1 Gióp đáp lại rằng:2 Oi! Chớ gì nỗi buồn tôi nhắc cân cho đúng, Và các tai nạn tôi để trên cân thăng bằng!3 Vì hiện giờ nó nặng hơn cát biển; Nên tại cớ ấy các lời nói đại ra.4 Bởi vì các tên của Đấng Toàn năng trúng nhằm tôi; Tâm hồn tôi uống nọc độc của tên ấy; Sự kinh khiếp của Đức Chúa Trời dàn trận nghịch cùng tôi.5 Chớ thì con lừa rừng nào kêu la khi có cỏ? Còn bò nào rống khi có lương thảo?6 Vật chi lạt lẽo, người ta nào ăn chẳng bỏ muối? Còn trong lòng trắng trứng gà, đâu có mùi lai gì?7 Vật gì linh hồn tôi từ chối đá đến, Lại trở nên vật thực gớm ghê của tôi.8 Oi! Chớ gì lời sở cầu tôi được thành, Và Đức Chúa Trời ban cho tôi điều tôi ao ước!9 Chớ chi Đức Chúa Trời đẹp lòng cà tán tôi, Buông tay Ngài ra trừ diệt tôi!10 Vậy, tôi sẽ còn được an ủy, Và trong cơn đau đớn chẳng giản, Tôi sẽ vui mừng, bởi vì không có từ chối lời phán của Đấng Thánh.11 Sức lực tôi nào đủ đợi cho nỗi, Cuối cùng tôi sẽ ra sao, mà tôi lại nhẫn nhịn được?12 Sức tôi há là sức đá sao? Thịt tôi há dễ là đồng?13 Trong mình tôi chẳng có sự tiếp cứu, sự khôn ngoan bị cất khỏi tôi, Ay há chẳng phải như vậy sao?14 Kẻ gần xui té, đáng được bạn bầu thương xót đến, E kẻo người bỏ sự kính sợ Đấng Toàn năng.15 Anh em tôi dối gạt tôi như dòng khe cạn nước, Như lòng khe chảy khô.16 Nó bị đục vì cớ nước đá, Có giá tuyết ẩn ở trong.17 Nhưng trong khi giựt xuống, khe bèn khô cạn, Lúc nắng giọi, nó lại biến khỏi chỗ nó.18 Đoàn khách đi ngang qua nó bèn tẻ tách đường, Đi vào trong Sa mạc, rồi chết mất.19 Đoàn khách ở Thê-ma tìm kiếm nước nó, Các kẻ bộ hành Sê-ba nhờ cậy nó;20 Nhưng chúng bị mắc cỡ vì nhờ cậy nơi nó; Khi đến tại khe, bèn phải hổ thẹn.21 Hiện nay các bạn cũng không ra gì hết; Các bạn thấy sự đáng kinh khiếp, bèn run sợ.22 Tôi há có nói rằng: Xin cung cấp cho tôi, Trong tài sản của các bạn, xin hãy lấy lễ vật dâng cho tôi, sao?23 Hoặc cầu rằng: Xin hãy giải cứu tôi khỏi tay kẻ cừu địch, Và chuộc tôi khỏi tay kẻ hà hiếp ư?24 Hãy dạy dỗ tôi, tôi sẽ nín lặng; Xin chỉ cho tôi hiểu tôi đã lầm lỗi nơi nào.25 Lời chánh trực có sức lực dường bao! Còn lời trách móc của các bạn nào có trách được gì?26 Các bạn muốn trách móc tiếng nói sao? Song lời của một người ngã lòng chỉ như luồng gió.27 Quả thật, các bạn xông hãm kẻ mồ côi, Và đào hầm gài bạn hữu mình.28 Vậy bây giờ, nếu các bạn muốn, hãy ngó tôi, Tôi nào dám nói dối trước mặt các bạn đâu.29 Xin khá xét lại; chớ có sự bất công; Phải, hãy xét lại, vì duyên cớ tôi là công bình.30 Có điều bất công nơi lưỡi tôi chăng? ổ gà tôi há chẳng phân biệt điều ác sao?
1 Jobas atsakydamas tarė:2 "O kad pasvertų mano vargą ir ant svarstyklių uždėtų mano kentėjimus!3 Visa tai svertų daugiau už jūros smėlį. Todėl aš nuryju savo žodžius.4 Visagalio strėlės įsmeigtos į mane, jų nuodus turi gerti mano dvasia. Dievo baisenybės išsirikiavę prieš mane.5 Ar žvengia laukinis asilas, turėdamas žolės? Ar baubia jautis prie savo pašaro?6 Ar galima valgyti beskonį dalyką be druskos? Ar kiaušinio baltymas turi skonį?7 Tai, kuo bjaurėdavosi mano siela, yra mano suspaudimo maistas.8 O kad įvyktų, ko prašau, ir Dievas suteiktų man, ko ilgiuosi.9 Kad patiktų Dievui sunaikinti mane, rankos pakėlimu pribaigti mane.10 Tai būtų man paguoda ir aš džiaugčiausi kentėdamas. Tenesigaili Jis manęs, nes aš neišsigyniau Šventojo žodžių.11 Iš kur man jėgos, kad turėčiau viltį? Koks galas, kad aš toliau gyvenčiau?12 Ar mano jėga yra akmens jėga? Ar mano kūnas iš vario?13 Manyje nėra pagalbos ir išmintis pasitraukė nuo manęs.14 Kenčiantis turėtų susilaukti gailestingumo iš savo draugo, tačiau jis atsisako Visagalio baimės.15 Mano broliai yra klastingi kaip upelis, kaip vandens srovės, tekančios pro šalį.16 Jie yra lyg tamsus ledas, padengtas sniegu.17 Saulei kaitinant, jie pradingsta, karščiui užėjusišnyksta.18 Jų kelias pasuka į šalį, jie teka į tuštumą ir pranyksta.19 Temos ir Šebos karavanai tyrinėjo juos ir pasitikėjo jais.20 Tačiau jų viltis apvylė juos, jie atėjo ir buvo sugėdinti.21 Jūs esate niekas, nes pamatę mano pažeminimą, išsigandote.22 Argi ar prašiau: ‘Duokite man dovanų iš savo turto?’23 Arba: ‘Išgelbėkite mane iš priešo rankų. Išpirkite mane iš prispaudėjų’.24 Pamokykite mane, ir aš nutilsiu; duokite man suprasti mano klaidas.25 Kokie stiprūs yra tiesos žodžiai, o jūsų kalbos nieko neįrodo.26 Jūs savo žodžiais man tik prikaišiojate; jie nuliūdusiam praeina lyg vėjas.27 Jūs puolate našlaitį ir savo draugui kasate duobę.28 Dabar pažvelkite į mane ir matysite, ar aš meluoju.29 Atsakykite, kad nebūtų netiesos. Atsakykite, ar aš ne teisus?30 Spręskite, ar aš netiesą kalbu? Ar aš neatskiriu tiesos nuo melo?"