1 Nầy, mắt ta đã thấy các điều đó, Tai ta có nghe và hiểu đến. 2 Điều gì các ngươi biết, ta cũng biết với. Ta chẳng kém hơn các ngươi đâu. 3 Song ta muốn thưa với Đấng Toàn năng, Ước ao biện luận cùng Đức Chúa Trời: 4 Còn các ngươi là kẻ đúc rèn lời dối trá; Thảy đều là thầy thuốc không ra gì hết. 5 Chớ chi các ngươi nín lặng! Đó sẽ là sự khôn ngoan của các ngươi. 6 Vậy, hãy nghe lời biện luận ta, Khá chăm chỉ về lẽ đối nại của miệng ta. 7 Có phải các ngươi dám nói lời bất công với Đức Chúa Trời chăng? Các ngươi há sẽ nói điều dối trá vì Ngài sao? 8 Các ngươi há muốn tây vị Đức Chúa Trời, Và cãi lẽ cho Ngài sao? 9 Nếu Ngài dò xét lòng các ngươi, các ngươi vừa ý điều đó sao? Các ngươi há muốn phỉnh gạt Ngài như phỉnh gạt loài người sao? 10 Quả thật Ngài sẽ trách phạt các ngươi. Nếu các ngươi lén tây vị người. 11 Chớ thì sự oai nghi Ngài sẽ chẳng khiến các ngươi bối rối sao? Sự hoảng kinh Ngài há sẽ chẳng giáng trên các ngươi ư, 12 Châm ngôn của các ngươi chỉ như châm ngôn tro bụi; Những thành lũy của các ngươi thật là thành lũy bùn đất, 13 Vậy, hãy nín đi, khá lìa khỏi ta, để ta biện luận, Mặc dầu xảy đến cho ta điều gì. 14 Cớ sao ta lấy răng cắn thịt mình Và liều sanh mạng mình? 15 Dẫu Chúa giết ta, ta cũng còn nhờ cậy nơi Ngài; Nhưng ta sẽ binh vực tánh hạnh ta trước mặt Ngài. 16 Chính điều đó sẽ là sự cứu rỗi ta; Vì một kẻ vô đạo chẳng được đến trước mặt Chúa. 17 Hãy nghe kỹ càng các lời ta, Lời trần cáo ta khá lọt vào tai các ngươi! 18 Kìa, ta đã bày tỏ việc cáo tụng ta, Ta biết ta sẽ được xưng công bình. 19 Có ai sẽ tranh luận với ta chăng? Ví bằng ta nín lặng, quả ta tắt hơi. 20 Có hai điều cầu xin Chúa chớ làm cho tôi, Thì tôi sẽ không ẩn mình tôi khỏi mặt Chúa: 21 Xin Chúa rút tay Chúa khỏi mình tôi, Và sự hoảng kinh của Chúa chớ làm bối rối tôi nữa. 22 Đoạn, hãy gọi tôi, tôi sẽ thưa lại, Hoặc tôi nói thì Chúa sẽ trả lời cho tôi. 23 Số gian ác và tội lỗi tôi bao nhiêu? Cầu Chúa cho tôi biết sự phạm luật và tội lỗi tôi. 24 Nhân sao Chúa giấu mặt Chúa, Và cầm bằng tôi là kẻ cừu địch Chúa? 25 Chúa há muốn khiến kinh hãi chiếc lá bị gió đưa đi, Và đuổi theo cộng rạ khô sao? 26 Vì Chúa làm cho tôi bị điều cay đắng, Và khiến cho tôi gánh các tội ác phạm lúc thanh niên, 27 Đặt chân tôi trong xiềng tỏa, Xét các đường lối tôi, Và ghi ranh hạng chung quanh bước chân tôi, 28 Còn tôi bị bể nát ra như vật mục, Như một cái áo bị sâu cắn nát vậy.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
Ο Ιώβ υποστηρίζει την ακεραιότητά του
1 Να, λοιπόν, που όλ’ αυτά τα ’δαν τα μάτια μου·
τ’ ακούσανε τ’ αυτιά μου
και τα κατάλαβα.
