1 Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, Bị đầy dẫy sự khốn khổ.2 Người sanh ra như cỏ hoa, rồi bị phát; Người chạy qua như bóng, không ở lâu dài.3 Dầu vậy, Chúa còn để mắt trên người ấy, Và khiến tôi đến chịu Chúa xét đoán sao?4 Ai có thể từ sự ô uế mà lấy ra được điều thanh sạch? Chẳng một ai!5 Nếu ngày của loài người đã định rồi, Nếu số tháng người ở nơi Chúa, Và Chúa đã định giới hạn cho người, mà không qua khỏi được,6 Thì xin Chúa hãy xây mắt Ngài khỏi người, để người đặng yên nghỉ, Cho đến khi mãn ngày mình như kẻ làm mướn vậy.7 Vì cây cối dẫu bị đốn còn trông cậy Sẽ còn mọc lên nữa, Không thôi nức chồi.8 Dẫu rễ nó già dưới đất, Thân nó chết trong bụi cát,9 Vừa có hơi nước, nó sẽ mọc chồi, Và đâm nhành như một cây tơ;10 Nhưng loài người chết, thì nằm tại đó, Loài người tắt hơi, thì đã đi đâu?11 Nước hồ chảy mất đi, Sông cạn và khô:12 Cũng vậy, loài người nằm, rồi không hề chổi dậy: Người chẳng hề thức dậy cho đến khi không còn các từng trời, Và chẳng ai sẽ khiến cho người tỉnh lại khỏi giấc ngủ mình.13 Oi! Chớ gì Chúa giấu tôi nơi âm phủ, che khuất tôi cho đến khi cơn giận Chúa đã nguôi, Định cho tôi một kỳ hẹn, đoạn nhớ lại tôi!14 Nếu loài người chết, có được sống lại chăng! Trọn ngày giặc giã tôi, tôi đợi chờ, Cho đến chừng tôi được buông thả,15 Chúa sẽ gọi, tôi sẽ thưa lại; Chúa sẽ đoái đến công việc của tay Chúa;16 Nhưng bây giờ, Chúa đếm các bước tôi, Chúa há chẳng xem xét các tội lỗi tôi sao?17 Các tội phạm tôi bị niêm phong trong một cái túi, Và Chúa có thắt các sự gian ác tôi lại.18 Song núi lở ta thành ra bụi, Và hòn đá bị nhắc dời khỏi chổ nó.19 Nước làm mòn đá, Lụt trôi bụi đất: Cũng một thể ấy, Chúa hủy sự hy vọng của loài người.20 Chúa hãm đánh và thắng hơn loài người luôn, đoạn nó đi qua mất; Chúa đổi sắc mặt nó, và đuổi nó đi.21 Các con trai người được tôn trọng, còn người nào biết đến; Chúng bị hạ xuống, nhưng người cũng chẳng để ý vào.22 Thịt người chỉ đau đớn vì một mình người, Và linh hồn người chỉ buồn rầu vì chính mình người mà thôi.
1 "Žmogus, gimęs iš moters, gyvena trumpai, bet daug vargsta.2 Jis kaip gėlė auga ir nuvysta. Jis dingsta kaip šešėlis ir nepasilieka.3 Ar Tu atversi savo akis į tokį ir nusivesi mane į teismą su savimi?4 Kas gali iš netyro padaryti tyrą? Niekas!5 Jo dienos yra tiksliai nustatytos ir mėnesiai suskaičiuoti. Tu nustatai jam ribą, ir jis jos neperžengs.6 Atsitrauk nuo jo, kad jis pailsėtų, kol kaip samdinys sulauks savo dienos.7 Medžiui yra viltis, kad ir nukirstas atžels ir iš kelmo išaugs atžalos.8 Nors žemėje jo šaknys pasensta ir jo kelmas apmiršta dulkėse,9 bet, gavęs vandens, jis atželia, krauna pumpurus ir išleidžia šakeles kaip jaunas augalas.10 O žmogus miršta, ir nebėra jo; atiduoda žmogus savo dvasią, kur jis yra?11 Kaip vanduo išgaruoja iš jūrų, upės nusenka ir išdžiūsta,12 taip žmogus atsigula ir nebeatsikelia. Kol dangūs pasibaigs, jis neatsibus; niekas jo nepažadins iš miego.13 O kad paslėptum mane kape ir laikytum paslėpęs, kol praeis Tavo rūstybė; nustatytam laikui praėjus, vėl mane atsimintum.14 Ar miręs žmogus prisikels? Per visas man skirtas dienas aš lauksiu permainos.15 Tu šauksi, ir aš atsiliepsiu; Tu ilgėsiesi savo rankų kūrinio.16 Tu skaičiuoji mano žingsnius, bet neįskaityk mano nuodėmės.17 Mano nusikaltimas paslėptas maišelyje ir mano kaltė užrišta.18 Kaip kalnas krisdamas subyra ir uola pajuda iš savo vietos,19 kaip vanduo nuneša akmenis ir liūtys nuplauna dirvožemį, taip Tu sunaikini žmogaus viltį.20 Tu nugali jį nuolat, ir jo nebelieka, Tu pakeiti jo veidą ir pavarai jį.21 Jei jo sūnūs gerbiami, jis nežino; jei jie niekinami, jis nepastebi.22 Jis jaučia savo kūno skausmus, ir jo siela kenčia".