, tas, kuris puola mane, kaip neteisusis.8 Ar yra veidmainiui kokia viltis, nors jis ir daug turi, kai Dievas atima jo sielą?9 Ar Dievas išklausys jo šauksmą, kai nelaimės užgrius jį?10 Ar jis linksminsis Visagalyje ir nuolat šauksis Dievo?11 Aš jus pamokysiu apie Dievo ranką, Visagalio kelių aš neslėpsiu.12 Jūs patys tai regėjote; kodėl jūs tad taip tuščiai kalbate?13 Štai nedorėlio dalis nuo Dievo ir prispaudėjų paveldėjimas iš Visagalio:14 jei jo vaikų padaugėja, jie skirti kardui; jo palikuonys nepasisotina duona.15 Kurie išliks po jo, tuos mirtis nuves į kapą ir našlės jų neapraudos.16 Nors jis turi sidabro kaip smėlio ir drabužių kaip molio,17 bet jo rūbus teisusis vilkės, o sidabrą padalins nekaltasis.18 Jis stato namus kaip kandis, kaip sargas būdelę pasidaro.19 Jis atsigula turtingas, o pabudęs ir atvėręs akis nieko nebeturi.20 Išgąstis užklumpa jį kaip vanduo ir audra naktį nuneša jį.21 Rytų vėjas jį pakelia ir viesulas išplėšia jį iš jo vietos,22 svaido be pasigailėjimo, nors jis labai stengiasi pabėgti nuo jo.23 Žmonės plos savo rankomis dėl jo ir švilpdami išlydės jį".