2 Όλα όσα εσείς ξέρετε, όμοια κι εγώ τα ξέρω·
κατώτερος δεν είμ’ εγώ από σας.
3 Εγώ όμως θέλω να μιλήσω στον Παντοδύναμο,
να υπερασπιστώ τον εαυτό μου
μπρος στο Θεό.
4 Αλλά εσείς με ψέματα
την άγνοιά σας τη σκεπάζετε
κι είσαστε όλοι σας ψευτογιατροί.
5 Μακάρι να σωπαίνατε!
Τότε μπορεί και να σας παίρναν για σοφούς.
6 Ακούστε λοιπόν τώρα την απολογία μου,
στα λόγια μου δώστε την προσοχή σας:
7 Θαρρείτε πως υπερασπίζεστε το Θεό
διαστρέφοντας τα πράγματα,
και ψέματα για χάρη του θα πείτε;
8 Θα ’σαστε μεροληπτικοί γι’ αυτόν,
και θα του γίνετε συνήγοροι;
9 Θα σας έβγαινε σε καλό αν σας διερευνούσε;
Θα τον εξαπατούσατε, όπως κανείς εξαπατά έναν άνθρωπο;
10 Σίγουρα θα σας τιμωρήσει αυστηρά
αν έστω και κρυφά μεροληπτείτε.
11 Δε σας τρομάζει η μεγαλοσύνη του;
ο φόβος του δε σας ταράζει;
12 Τα σοφά λόγια σας είναι καθώς η στάχτη·
τα επιχειρήματά σας καταρρέουν
σαν σκεύη πήλινα.
13 Σωπάστε εσείς, λοιπόν, κι αφήστε με
να μιλήσω κι εγώ·
κι ας πέσουν πάνω μου οι συνέπειες.
14 Ας γίνει ό,τι θέλει. Πρόθυμος είμ’ εγώ
να παίξω τη ζωή μου.
15 Το μόνο πράγμα που μπορώ να ελπίζω απ’ το Θεό,
είναι ο θάνατός μου.
Μα πριν πεθάνω,
μπρος του θα υπερασπιστώ το δίκιο μου.
16 Αυτό θα ’ναι για μένα η σωτηρία μου,
γιατί κανένας άνομος δε θα τολμούσε
μπροστά του να εμφανιστεί.
17 Και τώρα, ακούστε όσα έχω να σας πω
και δώστε προσοχή σ’ αυτά
που θα σας εξηγήσω.
18 Έτοιμος είμαι την υπόθεσή μου
να υπερασπιστώ·
γιατί καλά το ξέρω πως έχω δίκιο.
19 Ποιος είναι που θα μ’ αποδείξει ένοχο;
Τότ’ εγώ θα σωπάσω
και το θάνατο θα δεχτώ.
20 Μόνο δυο πράγματα παραχώρησέ μου, Θεέ μου,
κι εγώ από μπροστά σου δε θα κρυφτώ:
21 Πάρε το χέρι σου από πάνω μου,
ο φόβος σου να μη με τρομάζει.
22 Έπειτα, πάρε εσύ το λόγο
κι εγώ θα σου αποκρίνομαι·
ή εγώ να μιλήσω κι απάντησέ μου εσύ.
23 Πόσες είν’ οι ανομίες κι οι αμαρτίες μου;
Τις παραβάσεις δείξε μου
και τα κρίματά μου.
24 Γιατί το πρόσωπό σου κρύβεις
κι εχθρό σου με θαρρείς;
25 Θες να τρομάξεις ένα φύλλο ανεμόδαρτο;
θες να τα βάλεις μ’ ένα άχυρο ξερό;
26 Μου καταμαρτυρείς πικρές κατηγορίες
και μου καταλογίζεις τις αμαρτίες της νιότης μου.
27 Με περιορίζεις,
με παρακολουθείς όπου κι αν πάω,
σημειώνεις ακόμα και τα ίχνη μου.
28 Καθώς το σάπιο ξύλο καταστρέφομαι,
σαν ρούχο σκοροφαγωμένο.