1 Song bây giờ, kẻ trẻ tuổi hơn tôi nhạo báng tôi, Mà cha họ tôi đã khinh, chẳng khứng để Chung với chó của bầy chiên tôi.2 Sức mạnh của họ đã hư hại rồi; Vậy, sức lực tay họ dùng làm ích gì cho tôi?3 Chúng ốm tong vì bị đói kém thiếu thốn, đi gậm cạp đất khô hóc, Từ lâu đã bỏ hoang vắng vẻ.4 Chúng hái rau sam biển trong bụi cây, Rễ cây giêng giếng làm vật thực cho họ.5 Chúng bị đuổi đi khỏi giữa loài người; Người ta kêu la chúng như kêu la kẻ trộm.6 Chúng phải ở trong trũng gớm ghê, Trong hang đất và giữa các hòn đá.7 Chúng tru thét giữa bụi cây, Nằm lộn lạo nhau dưới các lùm gai.8 Chúng là con cái kẻ ngu xuẩn, cha họ chẳng tuổi tên, Họ bị đuổi ra khỏi xứ.9 Còn bây giờ, tôi trở nên lời ca hát của họ, Làm đề cho chuyện trò của họ.10 Họ gớm ghiếc tôi, xa lánh tôi, Không kiêng nhổ khạc nơi mặt tôi.11 Bởi vì Đức Chúa Trời đã làm dùn cây cung tôi, và sỉ nhục tôi. Chúng ném hàm khớp khỏi trước mặt tôi.12 Cái hố lu la nầy dấy lên nơi tay hữu tôi; Chúng xô đẩy chơn tôi, Sửa soạn cho tôi con đường hiểm độc của chúng.13 Chúng phá hủy đường lối tôi, Giúp vào việc tàn hại tôi; Song chẳng có ai đến tiếp cứu chúng.14 Chúng do nơi hư lũng lớn mà đến, Xông vào tôi giữa sự đồi tàn.15 Các sự kinh khủng hãm áp tôi, Đuổi theo sự sang trọng tôi khác nào gió mạnh, Và sự phước hạnh tôi đã qua như đám mây.16 Bây giờ, linh hồn tôi tan ra trong mình tôi; Các ngày gian nan đã hãm bắt tôi,17 Đêm soi xương cốt tôi làm nó rời ra khỏi tôi, Đau đớn vẫn cắn rỉa tôi, không ngưng nghỉ chút nào.18 Vì cớ năng lực lớn của Đức Chúa Trời, áo ngoài tôi hư nát; Năng lực ấy riết khí tôi lại như cổ áo tôi.19 Đức Chúa Trời có ném tôi xuống bùn, Tôi trở nên giống như bụi và tro.20 Tôi kêu la cùng Chúa, song Chúa chẳng đáp lời; Tôi đứng tại đó, và Chúa chỉ ngó xem tôi.21 Chúa trở nên dữ tợn đối với tôi, Lấy năng lực tay Chúa mà rượt đuổi tôi.22 Chúa cất tôi lên trên cánh gió, Khiến nó đem tôi đi, và tiêu diệt tôi giữa trận bão.23 Vì tôi biết rằng Chúa sẽ dẫn tôi đến chốn sự chết, Là nơi hò hẹn của các người sống.24 Song trong khi người nào bị tàn hại, họ há chẳng giơ tay ra sao? Hoặc đương cơn tai nạn, họ há không cất tiếng kêu la ư?25 Chớ thì tôi không khóc kẻ bị thời thế khó khăn sao? Lòng tôi há chẳng buồn thảm vì kẻ nghèo khổ sao?26 Tôi đợi chờ phước hạnh, tai họa bèn xảy đến; Tôi trông cậy ánh sáng, tăm tối lại tới cho.27 Lòng tôi trằn trọc không an nghỉ; Các ngày gian nan xông áp vào tôi.28 Tôi đi mình mảy bằm đen, nhưng chẳng phải bị nắng ăn; Tôi chổi dậy giữa hội chúng và kêu cầu tiếp cứu.29 Tôi bèn trở thành anh em của chó rừng, Và bầu bạn của con đà điểu.30 Da tôi thành đen và rơi ra khỏi mình, Xương cốt tôi bị nóng cháy đi.31 Vì cớ ấy, tiếng đờn cầm tôi trở nên tiếng ai bi, Và đờn sắt tôi chỉ ra tiếng thảm sầu.
1 "Dabar juokiasi iš manęs jaunesni už mane, kurių tėvų nebūčiau laikęs prie savo avių bandos šunų.2 Kurių rankų stiprumas neturėjo vertės man, jie nesulaukė senatvės.3 Dėl neturto ir bado visai nusilpę, jie bėgdavo į dykumą, tuščią ir apleistą.4 Jie raudavo dilgėles iš pakrūmių ir kadagių šaknys buvo jų maistas.5 Jie būdavo varomi iš bendruomenės su triukšmu kaip vagys.6 Jie gyveno kalnų pašlaitėse, žemės olose ir ant uolų,7 rinkdavosi tarp erškėčių ir šūkaudavo krūmuose.8 Kvailių ir netikėlių vaikai, kuriuos iš krašto išveja.9 O dabar tapau priežodis jų dainose,10 jie bjaurisi manimi, traukiasi nuo manęs ir nesidrovi spjauti man į veidą.11 Kadangi Jis atleido savo templę ir ištiko mane, jie taip pat nebesivaržo mano akivaizdoje.12 Man iš dešinės pakyla gauja, stumia mane nuo kelio ir siekia mane sunaikinti.13 Jie išardo mano taką, apsunkina mano nelaimę, jie neturi pagalbininko.14 Lyg pro plačią spragą įsiveržę, jie neša man pražūtį.15 Mane apėmė baimė; jie persekiojo mano sielą kaip vėjas, ir mano laimė praeina kaip debesis.16 Dabar mano siela suvargusi ir mano dienos gausios kančių.17 Naktį man kaulus gelia ir skausmai nesiliauja.18 Daug jėgų reikia man, kad pasikeisčiau drabužį, jis varžo mane kaip rūbo apykaklė.19 Jis įmetė mane į purvą, tapau kaip dulkės ir pelenai.20 Aš šaukiuosi Tavęs, bet Tu man neatsakai; stoviu, bet Tu nekreipi dėmesio į mane.21 Tu tapai man žiaurus, savo stipria ranka mane prislėgei.22 Tu pakeli mane vėju ir blaškai, Tu išplėši mano nuosavybę.23 Aš žinau, kad nuvesi mane į mirtį, į namus, skirtus visiems gyviesiems.24 Tačiau Jis neištiesia rankos į kapą, nors jie šaukia pražūdami.25 Ar aš neverkiau dėl kenčiančio, nesisielojau dėl vargšo?26 Aš ieškojau gerogavau pikta; laukiau šviesosatėjo tamsa.27 Mano viduriai virė ir neturėjo poilsio, pasitiko mane vargo dienos.28 Aš vaikštinėju gedėdamas, nematydamas saulės; stoviu susirinkime ir šaukiu.29 Aš tapau broliu šakalams ir draugu stručiams.30 Mano oda pajuodusi, mano kaulai dega nuo karščio.31 Mano arfa virto rauda, o mano fleitaverkiančiojo balsu".